Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 243



“Cái gì?” Hai mẹ con gần như đồng thanh.

Võ Ninh Hầu phu nhân: “Bệ hạ nói sao? Chuyện này chắc chắn rồi à? Sao Mặc Sơn Vương đột nhiên lại muốn cầu hôn Vân Quỳ?”

Vân Quỳ nghĩ đến người đàn ông vai u thịt bắp, giọng nói thô lỗ trong yến tiệc hôm qua, sợ đến nỗi chiếc bánh trong tay cũng không cầm vững.

Võ Ninh Hầu nói: “Trước hết đừng lo lắng, bệ hạ triệu ta vào cung bàn bạc, chuyện này vẫn còn đường xoay xở.”

Ông nhìn con gái nói: “Có lẽ là hôm qua con cứu Quỳnh Hoa công chúa trong yến tiệc, Mặc Sơn Vương có ấn tượng tốt với con, nên mới nảy sinh ý định cầu hôn.”

Võ Ninh Hầu phu nhân thở dài, không ngờ con gái tốt bụng cứu người, lại mang họa đến như vậy.

Vân Quỳ ôm lấy cánh tay Võ Ninh Hầu phu nhân, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Mẹ, con không muốn gả cho hắn…”

Võ Ninh Hầu nói: “Tên Mặc Sơn Vương này thiếp thất đầy đàn, không phải là mối lương duyên tốt. Bệ hạ biết ta chỉ có một đứa con gái, yêu thương vô vàn, suy bụng ta ra bụng người, cũng sẽ không dễ dàng để Vân Quỳ gả xa xứ, cho nên mới triệu ta vào cung bàn bạc.”

Võ Ninh Hầu phu nhân lập tức hỏi: “Bàn bạc thế nào rồi?”

Vũ Ninh Hầu nói: “Hiện tại bệ hạ vẫn có thể lấy lý do Vân Quỳ chưa đến tuổi cập kê để trì hoãn vài ngày. Nếu Mặc Sơn Vương lại đến cầu hôn, chúng ta cũng phải nghĩ cách đối phó, tốt nhất là trong những ngày này định hôn sự cho Vân Quỳ luôn, tuyên bố với bên ngoài là đã đính hôn từ trước, để Mặc Sơn Vương từ bỏ ý định.”

Võ Ninh Hầu phu nhân nhìn con gái, lòng đầy luyến tiếc: “Nhưng Vân Quỳ còn nhỏ, trước đây chúng ta còn chưa xem mắt ai, trong thời gian ngắn làm sao có thể tìm cho con bé một lang quân vừa ý? Những nhà môn đăng hộ đối kia, e là cũng không muốn vì chuyện này mà vội vàng đính hôn…”

Võ Ninh Hầu chỉ có thể nói: “Mấy ngày này ta xem trong nhà đồng liêu và cấp dưới, xem có lang quên nào đến tuổi không.”

Vân Quỳ lau nước mắt, hốc mắt đỏ hoe: “Cha ơi, con không gả cho người xấu xí, phải trẻ tuổi anh tuấn, cao lớn thắng tắp. Không được thô lỗ như Mặc Sơn Vương, cũng không được quá gầy yếu thư sinh, tốt nhất là có dung mạo và vóc dáng giống cha…”

Võ Ninh Hầu: “……”

Không phải ông khoe khoang, người có ngoại hình đặc biệt như ông, khắp kinh thành cũng không có nhiều.

Võ Ninh Hầu phu nhân thở dài trong lòng, con gái bà mắc cái tật nhìn người đầu tiên phải xem mặt giống bà. Có điều hiện tại thời gian gấp rút, đi đâu tìm một lang quân trẻ tuổi tuấn tú mà còn chưa đính hôn đây.

Khôn Ninh Cung, Cảnh Hữu Đế dùng bữa tối với vợ con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoàng hậu rất nhanh đã biết được chuyện Mặc Sơn Vương cầu hôn Vân Quỳ, bà không tán thành chút nào: “Cái tên Mặc Sơn Vương này tuy nói muốn làm theo lễ chính thê, nhưng hắn thiếp thất đầy đàn là thật. Hơn nữa Tây Lương lại ở xa ngàn dặm, Võ Ninh Hầu là công thần của đất nước, lại chỉ có một đứa con gái này, sao ông ấy nỡ để con gái gả xa, bệ hạ không thể làm lạnh lòng trung thần.”

Cảnh Hữu Đế nói: “Trẫm cũng có ý này, chỉ là cái tên Mặc Sơn Vương này thô lỗ hung hăng, sợ là hắn dây dưa không dứt. Cho nên trẫm mới triệu Võ Ninh Hầu vào cung bàn bạc, sớm định cho con gái ông ấy một mối hôn sự, cũng là để đối phó với Mặc Sơn Vương.”

Hoàng hậu nhớ lại tiểu nha đầu bình tĩnh không loạn trong yến tiệc: “Đó là một cô bé tốt, chỉ là…”

Chỉ là những thế gia nhà cao cửa rộng ở kinh thành chọn con dâu đều coi trọng sự đoan trang hiền thục và quy củ lễ nghi. Trong thời gian ngắn muốn tìm một lang quân môn đăng hộ đối, phẩm hạnh đoan chính, nguyện ý đồng ý định hôn tạm thời để giải vây cho phủ Võ Ninh Hầu, e là không dễ.

Đế Hậu cũng đang suy nghĩ cách giải quyết, chợt nghe thấy tiếng chén trà đặt xuống bàn.

Thái t.ử chậm rãi đứng dậy: “Nhi thần còn có hồ sơ Hình Bộ phải xem, nếu không có việc gì quan trọng, con xin phép cáo lui trước.”

Tiếng nói này ngược lại nhắc nhở Hoàng hậu: “Con đứng lại, mẫu hậu có chuyện muốn hỏi con.”

Thái t.ử chỉ đành dừng bước: “Vâng.”

Hoàng hậu nhớ lại cảnh tượng trong yến tiệc hôm qua, giọng điệu nghiêm túc: “Hôm qua Quỳnh Hoa công chúa hết mực dụ dỗ, con không động lòng thì thôi đi, nàng ta bị nghẹn hạt anh đào ngay trước mặt con, không lẽ con không nhìn ra nàng ta có triệu chứng gì? Với sự nhạy bén và thân thủ nhanh nhẹn của con, sao lại đợi Vân Quỳ ra tay cứu giúp?”

Thái t.ử nhàn nhạt cụp mắt.

Hôm qua khi hắn phát hiện ra triệu chứng, quả thật đã do dự một thoáng, điểm này không thể chối cãi.

Không phải là hắn muốn trơ mắt nhìn nàng ta nghẹt thở mà c.h.ế.t, mà là bất kỳ cung nhân nào trong yến tiệc cũng có thể đến cứu. Hắn có thể chỉ điểm ở bên cạnh, tránh những phiền phức do tiếp xúc cơ thể không cần thiết gây ra.

Chỉ là hắn không ngờ, hắn còn chưa kịp ra lệnh cho thuộc hạ thì nha đầu kia đã hổ báo xông lên tự mình ra tay. Động tác cũng coi như đúng chỗ, thật sự có thể ép được hạt anh đào trong cổ họng Quỳnh Hoa công chúa ra ngoài.

Hoàng hậu nói: “Xét cho cùng, nếu không phải con chậm trễ thời cơ cứu người, vốn cũng không đến lượt Vân Quỳ ra tay cứu giúp. Như vậy, con bé cũng sẽ không bị Mặc Sơn Vương để ý tới.”

Thái t.ử: “…… Ý mẫu hậu là, Mặc Sơn Vương cầu hôn nàng, ngược lại là lỗi của nhi thần.”

“Đương nhiên rồi.” Hoàng hậu nói, “Hôm qua ta đã nói muốn thưởng cho con bé, kết quả là người ta lập công cứu người, quay đầu lại bị con sói ác độc như Mặc Sơn Vương để mắt tới. Nếu thật sự vì chuyện này mà đ.á.n.h mất hạnh phúc cả đời, ta không đành lòng, cũng khó an lòng.”