Chị Gái Đổi Hôn Trọng Sinh: Nghịch Tập Thập Niên 80

Chương 1



Mùi giấy đỏ rẻ tiền nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của khu tập thể công nhân cũ kỹ.

Diệp Mạn từ từ mở bừng đôi mắt.

Trần nhà loang lổ vết ố vàng do dột nước hiện ra trước mắt cô, thay vì trần thạch cao trắng toát của phòng bệnh viện lạnh lẽo nơi cô đã trút hơi thở cuối cùng. Tiếng cười nói ồn ào, tiếng lanh canh của bát đũa va chạm và cả tiếng pháo nổ lẹt đẹt vọng vào từ ngoài sân tạo nên một mớ âm thanh hỗn tạp, nhức nhối.

Cô chống tay ngồi dậy, đầu óc quay cuồng trong giây lát. Đôi bàn tay gầy gò, thô ráp nhưng chưa hề có những vết sẹo chằng chịt do bị đ.á.n.h đập bằng dây da hay gạt tàn t.h.u.ố.c lá. Diệp Mạn ngơ ngác đưa tay sờ lên khuôn mặt mình. Làn da tuổi hai mươi căng mịn, không có nếp nhăn của sự tiều tụy, cũng không có vết sẹo dài dữ tợn kéo từ khóe mắt xuống gò má.

Ánh mắt cô lướt qua tờ lịch xé dở treo trên bức tường tróc sơn.

Ngày mười lăm tháng tám, năm một chín tám lăm.

Diệp Mạn nín thở. Lồng n.g.ự.c cô phập phồng dữ dội, nhịp tim đập dồn dập như muốn phá vỡ l.ồ.ng n.g.ự.c mà thoát ra ngoài. Cô chưa c.h.ế.t. Hoặc đúng hơn, cô đã c.h.ế.t trong sự đày đọa của kiếp trước, nhưng ông trời có mắt, đã ném cô quay ngược thời gian, trở về đúng ngày định mệnh nhất của cuộc đời.

Ngày hôm nay, cô tròn hai mươi tuổi.

Và cũng là ngày hôm nay, cha mẹ ruột của cô, Diệp Quốc Minh và Mao Xảo Vân, đã trói gô cô lại, tống lên chiếc xe đạp thồ để gả cho Cốc Kiến Thành.

Một cuộc hôn nhân được ngụy trang bằng hai chữ "môn đăng hộ đối", nhưng thực chất là một vụ mua bán trắng trợn. Bọn họ gọi đó là "đổi hôn". Bán con gái đi để lấy một khoản tiền sính lễ khổng lồ, cộng thêm một chiếc đồng hồ Mai Hoa đắt đỏ, tất cả chỉ để dọn đường cưới vợ cho cậu con trai cưng Diệp Bảo Hoa.

Cốc Kiến Thành là ai? Người ngoài nhìn vào chỉ thấy hắn là một gã thợ mộc chân đi chấm phẩy, nhà có chút tiền tiết kiệm. Nhưng chỉ có Diệp Mạn của kiếp trước, người đã bị giam cầm trong cuộc hôn nhân địa ngục suốt mười mấy năm mới biết, ẩn sau lớp vỏ bọc thọt chân ấy là một ác quỷ đội lốt người. Hắn là một kẻ biến thái yêu thích bạo lực, một tên sát nhân đang mang lệnh truy nã ngầm vì đã đ.á.n.h c.h.ế.t người vợ trước là Bạch Dung Dung rồi ngụy trang thành tai nạn.

Kiếp trước, Diệp Mạn chỉ biết khóc lóc, van xin. Cô quỳ lạy cọ xát đầu gối rớm m.á.u trên nền xi măng lạnh ngắt, cầu xin cha mẹ đừng gả mình cho một kẻ tàn tật lớn hơn mình gần chục tuổi. Đáp lại cô chỉ là cái tát nảy đom đóm mắt của Mao Xảo Vân và câu nói lạnh lùng của Diệp Quốc Minh: "Mày làm chị, hy sinh một chút cho em trai thì có c.h.ế.t ai? Nhà họ Cốc có tiền, mày gả qua đó là hưởng phúc!"

Cái "phúc" đó đã đổi lấy mười lăm năm sống không bằng c.h.ế.t. Bị đ.á.n.h đập, bị sỉ nhục, bị tước đoạt quyền làm người, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m trong bệnh viện không một ai đoái hoài, trong khi gia đình họ Diệp dùng số tiền bán cô để xây nhà lầu, sắm xe máy, sống những ngày tháng vinh hoa phú quý.

"Lạch cạch."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiếng ổ khóa bên ngoài khẽ rung lên kéo Diệp Mạn trở về thực tại. Cô thu lại ánh mắt, sự bàng hoàng và sợ hãi ban đầu nhanh ch.óng bị thay thế bởi một sự lạnh lẽo thấu xương. Đôi mắt đen láy của cô giờ đây sâu thẳm, tĩnh lặng và chứa đựng một sự tàn nhẫn mà tuổi hai mươi không bao giờ có được.

Cô lặng lẽ bước xuống chiếc giường gỗ cọt kẹt, áp sát tai vào khe cửa đọng đầy bụi. Tiếng nói chuyện bên ngoài phòng khách lọt vào tai cô rành rọt từng chữ.

"Bà đã kiểm tra kỹ đồ sính lễ chưa? Cái đồng hồ Mai Hoa đâu?" Giọng trầm đục, ra vẻ uy quyền của Diệp Quốc Minh vang lên.

"Kiểm tra rồi, kiểm tra ba lần rồi ông ạ! Hai trăm đồng tiền mặt, không thiếu một xu. Đồng hồ Mai Hoa tôi đang cất trong tủ chè khóa kỹ đây. Ôi chao, nhà họ Cốc thế mà hào phóng thật. Lần này thì chuyện cưới xin của Bảo Hoa nhà ta coi như xong xuôi, con dâu bên kia đòi máy may, xe đạp gì tôi cũng lo được hết!" Giọng Mao Xảo Vân lanh lảnh, the thé, tràn ngập sự thỏa mãn và tham lam.

"Mẹ! Đưa con xem cái đồng hồ Mai Hoa một chút đi!" Giọng nói ồm ồm, nũng nịu của Diệp Bảo Hoa chen vào. Mười tám tuổi đầu, thân hình cao lớn béo tốt nhưng cách nói chuyện vẫn như một đứa trẻ thèm kẹo. "Con mang cái đồng hồ này ra khoe với bọn thằng Đông ở đầu ngõ, chắc chắn tụi nó sẽ lác mắt cho xem!"

"Ấy c.h.ế.t, cẩn thận kẻo xước con ơi! Đây là sính lễ đổi hôn của chị ba con đấy, giữ cho cẩn thận, mai mốt còn mang sang nhà vợ con làm lễ vật. Cha mẹ nuôi cái Tam Ni hai mươi năm, tốn bao nhiêu cơm gạo, giờ nó đền đáp cho con trai mẹ thế này cũng coi như là có hiếu." Mao Xảo Vân cười hả hê.

Bên trong căn phòng tối tăm, Diệp Mạn nhếch mép, một nụ cười trào phúng đến cực điểm nở trên môi.

Hai mươi năm cơm gạo? Từ năm tám tuổi, cô đã phải đứng lên chiếc ghế đẩu để nấu cơm, giặt giũ quần áo cho cả nhà, mùa đông nước lạnh buốt cóng nứt nẻ cả mười đầu ngón tay. Mười sáu tuổi, cô đi làm công nhân thời vụ ở xưởng dệt, mỗi tháng kiếm được mười lăm đồng tiền lương, Mao Xảo Vân không cho cô giữ lại dù chỉ một hào. Tiền lương của cô biến thành quần áo mới cho Diệp Bảo Hoa, thành những bữa thịt cá mà cô chỉ được đứng nhìn chứ không được đụng đũa.

Vậy mà trong mắt bọn họ, cô chỉ là một món hàng không hơn không kém, chờ ngày vỗ béo để đem bán lấy tiền.

Kiếp này, cô tuyệt đối sẽ không để bọn họ toại nguyện!

Diệp Mạn lùi lại vài bước, ánh mắt lướt nhanh quanh căn phòng chật chội. Cô phải trốn thoát. Nhưng trốn bằng cách nào?

Bây giờ là năm một chín tám lăm, chế độ quản lý hộ khẩu cực kỳ nghiêm ngặt. Nếu cô cứ thế phá cửa sổ bỏ trốn, cô sẽ trở thành kẻ lưu vong, không giấy tờ tùy thân, không sổ hộ khẩu, không có giấy giới thiệu của chính quyền. Bất kỳ lúc nào cũng có thể bị bắt lại với tội danh lưu manh hoặc bị nghi ngờ là thành phần bất hảo. Chưa kể, nếu cô chạy trốn âm thầm, Diệp Quốc Minh sẽ đóng vai một người cha đáng thương bị con gái bất hiếu hắt hủi, còn cô sẽ mang tiếng nhơ nhuốc suốt đời.

Không được.