Mùi giấy đỏ rẻ tiền nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của khu tập thể công nhân cũ kỹ.
Diệp Mạn từ từ mở bừng đôi mắt.
Trần nhà loang lổ vết ố vàng do dột nước hiện ra trước mắt cô, thay vì trần thạch cao trắng toát của phòng bệnh viện lạnh lẽo nơi cô đã trút hơi thở cuối cùng. Tiếng cười nói ồn ào, tiếng lanh canh của bát đũa va chạm và cả tiếng pháo nổ lẹt đẹt vọng vào từ ngoài sân tạo nên một mớ âm thanh hỗn tạp, nhức nhối.
Cô chống tay ngồi dậy, đầu óc quay cuồng trong giây lát. Đôi bàn tay gầy gò, thô ráp nhưng chưa hề có những vết sẹo chằng chịt do bị đ.á.n.h đập bằng dây da hay gạt tàn t.h.u.ố.c lá. Diệp Mạn ngơ ngác đưa tay sờ lên khuôn mặt mình. Làn da tuổi hai mươi căng mịn, không có nếp nhăn của sự tiều tụy, cũng không có vết sẹo dài dữ tợn kéo từ khóe mắt xuống gò má.