Tại sao Bạch Thư lại xuất hiện ở đây?
Chẳng là ban nãy cô vừa mới tắm xong trong phòng, tóc tai còn đang ướt sũng thì trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng [Ting].
Hệ thống: [Nhiệm vụ bắt đầu, tọa độ mục tiêu đã được xác định, yêu cầu ký chủ lập tức lên đường.]
Bạch Thư suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm. Cô cứ ngỡ lại là nhiệm vụ liên quan đến Kỳ Ngôn. Nhưng rất nhanh cô đã nhận ra có gì đó sai sai.
Kỳ Ngôn là kẻ không thân thích, bên cạnh còn một cậu em trai bệnh tật, cuộc sống rối như canh hẹ. Vì tiền mà anh đã chấp nhận trở thành người của cô rồi, làm sao có thể tự nhiên xuất hiện trong khu vườn đêm của dinh thự này được?
Kết quả, khi cô lần theo tọa độ hệ thống cung cấp, mò mẫm đến khu vườn phía bên kia trạch viện, thứ cô nhìn thấy lại là một chàng trai hoàn toàn xa lạ.
Thiếu niên tuổi đời còn trẻ, cả người ngã nhào dưới hồ nước, quần áo ướt đẫm dính c.h.ặ.t vào cơ thể, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Giọng nói của hệ thống lại vang lên.
Hệ thống: [Mục tiêu nhiệm vụ: Giang Nghiên. Thực hiện hô hấp nhân tạo cho đối tượng một lần, phần thưởng nhiệm vụ sẽ dựa trên mức độ hoàn thành.]
Bạch Thư: "..."
Thế là cô vừa nghiến răng kéo người từ dưới nước lên bờ, vừa điên cuồng hoài nghi nhân sinh.
Cô vừa định nhắm mắt đưa chân tiến tới hoàn thành nhiệm vụ thì anh lại tự mình tỉnh lại.
Cái quái gì vậy? Không được, nhiệm vụ vẫn chưa xong mà.
Lúc này, Giang Nghiên nửa chống tay xuống đất, hàng mi ướt đẫm còn đọng nước, anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt vẫn còn vương nét mơ màng, hơi thở vô cùng yếu ớt.
Trong tình cảnh này, Bạch Thư đương nhiên là trực tiếp dùng biện pháp mạnh, xông tới tặng cho anh một màn hô hấp nhân tạo!
Chàng trai vừa được kéo từ dưới nước lên, nhịp thở còn chưa ổn định, bị cô làm cho một vố như vậy, cả người lập tức tỉnh táo hẳn ra.
Bạch Thư lau miệng, sau khi nhận được phần thưởng từ hệ thống, cô nhìn chàng trai trước mặt và thầm nghĩ... Rốt cuộc đây là ai thế nhỉ?
Cô không nhịn được mà đ.á.n.h giá anh. Phải thừa nhận một điều, chàng trai này đẹp trai thật sự. Vẻ đẹp này hoàn toàn khác biệt với nét mạnh mẽ, rạng rỡ của Kỳ Ngôn.
Kỳ Ngôn là chàng thiếu niên rực rỡ và phô trương, ngũ quan sắc sảo, đường nét rõ ràng, từ đuôi mắt đến chân mày đều toát lên vẻ ngông cuồng bất cần, chỉ cần cười một cái là đủ khiến lòng người xao động.
Còn người trước mắt này, khí chất lạnh lùng hơn nhiều.
Đường nét gương mặt thanh tú, sạch sẽ, ngũ quan đoan chính, bờ môi mỏng, làn da trắng đến mức bệnh hoạn, mang tông màu lạnh lẽo do thiếu ánh nắng mặt trời lâu ngày.
Giữa đôi lông mày mang theo sự kiềm chế không phù hợp với lứa tuổi, cả người tĩnh lặng đến quá mức.
Ngay cả khi vừa được vớt từ dưới nước lên, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, cảm xúc trên mặt Giang Nghiên vẫn gần như không có chút biến động nào, ánh mắt bình thản và thờ ơ như thể sự sống c.h.ế.t chẳng hề liên quan đến mình.
Động tác ở đây không nhỏ, chẳng mấy chốc, tiếng bước chân từ xa đã liên tiếp vang lên.
Rất nhanh sau đó, một nhóm người hầu vội vàng chạy tới, dẫn đầu là quản gia của trạch viện.
Khi nhìn thấy hai người bên bờ ao, họ sững lại một giây, sau đó lập tức phản ứng, sắc mặt đồng loạt thay đổi.
"Đại tiểu thư!"
Quản gia bước nhanh tới, giọng điệu đầy vẻ lo lắng, vội vàng vẫy tay ra hiệu cho người theo sau.
Bạch Thư ướt đẫm từ đầu đến chân, tóc vẫn còn nhỏ nước, bộ đồ ngủ dính bết vào người có chút lạnh.
Coi như lần tắm rửa vừa rồi đổ sông đổ biển hết sạch.
Người hầu vội vàng mang khăn lông tới cho cô choàng lên, Bạch Thư cũng không từ chối, cô tùy ý quấn khăn lên người, nhưng ánh mắt lại vô thức dừng lại trên người Giang Nghiên vẫn đang ngồi bệt dưới đất.
Quản gia bước tới, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt anh, thần sắc ông ta hơi khựng lại.
"Giang thiếu gia."
Quản gia hạ thấp giọng:
"Sao cậu lại... Nữa rồi?"
Tai Bạch Thư khẽ động, cô bắt trọn được chữ "nữa" kia.
Chẳng lẽ lại nhảy sông? Hay là lại tự t.ử? Quả nhiên, mục tiêu nhiệm vụ không phải người bình thường.
Chẳng bao lâu sau, chuyện Bạch Thư cứu Giang Nghiên đã truyền đến tai người nhà họ Ninh.
Sau khi Bạch Thư đi tắm lại một lần nữa, đợi đến khi tóc đã khô một nửa, thay một bộ váy màu nhạt bước vào đại sảnh, trong phòng đã tụ tập không ít người.
Ở giữa phòng khách, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng đang ngồi trên sofa trò chuyện với Ninh lão thái thái, giọng điệu ôn hòa nhưng ẩn chứa sự sắc sảo không thể che giấu.
Vừa thấy Bạch Thư bước vào, ánh mắt của họ lập tức đổ dồn lên người cô.
Ninh Trình cũng ở đó, cậu ta tựa người vào thành sofa, khi nhìn thấy cô thì nháy mắt ra hiệu rồi nở nụ cười.
Ở góc xa hơn, Giang Nghiên đang ngồi yên lặng, cả người tựa vào lưng ghế.
Anh đã thay quần áo khác, sắc mặt có vẻ khá hơn lúc nãy một chút, chân mày vẫn lạnh nhạt, nhưng hơi ẩm trên người vẫn chưa tan hết.
Anh cụi mắt, giống như không biết đến sự hiện diện của Bạch Thư.
Bị cả căn phòng nhìn chằm chằm, Bạch Thư cũng không hề hoảng hốt, khóe môi khẽ nhếch, cô hiên ngang bước về phía Ninh lão thái thái.
Bạch Thư vừa đến gần, chưa kịp mở lời thì cổ tay đã bị ai đó nhẹ nhàng nắm lấy.
Người phụ nữ quý phái kia cầm tay cô, hốc mắt hơi đỏ lên, giọng nói nghẹn ngào thấp xuống:
"Cháu trông giống mẹ cháu thật đấy."
Bạch Thư sững lại nửa giây, nhưng rất nhanh cô đã nhận ra danh tính của người phụ nữ này.
Giang Kim, mẹ của Giang Nghiên, là họ hàng xa bên chồng của Ninh lão thái thái, cũng là chị em tốt của mẹ nguyên chủ năm xưa.
Vì mẹ nguyên chủ tuyệt giao với gia tộc, bà Giang đã thay mặt chăm sóc lão thái thái, bình thường cũng hay đưa Giang Nghiên đến trạch viện ở lại vài ngày.
Bạch Thư lập tức hiểu ra.
Cú cứu người này của cô coi như đã nhặt được một món nợ ân tình hời.
Vốn dĩ cô còn đang suy nghĩ làm sao để kết nối với những người có liên quan đến mẹ nguyên chủ, giờ thì đúng là "sai quá hóa đúng" rồi.
Hành động cứu người này giúp Bạch Thư nghiễm nhiên bước chân vào vòng tròn quan hệ này một cách thuận lợi.
Lão thái thái đối với cô ngày càng hiền hậu, trong đáy mắt hiếm khi có thêm vài phần ấm áp.
Bà Giang kéo Bạch Thư ngồi xuống, giọng điệu vô cùng dịu dàng:
"Cái con bé này, sao chẳng mấy khi tới chơi? Bà ngoại cháu tuổi đã cao, căn nhà này lại thanh tịnh, bình thường cháu nên năng về đây đi lại mới phải."
Bạch Thư cụp mắt, cười một cách mềm mỏng, giọng điệu pha chút phong vị "trà xanh" rất đúng mực:
"Cháu cũng muốn tới lắm ạ, nhưng ở nhà em gái còn nhỏ, bình thường nó cứ quấy khóc không chịu đi, cháu... Nên cũng không qua đây được."
Câu nói này không nặng không nhẹ, nhưng đầy ý tứ ẩn dụ.
Những người xung quanh nghe thấy rõ mồn một, đặc biệt là Ninh lão thái thái, vốn dĩ trong lòng đã có sẵn sự bất mãn, giờ đôi mày lại hơi nhíu lại.
Bà Giang cũng ngẩn ra một chút, trong mắt thoáng qua vài phần thấu hiểu.
Bạch Thư thấy "lửa" đã đủ độ, cô ngước mắt cười nhẹ, thu lại cái khí chất đáng thương kia, cử chỉ trở nên ngoan ngoãn và hào phóng:
“Nhưng sau này cháu nhất định sẽ thường xuyên tới thăm bà ngoại ạ."
Lão thái thái bưng trà nhấp một ngụm, giọng điệu thong dong buông một câu:
"Từ hôm nay trở đi, cháu cứ ở lại đây, không cần về bên kia nữa."
Bạch Thư lập tức diễn trọn bộ quy trình "hèn mọn, ấm ức, cảm động".
Cô cúi đầu, giọng nói hơi run rẩy: "Cháu... Cháu thật sự có thể ở lại đây sao?"
Dứt lời, hốc mắt cô đỏ hoe, hàng mi khẽ run, trông cả người giống như một đứa nhỏ đáng thương cuối cùng cũng tìm thấy tổ ấm vậy.
Bà Giang xót xa không thôi, vội vàng nắm lấy tay cô:
"Đứa nhỏ ngốc này, đây vốn dĩ là nhà của cháu mà."
Ánh mắt Ninh lão thái thái cũng dịu lại, giọng điệu hiếm khi ôn hòa:
"Cháu muốn ở thì cứ ở lại đây mãi cũng được."
Nụ cười trong đáy mắt Bạch Thư càng sâu thêm, nhưng ngoài mặt cô vẫn nâng tay áo lau nước mắt, cố tình diễn vai một kẻ yếu đuối, đáng thương lại hiểu chuyện.
Màn kịch này diễn ra khiến cả bà Giang và lão thái thái đều không đành lòng.
Đến lúc sắp tan họp, lão thái thái còn dặn:
"Ngày mai đi cùng ta tới một bữa tiệc sinh nhật, đều là các bậc tiền bối trong giới cả, cháu cũng nên đi để mở mang tầm mắt."
Bà Giang bên cạnh cũng phụ họa: "Đến lúc đó nhân tiện đưa cháu đi làm quen với mọi người."
Bạch Thư nghe vậy thì đôi mắt cong cong, khóe môi nén lại ý cười, thầm nhủ trong lòng: Vụ này coi như xong xuôi ổn thỏa rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa mới ổn định được thái độ của lão thái thái, Bạch Thư định thở phào một cái thì lại bị người ta đẩy tới trước mặt Giang Nghiên và Ninh Trình.
"Bọn trẻ các cháu nên làm quen với nhau nhiều vào."
Bạch Thư khựng bước một chút, không hề tỏ ra chút không vui nào, ngược lại cô rũ mắt cười nhẹ, vững vàng bước tới.
Lúc này trong lòng cô đã đem cái hệ thống nát này ra mắng mười lượt.
Lần nào mở đầu nhiệm vụ cũng đầy "kịch tính", lần nào cũng làm cho cô chưa kịp tìm hiểu đối phương đã bị ép diễn vai lưu manh.
Vừa thầm oán hận trong lòng, cô vừa liếc nhìn Giang Nghiên một cái.
Phải nói là lượng thông tin về chàng trai này không hề nhỏ.
Giang Nghiên, con trai độc nhất của bà Giang.
Thiên tài từ nhỏ, đi học toàn nhảy lớp.
Hiện tại mới hai mươi tuổi đã học thẳng lên thạc sĩ, tiến sĩ, cộng thêm làm nghiên cứu khoa học, nghe nói đã là nhân vật quan trọng trong đội ngũ quốc gia.
Đáng tiếc tính cách lạnh lùng, khả năng chịu đựng kém, hễ có chuyện không vừa ý là sẽ u uất rồi tìm đến những thứ cực đoan để kích thích bản thân.
Bác sĩ tâm lý đã khám vô số lần nhưng càng khám càng vô dụng.
Lần nhảy hồ này là vì trong lòng anh lại bắt đầu bế tắc, trong lúc không biết bơi lại muốn tìm kiếm sự kích thích nên mới nhảy xuống ao.
"Cảm ơn chị nhé, chị họ."
Ninh Trình đột nhiên lên tiếng, giọng nói có thêm vài phần chân thành không giấu giếm, bớt đi vẻ cà lơ phất phơ thường ngày.
Anh ấy thở dài bằng giọng điệu bất lực lẫn chút bực bội ngầm:
"Cái thằng nhóc này, lần nào cũng thích trốn mọi người để tự đày đọa mình, làm cả nhà lo sốt vó. Nếu không có chị cứu, lần này chắc tiêu đời rồi."
Bạch Thư nhìn theo hướng mắt của cậu em họ.
Giang Nghiên ngồi ở phía bên kia sofa, dáng vẻ bình thản, đôi vai hơi buông thõng, chiếc sơ mi trắng sạch sẽ không một nếp nhăn.
Làn da trắng lạnh, cả người gầy gò thanh tú, chân mày nhàn nhạt, mang theo một cảm giác mệt mỏi không phù hợp với lứa tuổi.
Ánh mắt anh bình lặng, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, cả người như bao phủ bởi một luồng khí lạnh, cảm giác xa cách hiện rõ mồn một.
Ninh Trình nói gì anh cũng không đáp lại, đáy mắt cũng chẳng có cảm xúc gì rõ rệt, tĩnh lặng như một cái vỏ rỗng đã bị rút cạn tâm hồn.
Bạch Thư quan sát vài giây, thầm sắp xếp lại thông tin về người này trong đầu, nhưng ngoài mặt cô vẫn mỉm cười, ôn tồn nói:
"Chị cũng chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, cậu ấy không sao là tốt rồi."
Cô thuận thế ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh Giang Nghiên.
Anh vốn dĩ không có phản ứng gì, ánh mắt nhàn nhạt đặt ở nơi khác, trông như chẳng có chút hứng thú nào với thế giới này.
Cho đến khi Bạch Thư ngồi xuống, vạt áo của cô nhẹ nhàng chạm vào chân anh.
Đôi lông mày của Giang Nghiên lập tức nhíu lại.
Anh cúi đầu nhìn vạt áo kia, không nói gì, chỉ giơ ngón tay ra kẹp lấy miếng vải đó rồi dứt khoát hất văng đi.
Giây tiếp theo, anh từ trong túi quần lấy ra một gói khăn giấy ướt tẩm cồn, rút một tờ, cúi đầu tỉ mỉ lau chùi từng đầu ngón tay và lòng bàn tay của mình.
Động tác không mạnh nhưng vô cùng kỹ lưỡng.
Bạch Thư nhướng mày, đang suy nghĩ về phản ứng này thì Ninh Trình ở bên cạnh đã vội vàng lên tiếng chữa ngượng.
"Chị họ, chị đừng để bụng, mấy cái người làm nghiên cứu khoa học đều là những kẻ kỳ quặc cả."
Ninh Trình tặc lưỡi, cười nhún vai.
"Tên này bị bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, chạm vào ai cũng vậy thôi."
Bạch Thư giả bộ ngại ngùng cười cười, rồi ngồi nhích sang một bên một chút.
Nhìn Giang Nghiên cúi đầu lau tay.
Ngón tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng.
Lúc này hàng mi anh rũ xuống, cả người thanh lãnh như một bức tượng điêu khắc không có nhiệt độ.
Bạch Thư thu hồi tầm mắt, thầm nghĩ trong lòng: Cái thói sạch sẽ này, nếu mình thật sự cưỡng hôn cậu ấy lúc cậu ấy đang tỉnh táo, chắc cậu ấy tiễn mình về tây thiên luôn quá.
Nhưng cô không sợ! Càng tức giận có khi lại càng kích thích ấy chứ.
...
Bạch Thư đã có một giấc ngủ ngon.
Đêm nay không có tiếng ồn ào bên ngoài, càng không có ai cố ý tìm chuyện gây gổ.
Cô chậm chạp bò dậy, vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Vừa mới rửa mặt xong, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa, âm thanh không nặng không nhẹ, mang theo sự lễ phép.
Khi Bạch Thư xuất hiện lần nữa, cô đã có mặt tại bữa tiệc sinh nhật đó. Sảnh tiệc được bài trí nhã nhặn và kín đáo, những bức tranh thủy mặc thanh nhã, bình sứ cổ, ngay cả hoa tươi cũng chọn loại có màu sắc ôn hòa, toát lên luồng khí lạnh lẽo đặc trưng của giới văn nhân.
Hoàn toàn khác biệt với phong cách các buổi tiệc rượu của giới kinh doanh.
Giới nghệ thuật thì hay thật, mới trưa trật đã bắt đầu rồi.
Thật may là cô đã thức dậy kịp lúc.
Bạch Thư bưng ly rượu, khóe môi mang theo nụ cười hờ hững, nhưng trong đầu cô chẳng nghe lọt tai những người xung quanh đang trò chuyện gì.
Tâm trí cô đã sớm bay tận tới nhiệm vụ của hệ thống rồi.
Đúng vậy, lại có một nhiệm vụ mới. Ừm, lần này là một nụ hôn thực sự.
Bạch Thư đã đứng ngồi không yên ở nhà một hồi lâu.
Cũng may là Giang Nghiên cũng đến tham dự bữa tiệc này.
Nếu không, cô thực sự không biết phải tìm cơ hội nào để hoàn thành cái nhiệm vụ "hôn" quái quỷ kia.
Kiểu người như Giang Nghiên bình thường căn bản không ra khỏi cửa, ngoài phòng thí nghiệm thì chỉ có ở trong phòng.
Vốn dĩ hành trình lần này không có tên anh, nhưng chính những lời nói của Bạch Thư đã khiến bà Giang chợt tỉnh ngộ.
Cuối cùng, nhờ một câu của bà ấy: "Chị họ con cần làm quen với mọi người, con cũng nên đi theo để lộ diện một chút", mới có thể bán cưỡng chế lôi anh ra ngoài.
Bạch Thư bưng ly rượu đi dạo vài bước trong đám đông, rất nhanh cô đã nhìn thấy Giang Nghiên đang lánh người ở khu vực ban công để tránh sự ồn ào.
Anh đứng một mình bên cạnh cửa sổ sát đất, tay vẫn còn cầm ly rượu. Ninh Trình đứng tựa bên cạnh, vẻ mặt hiện rõ sự đau đầu.
Bạch Thư nhìn thấy cảnh đó liền nhướng mày, xoay bước đi về phía họ.
Còn chưa kịp đến gần, cô đã nghe thấy tiếng Ninh Trình lầm bầm nhỏ giọng:
"Đừng uống nữa, uống xong cậu lại phát điên thì tôi chẳng đỡ nổi đâu."
Vừa nói, anh ấy vừa đưa tay định lấy ly rượu trên tay Giang Nghiên.
Đầu ngón tay Giang Nghiên hơi siết lại, anh không hề buông tay, đôi mày nhíu c.h.ặ.t cùng ánh mắt lãnh đạm toát lên vẻ kháng cự rõ rệt.
Bạch Thư nhướng mày, tự nhiên bước tới: "Cậu em họ, bà ngoại đang tìm em kìa."
Ninh Trình nghe thấy bà ngoại tìm mình thì không còn cách nào khác đành phải rời đi, nhưng vẫn không quên nhắc nhở Bạch Thư:
"Chị họ, chị nhất định đừng để Giang Nghiên uống rượu nhé, cậu ấy mà uống rượu là sẽ phát điên đấy."
Sau khi Ninh Trình rời đi, Bạch Thư đưa mắt nhìn Giang Nghiên.
Giang Nghiên xoay người né tránh tầm mắt của Bạch Thư, lùi lại nửa bước về phía bên kia của ban công.
Anh đã quá quen với những lời khuyên nhủ của người khác trong những dịp thế này, bất kể là xuất phát từ sự lo lắng, dò xét hay mang theo ý đồ riêng, tất cả đều khiến anh cảm thấy phiền muộn.
Nhưng điều anh không ngờ tới là bên tai lại vang lên câu nói nhẹ nhàng của Bạch Thư:
"Yên tâm đi, tôi không khuyên cậu đâu.
Rượu cũng là thứ tốt mà, lúc không ngủ được uống vài ngụm cũng chẳng sao."
Động tác của Giang Nghiên hơi khựng lại.
Anh ngạc nhiên quay đầu nhìn cô một cái, ánh mắt thản nhiên nhưng mang theo vài phần dò hỏi.
Bạch Thư đứng ngay bên cạnh anh, tay bưng ly rượu với nụ cười nhạt trên môi, cô trực tiếp giơ ly rượu lên và nói:
"Nhân lúc cậu em họ không có ở đây, chúng ta uống thêm một chút đi."