Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 9: Gã đàn ông này bản chất không có bao nhiêu não



Trong hành lang, t.h.ả.m đỏ được trải phẳng phiu, tiếng bước chân rơi xuống không hề phát ra một tiếng động nào.

Người qua kẻ lại tấp nập, tiếng cười nói, chào hỏi vang lên không ngớt, bên ngoài là một khung cảnh xa hoa náo nhiệt.

Thế nhưng tại khu vực cầu thang thoát hiểm, phong cách lại hoàn toàn khác biệt.

Trong lối đi tối mờ, ánh đèn trắng lạnh hắt lên bức tường xi măng, từ trong góc phát ra những tiếng "ưm ưm" khe khẽ, nghẹn ngào, bị đè nén đến mức không thành câu, giọng nói lộ rõ vẻ hoảng loạn đầy kiềm chế.

Cả người Bạch Thư gần như dán c.h.ặ.t lấy Giang Nghiên, đầu gối cô thúc vào giữa hai chân anh, tay còn nắm c.h.ặ.t lấy cà vạt của anh, ép anh phải cúi đầu xuống.

Lúc này, lưng Giang Nghiên đập mạnh vào bức tường xi măng lạnh lẽo, đôi môi bị cô không chút do dự mà áp xuống.

Đuôi mắt anh hơi ửng hồng, hơi thở dồn dập, trong ánh mắt vốn dĩ thanh lãnh giờ đây đầy vẻ đề phòng và kinh ngạc.

Anh muốn thoát ra, nhưng cả người bị kẹt giữa Bạch Thư và bức tường, đến đường lui cũng chẳng còn.

Anh cũng hoàn toàn không ngờ tới việc người phụ nữ này lại đột ngột ra tay với mình.

Bạch Thư dùng lực c.ắ.n nhẹ vào môi anh, tiếc là răng anh nghiến c.h.ặ.t, nhất quyết không cho cô tiến thêm một bước quá đáng nào nữa.

Lúc này, âm thanh thông báo của hệ thống cũng đồng thời vang lên trong đầu.

Hệ thống: [Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng: 3 điểm tuổi thọ và 300 điểm tích lũy.]

Nghe thấy phần thưởng ít ỏi như vậy, trong lòng cô có chút thất vọng.

Cái nhiệm vụ này xuất hiện ngẫu nhiên, nên cô cũng chỉ đè người ta ra làm cho xong chuyện.

Có lẽ vì bản thân làm việc tùy tiện nên phần thưởng nhiệm vụ mới ít như thế.

Và cũng thật đáng tiếc là cái tên Giang Nghiên này vẫn nhất quyết không chịu hé răng ra.

Hơi thở của Giang Nghiên lúc này vô cùng dồn dập.

Đôi môi mỏng của anh mím c.h.ặ.t, vẻ lãnh đạm trên mặt không còn che giấu nổi những cảm xúc đang vỡ vụn, chút bình tĩnh bị cưỡng ép đập tan hoàn toàn lộ ra ngoài.

Đầu ngón tay anh hơi co lại, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng, đuôi mắt nhuốm một tầng đỏ nhạt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng theo nhịp thở hỗn loạn đầy ức chế.

Bạch Thư thấy tốt thì thu quân, ngón tay nới lỏng cà vạt, thân hình nhanh nhẹn xoay người định rời đi.

Giây tiếp theo, cổ tay cô đột nhiên bị một bàn tay lạnh lẽo túm ngược trở lại.

Lực tay của Giang Nghiên cực mạnh, mang theo ý vị khống chế không hề che giấu, giọng nói trầm xuống vài phần, lộ rõ vẻ không ổn định:

"Chị có ý gì?"

Bị anh nắm c.h.ặ.t cổ tay, khoảnh khắc Bạch Thư quay đầu lại, trên mặt không hề có nửa điểm hoảng hốt, ngược lại còn giơ bàn tay kia lên, động tác tự nhiên vuốt ve cổ áo anh.

"Đừng căng thẳng mà."

Cô khẽ cười, đầu ngón tay tỉ mỉ chỉnh lại cổ áo cho anh, kéo thẳng lại chiếc cà vạt vừa bị mình giằng xéo đến rối loạn, rồi lại giơ tay, ngón tay lướt qua mái tóc hơi rối của anh, kiên nhẫn giúp anh vuốt lại cho mượt mà.

Ngón tay lướt qua bên tai, khi mái tóc đã được chỉnh tề, cô mới hơi lùi lại nửa bước, ngước mắt nhìn anh, ánh mắt trong veo sạch sẽ.

Khóe môi cong lên, giọng nói mềm mại không chút công kích, trái lại còn toát ra vẻ vô tội thản nhiên:

"Tôi chỉ là muốn giúp cậu tỉnh rượu thôi mà, giờ chẳng phải cậu đã tỉnh táo rồi sao?"

Giang Nghiên cụp mắt nhìn cô, lực nắm nơi đầu ngón tay rõ ràng đã khựng lại trong chốc lát.

Cổ áo của anh đã được chỉnh lại gọn gàng, những sợi tóc trước trán cũng nằm im phục tùng, cả người trông vẫn lạnh lùng như trước, nhưng chút cảm xúc tinh vi nơi chân mày thì làm cách nào cũng không che giấu được.

Yết hầu khẽ lăn lông lốc, Giang Nghiên nhìn chằm chằm Bạch Thư hai giây, cuối cùng đầu ngón tay cũng buông lỏng.

Bạch Thư thuận thế rút tay về, ý cười không giảm, giọng điệu mang theo chút trêu chọc:

"Thế nào, phương pháp tỉnh rượu của tôi không tồi chứ?"

Giang Nghiên không trả lời cô. Bạch Thư cũng chẳng thèm quan tâm nữa, cô xoay người sải bước rời khỏi khu cầu thang thoát hiểm, một lần nữa dẫm chân lên lớp t.h.ả.m đỏ yên tĩnh và sạch sẽ.

Vừa bước ra ngoài chưa được mấy bước, dư quang của cô đã bắt gặp tiếng bước chân theo sau.

Không cần ngoảnh lại cũng biết, Giang Nghiên đã đi ra theo.

Bạch Thư thở phào nhẹ nhõm, ý cười thầm kín hiện lên nơi khóe môi.

Không bỏ chạy, cũng không nổi đóa, coi như là một tín hiệu tốt.

Đang mải suy nghĩ, từ phía đối diện hành lang, Ninh Trình bước tới.

Anh ấy bước đi vội vã, ánh mắt đảo quanh một lượt, khi nhìn thấy Bạch Thư và Giang Nghiên, sắc mặt lập tức giãn ra, bước tới gần:

"Hai người đi đâu thế? Em tìm muốn bở hơi tai, ngoảnh đi ngoảnh lại đã chẳng thấy bóng dáng đâu cả."

Khóe môi Bạch Thư mang theo vẻ hờ hững: "Chị đưa Giang Nghiên đi tỉnh rượu một chút."

Bước chân của Giang Nghiên khẽ khựng lại.

Anh không ngờ người phụ nữ này lại có thể thản nhiên nói ra chuyện đó như vậy.

Anh cụp mắt, đầu ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t, trên gương mặt vốn luôn không cảm xúc giờ đây sự căng thẳng và xấu hổ tinh vi đều không thể che giấu nổi.

Vành tai nhanh ch.óng ửng đỏ, vùng cổ trắng ngần cũng bị nhuộm một lớp hồng nhạt.

Ninh Trình trái lại không nhận ra điều gì bất thường, gật đầu nói:

"Tửu lượng của cậu ấy vốn dĩ đã kém, em đã dặn chị phải trông chừng cậu ấy rồi mà."

Nhưng anh ấy lại thắc mắc hỏi thêm một câu:

"Mọi khi uống rượu mặt cậu ấy cũng đâu có biến sắc, hôm nay uống bao nhiêu mà mặt mũi đỏ gay gắt thế kia?"

Bạch Thư nghe vậy không nhịn được mà bật cười, liếc mắt nhìn sang Giang Nghiên, ánh mắt đầy ẩn ý đảo qua vành tai và vùng cổ đang ửng đỏ của anh.

Cô giả vờ nghiêm túc: "Chắc là do phương pháp tỉnh rượu của chị hơi mạnh bạo quá."

Đầu ngón tay Giang Nghiên lại siết c.h.ặ.t thêm chút nữa, hàng mi rũ xuống, vành tai đỏ rực rõ ràng hơn hẳn, vậy mà anh vẫn nhất quyết không tiếp lời, giống như lười giải thích, hoặc giả là căn bản chẳng biết phải giải thích thế nào.

Ninh Trình thấy vậy thì cười lắc đầu, cũng không để tâm lắm:

"Thôi được rồi, nếu anh thật sự không khỏe thì lát nữa về sớm một chút, đừng có cố quá."

...

Bạch Thư đi cùng Ninh Trình và Giang Nghiên quay trở lại sảnh tiệc.

Người người nhộn nhịp, chén thù chén tạc, bà Giang đang trò chuyện cùng vài vị trưởng bối, xung quanh Ninh lão thái thái cũng vây quanh một đám người.

Bạch Thư thong thả bước về phía bà ngoại, mới đi được vài bước, dư quang khóe mắt cô vô tình lướt qua phía bên kia đám đông.

Bước chân khẽ khựng lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo vài phần.

Cách đó không xa, gã đàn ông đang đứng bên rìa đám đông, cúi đầu khom lưng nịnh tọt người khác trông vô cùng quen mắt.

Thực sự là quen thuộc đến mức không thể ngờ tới: Trần Cảnh.

Anh ta diện một bộ vest chỉnh tề, đứng cạnh một người đàn ông trung niên bụng phệ, khí thế rõ ràng là không đơn giản.

Người đàn ông trung niên này cũng mang dáng vẻ khúm núm, sự nịnh bợ hiện rõ mồn một trên gương mặt.

Trần Cảnh của hiện tại làm gì còn chút dáng vẻ ngông cuồng, hống hách như lúc ở hộp đêm?

Khóe môi Bạch Thư khẽ nhếch lên.

Cô vừa mới tiến lại gần hai bước, ánh mắt của Trần Cảnh đã đột ngột va phải cô.

Anh ta sững lại một giây, nụ cười trên mặt cứng đờ, ngay sau đó trong mắt nhanh ch.óng hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn và chán ghét theo bản năng.

Anh ta giơ tay chỉ vào Bạch Thư, giọng nói không hề nhỏ: "Sao cô lại ở đây?"

Quả nhiên, gã đàn ông này bản chất không có bao nhiêu não.

Sau khi nói xong, Trần Cảnh dường như chợt nhớ ra điều gì đó, trong ánh mắt lại thêm vài phần nghi ngờ đầy tự luyến đến nực cười, anh ta khựng lại, đôi mày nhíu c.h.ặ.t:

"Cô... Không lẽ là bám đuôi tôi tới tận đây đấy chứ?"

Bạch Thư không thèm đáp lời, ngay cả một ánh mắt cũng chẳng thèm ban phát cho anh ta, cứ thế đi thẳng về phía Ninh lão thái thái.

Lão thái thái đang cùng vài người bạn già hàn huyên, hiển nhiên cũng đã nghe thấy tiếng động bên phía Trần Cảnh.

Đặc biệt là hai chữ "bám đuôi", ai nghe xong cũng cảm thấy không lọt tai chút nào.

Bạch Thư không dừng bước, đứng cạnh lão thái thái, khóe môi mang nụ cười nhẹ nhàng thanh đạm:

"Bà ngoại."

Lão thái thái giơ tay vỗ vỗ mu bàn tay cô, cười đầy hiền hậu, giới thiệu với những người bạn già:

"Đây là cháu ngoại của tôi, Bạch Thư."

Chỉ một câu đơn giản, thân phận, lập trường và quan hệ đều được phơi bày rõ ràng trên mặt bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mấy người bạn già nghe xong đều nở nụ cười lịch sự.

Bạch Thư đứng bên cạnh lão thái thái, mỉm cười hào phóng, lễ phép gật đầu với mọi người, cử chỉ đúng mực, khí chất thanh sạch.

Nào ngờ Trần Cảnh lại bồi thêm một câu: "Không thể nào!"

Bạch Thư suýt chút nữa bị cái hào quang ngu xuẩn của anh ta làm cho bật cười thành tiếng.

Cô vốn định không thèm chấp, kết quả là kẻ này cứ nhất quyết tự diễn một màn kịch.

Trước đây đọc tiểu thuyết, cô luôn thấy có những nhân vật pháo hôi mất não đến mức vô lý, cứ thích lao ra chịu c.h.ế.t như để kéo dài tình tiết truyện.

Giờ thì cô đã hiểu rồi, trên đời này thực sự có loại ngu ngốc như vậy.

Thân phận của cô đã được công khai rõ ràng, đích thân lão thái thái giới thiệu trước mặt mọi người, phản ứng trên mặt những người xung quanh cũng chẳng thèm giấu giếm, vậy mà Trần Cảnh vẫn có thể hùng hồn thốt ra ba chữ "không thể nào".

Đúng là não có vấn đề thật sự.

Bạch Thư thong thả quay đầu lại, rốt cuộc cũng chẳng buồn giữ mặt mũi cho anh ta nữa.

Ánh mắt cô nhàn nhạt quét qua anh ta một lượt, khóe môi khẽ nhếch, nụ cười mang theo vẻ lạnh lẽo:

"Tại sao lại không thể nào?"

Giọng cô không lớn, ngữ điệu mềm mỏng, mang theo sự mỉa mai hờ hững đó lọt vào tai Trần Cảnh, quả thực còn đau đớn hơn cả một cái tát.

Lão thái thái rốt cuộc cũng nhíu mày, trên gương mặt vốn luôn từ bi hỉ xả giờ đây không hề che giấu vẻ lạnh lùng.

"Đây là con cái nhà ai thế?"

Giọng bà không nặng nề, nhưng khí chất trầm ổn đầy áp lực vừa tỏa ra, những người xung quanh lập tức im phăng phắc.

Phía bên kia, người đàn ông trung niên bụng phệ đi cùng Trần Cảnh biến sắc, vội vàng tiến lên một bước, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Trần Cảnh lôi tuệch về phía trước, bản thân thì cúi đầu cười trừ.

"Ninh lão phu nhân, hiểu lầm thôi ạ, đều là người nhà cả!"

Người đàn ông trung niên mặt đầy vẻ nịnh nọt:

"Thật không ngờ Tiểu Thư lại chính là cháu ngoại của bà, tôi đã nói mà, Tiểu Thư từ nhỏ khí chất đã hơn người rồi."

Bạch Thư đứng đó, nghe cái miệng của người đàn ông trung niên dẻo quẹo như bôi mật, tuôn ra toàn lời đường mật mà suýt nữa thì bật cười.

Trước đây nhà họ Trần có thái độ gì?

Cả nhà họ Trần từ trên xuống dưới, đừng nói là coi thường nguyên chủ, ngay cả khi mẹ nguyên chủ còn sống, bọn họ cũng ngoài mặt trong lòng khinh khi đủ điều.

Bây giờ thì hay rồi, vừa lộ thân phận một cái là lập tức thay đổi bộ mặt ngay, mở miệng là "người nhà", thậm chí đến cả câu "từ nhỏ khí chất đã tốt" cũng khen lấy khen để được, cứ như thể chuyện năm xưa bọn họ hận không thể biến nguyên chủ thành trò cười chưa từng xảy ra vậy.

Mà nhà họ Trần không biết bối cảnh nhà ngoại của Bạch Thư cũng có lý do cả.

Đương nhiên là vì gã cha bám váy kia vốn dĩ phất lên được là nhờ nhà vợ.

Nhưng loại đàn ông đó, làm sao có thể cam tâm để người ngoài biết mình đi lên nhờ phụ nữ?

Thế nên bao nhiêu năm qua, nhà họ Trần căn bản không hề biết rõ thực lực bối cảnh của nguyên chủ rốt cuộc là gì.

Giờ đây thân phận vừa được hé lộ, tốc độ lật mặt còn nhanh hơn lật sách.

Bạch Thư vẫn giữ nụ cười, nhưng giọng nói lại không hề nhẹ nhàng buông xuống:

"Bà ngoại, con với họ không quen."

Cha của Trần Cảnh hiển nhiên không ngờ Bạch Thư lại dám công khai không nể mặt mũi như vậy trước đám đông.

Nụ cười trên mặt ông ta sững lại, gượng gạo nặn ra vài phần bối rối.

"Ái chà, Tiểu Thư, sao lại nói là không quen được chứ?"

Ông ta cười khô khốc, giọng điệu vẫn cố vớt vát để kéo gần quan hệ.

"Hồi nhỏ con vẫn thường xuyên chơi với tiểu Cảnh mà, quan hệ tốt lắm.

Chuyện đại học chẳng phải cũng do chú làm chủ cho con sao."

Bạch Thư gật đầu, mỉm cười bồi thêm một câu:

"Vâng, trước đây đúng là có quen, nhưng sau này con cũng lớn rồi, tai cũng không có điếc, con đã tận tai nghe thấy chú nói xấu con, nói con là loại đứa trẻ không có mẹ dạy bảo."

Giọng cô thong thả, nhưng ánh mắt lại lạnh đi vài phần, cô nói tiếp:

"Còn cả Trần Cảnh nữa, vừa mới nói là thích tôi, quay đầu một cái đã lăn lộn trên giường với em gái tôi rồi."

Lời vừa dứt, không gian xung quanh trong phút chốc tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Trong một sự kiện lớn thế này, người qua kẻ lại toàn là những nhân vật có m.á.u mặt.

Ai mà chẳng hiểu đôi chút đạo lý đối nhân xử thế?

Nhưng mấy câu nói của Bạch Thư đã trực tiếp đ.â.m thủng toàn bộ những chuyện bẩn thỉu kia ra ánh sáng.

Sắc mặt cha Trần hoàn toàn không còn một giọt m.á.u, khóe miệng cứng đờ, muốn cười nhưng cười không nổi, muốn nói chuyện nhưng mở miệng ra lại như bị hóc xương cá, nghẹn đến mức mặt mũi xanh mét.

Trần Cảnh lại càng khỏi phải nói, đứng đó với gương mặt t.h.ả.m hại như bị lột da trước đám đông, ánh mắt hoảng loạn.

Ánh nhìn của những người xung quanh như những nhát d.a.o đ.â.m vào người anh ta, khiến anh ta thậm chí không còn dũng khí để ngẩng đầu lên.

Lúc này, sắc mặt lão thái thái trầm xuống hẳn, sự hiền từ nơi đáy mắt đã biến mất sạch sành sanh.

Cháu ngoại của bà, vậy mà lại bị người ta bắt nạt đến mức này.

Nếu hôm nay bà không đích thân đưa con bé ra ngoài, e là đám người này thật sự coi Bạch Thư là kẻ không có ai bảo vệ.

Đứng bên cạnh, nụ cười cà lơ phất phơ trên mặt Ninh Trình cũng biến mất sạch sẽ, anh ta hơi nheo mắt lại, ánh mắt ẩn chứa vẻ lạnh lẽo.

Giang Nghiên đứng phía sau đám đông, gương mặt trắng lạnh không có biểu cảm dư thừa nào, nhưng ánh mắt lại đổ dồn vào Trần Cảnh, tâm tư nơi đáy mắt không rõ ràng, giống như đang lạnh lùng xem xét, lại giống như đang tính toán điều gì đó.

Vào khoảnh khắc này, bầu không khí hoàn toàn bị đè nén đến cực điểm.

Ninh lão thái thái: "Cút ra ngoài!"

Bà cụ thực sự nổi giận rồi.

Ngay lập tức, hai người vệ sĩ thân hình cao lớn tiến lại gần.

"Mời hai vị rời cho."

Một trong hai người vô cảm giơ tay ra hiệu, động tác tuy có vẻ lịch sự nhưng thực chất lại ẩn chứa sự cứng rắn không cho phép thương lượng.

Sắc mặt cha Trần hoàn toàn đờ đẫn, khóe miệng giật giật, đang định nói thêm điều gì đó thì ánh mắt của mọi người xung quanh đồng loạt đổ dồn về phía anh ta.

Những người bạn cũ vốn dĩ vẫn cười nói đón tiếp, hay những kẻ đứng xem kịch nãy giờ không lên tiếng, sắc mặt đều đã thay đổi hẳn: sự chán ghét, lạnh lùng và khinh bỉ đều được viết rõ ràng trên mặt.

Bọn họ không thể tiếp tục nán lại được nữa, đành cúi gầm mặt, vội vã rời đi.

Ninh lão thái thái chống gậy, ánh mắt quét qua một lượt rồi dừng lại trên người vị lão hữu là chủ nhân của buổi tiệc thọ cách đó không xa.

Vẻ lạnh lùng trên mặt bà hơi thu lại, giọng điệu cũng mang theo sự khách khí cần thiết.

"Hôm nay là ngày mừng thọ của ông, đáng lẽ không nên để xảy ra chuyện không vui thế này."

Vị thọ tinh vốn là bạn tâm giao nhiều năm của nhà họ Ninh, nghe vậy liền xua tay, trên mặt nở nụ cười khoan hòa:

"Chị nói thế là khách sáo quá rồi. Quan hệ giữa chúng ta thì cần gì phải câu nệ, mấy kẻ không rõ lai lịch cứ thích chen chân vào, tôi còn phải cảm ơn chị vì đã giúp tôi dọn dẹp hiện trường đấy chứ."

Sau một vài lời xã giao, bầu không khí căng thẳng cũng dịu đi vài phần.

Không gian sảnh tiệc nhanh ch.óng khôi phục lại trạng thái bình thường.

Mọi người lại tiếp tục nói cười rôm rả, chén tạc chén thù, như thể chút rắc rối vừa rồi chưa từng xảy ra.

Bạch Thư bưng ly rượu, theo chân Ninh lão thái thái ứng phó xong lượt xã giao cuối cùng, cuối cùng cũng bước lên chiếc xe trở về.

Trong xe yên tĩnh trở lại, Ninh lão thái thái nắm lấy bàn tay cô đặt vào lòng bàn tay mình, những ngón tay gầy guộc khẽ vuốt ve một cách nhẹ nhàng.

"Cháu đấy..."

Ninh lão thái thái thấp giọng lên tiếng, giọng điệu mang theo chút bất lực:

"Lẽ ra không nên nói những lời đó trước mặt đám đông."

Tim Bạch Thư thắt lại một nhịp, cứ ngỡ bà đang trách mình gây chuyện quá ồn ào khiến mọi việc trở nên khó coi, cô hơi cúi đầu:

"Bà ngoại, lần sau con sẽ không làm vậy nữa ạ."

Ninh lão thái thái lắc đầu, giọng nói không nặng nề nhưng chứa đựng sự xót xa chân thành:

"Ý bà là, cháu là một cô gái nhỏ, việc duy nhất cháu cần làm là mỗi ngày đều phải vui vẻ, xinh đẹp. Những chuyện rác rưởi đó, cháu không cần phải ghi nhớ, cũng chẳng cần phải để tâm làm gì cho mệt người."

"Lần sau nếu còn gặp lại loại người như thế, việc đúng đắn nhất nên làm là cứ trực tiếp bảo anh ta cút xéo. Cháu là cháu ngoại của bà, bất kể ở trong hoàn cảnh nào, cháu đều có quyền bắt bọn họ phải biến đi cho khuất mắt."