Trong đầu tôi nhanh chóng tính toán liệu có nên tìm cách đưa Triệu Phó ra nước ngoài thêm vài năm nữa không?
Nhưng ngay lúc đó, tôi nghe thấy anh trả lời.
Không chút do dự.
“Không sợ.”
Khoảnh khắc ấy, trong giọng nói của anh là sự chắc chắn tuyệt đối. Một sự kiên định mà không ai có thể nghi ngờ.
“Tôi sẽ mãi mãi… mãi mãi ở bên cạnh Tống Ngữ.”
“Cô ấy là nàng công chúa kiêu hãnh.”
“Còn tôi — sẽ là vị thần bảo hộ duy nhất của cô ấy.”
Câu nói vừa dứt, ngay cả Tống Nhiễm người vẫn thường đối đầu với anh cũng phải cảm động.
“Cậu thật sự… trời ạ, tôi muốn khóc c.h.ế.t mất. Cậu thậm chí còn không dám tưởng tượng mình là hoàng tử sao?”
Triệu Phó chỉ nhìn cô ấy đầy khó hiểu.
“Nhưng đó phải là do cô ấy quyết định… đúng không?”
Tôi đứng sững lại.
Đôi mắt, vừa kịp trở lại bình thường, lại chợt đỏ hoe lần nữa.
Tên ngốc nghếch này…
Làm sao trên đời lại có một người tốt đến thế chứ?
Tốt đến mức, tôi không nỡ phụ lòng anh.
Tôi hít sâu một hơi, rồi bước nhanh hơn.
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu.
Tôi rất muốn ôm anh.
Rất muốn nói một lần… rằng tôi thích anh.
Gần rồi.
Lại gần hơn nữa.
“Triệu Phó.”
Tôi khẽ gọi anh.
Anh quay đầu lại.
Trong khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi giao nhau, khi nhìn thấy tôi, khóe môi anh theo bản năng khẽ cong lên…
Ngay giây tiếp theo, từ phía bên đường, một chiếc xe lao vút tới với tốc độ cực nhanh.
Người cầm lái chính là Triệu Lẫm râu ria xồm xoàm, đôi mắt đỏ ngầu, chứa đầy sự điên cuồng.
“Đi c.h.ế.t đi! Tất cả chúng mày đều đi c.h.ế.t hết cho tao!!”
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi như tia chớp,
Tôi bỗng nhớ lại lời Tống Nhiễm vừa nói trước đó.
“Nếu tiếp tục ở bên cạnh Tống Ngữ, cậu có thể sẽ c.h.ế.t đấy. Cậu không sợ sao?”
Triệu Phó vẫn còn đang quay đầu nhìn tôi, hoàn toàn không hề hay biết có một chiếc xe đang lao tới từ phía sau.
Không kịp nữa rồi.
Trong mắt tôi, mọi thứ như đột nhiên chậm lại.
Cảm giác tuyệt vọng ập đến như một cơn sóng lạnh lẽo.
Thì ra… cái kịch bản c.h.ế.t tiệt này, vẫn không chịu buông tha cho tôi sao?
Nhưng mà tôi còn chưa kịp nói thích anh ấy cơ mà…
“Rầm!!”
Chiếc xe đ.â.m thẳng vào cột điện bên đường, m.á.u b.ắ.n tung tóe khắp kính chắn gió.
Tôi hoảng hốt nhìn sang chỉ thấy Tống Nhiễm vừa mới lao ra chắn ngay trước mặt Triệu Phó.
Nhưng ngay khoảnh khắc chiếc xe chuẩn bị tông trúng cô ấy, như thể có một lực lượng vô hình can thiệp, khiến bánh xe bất ngờ đổi hướng, chỉ sượt qua hai người bọn họ trong gang tấc.
Cái gì vậy???
Phản ứng lại, tôi lập tức lao đến.
“Tống Nhiễm! Triệu Phó! Hai người có sao không?!”
Tống Nhiễm sợ đến mức chân mềm nhũn, vừa thấy tôi liền nhào vào ôm chặt, cả người run rẩy đến mức ngay cả giọng nói cũng lắp bắp:
“Q-quy tắc đầu tiên của hào quang nhân vật chính… nhân vật chính tuyệt đối không thể c.h.ế.t một cách dễ dàng…”
Nói xong, cô ấy “Oà” một tiếng bật khóc.
“Nhưng mà vẫn đáng sợ lắm! Đáng sợ c.h.ế.t mất!! Huhuuhu….”
Tôi ôm lấy cô ấy, trong lòng cũng vẫn còn chấn động vì những gì vừa xảy ra.
Nếu không có Tống Nhiễm nữ chính của nguyên tác đứng chắn trước Triệu Phó…
Thì có lẽ… Triệu Phó vẫn sẽ c.h.ế.t như kiếp trước.
May quá… May mà…
Tôi quay sang nhìn Triệu Phó.
Anh vẫn đang sững sờ nhìn chiếc xe đ.â.m vào cột điện,biểu cảm hơi đờ đẫn, tựa như vẫn chưa kịp xử lý thông tin trong đầu.
Chỉ một giây sau ..
Mày anh bỗng nhíu lại.
Rồi ngay lập tức, mắt nhắm tịt, người ngã thẳng xuống đất, bất tỉnh.
Tôi: “…”
Mẹ kiếp! Quên mất!
Triệu Phó… bị chứng sợ máu.
Ngay cả khi đang ngồi đợi kết quả kiểm tra trong bệnh viện, Tống Nhiễm vẫn còn chưa hoàn hồn.
“Trời ơi… chuyện này coi như là mình thoát khỏi nguyên tác rồi chứ?”
“Chắc sẽ không có cú lật nào nữa đâu ha?”
“Triệu Lẫm bị đ.â.m đến mức vậy rồi, chắc không thể nào còn ‘một lần ba đứa’ gì được nữa đâu nhỉ?”
“Không không không… cũng chưa chắc. Dù gì anh ta cũng là nam chính, chắc cũng có ‘hào quang chính chủ’ giống mình mà…”
Ngay giây sau đó, cô nàng đột nhiên đứng bật dậy, mở toang cửa phòng bệnh rồi lao ra ngoài hành lang như bị ma đuổi.
“Tôi không muốn sinh ba đâu mà á á á á á—!!”
Cái pha lên cơn hoảng loạn đó… khiến tôi cũng ngẩn người mất một lúc.
Chưa kịp phản ứng, cô ấy đã chạy mất tiêu luôn rồi.
Tôi liếc nhìn xung quanh các bệnh nhân từ các phòng bên cạnh cũng đã lục tục ló đầu ra xem có chuyện gì, ánh mắt từ tò mò chuyển sang… đồng cảm (?!), rồi lại đồng loạt nhìn về phía tôi.
Tôi: “…”
Rầm — tôi lập tức đóng cửa lại.
Không ngờ mới vừa xoay người thì…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Đập thẳng vào mắt tôi là ánh nhìn của Triệu Phó không biết đã tỉnh từ lúc nào, đang ngồi trên giường, mắt còn lơ mơ m.ô.n.g lung như vẫn chưa tỉnh hẳn.
Anh hơi mấp máy môi, vừa định nói gì đó thì..
“Xin lỗi, làm phiền thiếu gia.”
Thư ký nhà họ Triệu vội vã xông vào, mặt đầy nghiêm trọng.
Chương 13 + Phiên Ngoại:
“Vừa có tin từ phòng phẫu thuật của Nhị thiếu gia thương tích từ vụ tai nạn quá nặng, dù may mắn giữ được mạng, nhưng khả năng rất cao là sẽ trở thành người thực vật. Tỷ lệ tỉnh lại… cực kỳ thấp.”
“Cái gì?!”
Tống Nhiễm không biết từ đâu chui ra lại, hai mắt sáng rực lên như đèn pha.
“Ý anh là… Triệu Lẫm sau này sẽ không tỉnh lại được á?”
“Vậy tức là em không phải gả cho ảnh nữa, không phải sinh ba nữa đúng không?!”
“Hả?!”
Anh thư ký nhà họ Triệu ngơ ra một lúc, vẻ mặt hoàn toàn hoang mang.
“À… chắc là… đúng vậy…”
Ngay sau đó, thư ký như sực nhớ ra điều gì.
“Dưới tên của Nhị thiếu gia vẫn còn một số bất động sản và mặt bằng thương mại. Nếu sau này anh ấy thật sự không thể tỉnh lại thì…”
“Vậy thì tài sản đó… đương nhiên nên để lại cho vị hôn thê của anh ấy rồi. Có đúng không?”
Tống Nhiễm bỗng thấy lưng không còn đau, đầu cũng không còn choáng, ngay cả chuyện mới nãy chạy loạn ngoài hành lang cũng chẳng còn đáng xấu hổ nữa.
“À à đúng đúng đúng!”
“Tôi là vị hôn thê chính thức của anh ấy mà!”
“Trời ơi, nghe tin anh ấy không tỉnh lại được tôi thật sự… thật sự… rất buồn đó nha~”
“À mà cho tôi hỏi, chuyện sang tên bất động sản với mặt bằng thì… bao giờ tiến hành là hợp lý nhất nhỉ?”
Có thể thấy rõ, khuôn mặt Tống Nhiễm sắp nứt ra vì cười.
Nhìn cảnh đó, tôi và Triệu Phó không nhịn được cùng nhìn nhau bật cười.
Chỉ đến khi thư ký và Tống Nhiễm rời đi, phòng bệnh mới trở lại yên tĩnh.
Tôi ngồi xuống cạnh giường, nhìn Triệu Phó đang bình an vô sự nằm đó, trái tim vốn căng thẳng suốt bao ngày cuối cùng cũng thả lỏng hoàn toàn.
“Giờ thì tốt rồi. Đến đây… coi như chúng ta đã thật sự thoát khỏi cốt truyện nguyên tác.”
“Ừm.”
Triệu Phó gật đầu.
Rồi bất ngờ, anh đưa tay ra, nắm lấy tay tôi.
Ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt anh cong cong, ấm áp dịu dàng đến mức khiến người ta muốn tan chảy.
“Vậy bây giờ, em có thể nói thích anh được chưa?”
Tôi khựng lại.
Rồi khi phản ứng kịp, tôi cười trong nước mắt.
Vừa khóc, vừa cười, vừa nói:
“Được. Em thích anh.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Thật sự… rất thích. Rất, rất thích.”
…
“Ting!”
Âm thanh thông báo từ điện thoại vang lên chương mới của truyện cô đang theo dõi vừa được cập nhật.
Cô lập tức mở ra xem, đọc lướt một lượt với tốc độ ánh sáng, vừa đọc xong đã lập tức cau mày.
“Gì vậy trời?! Tống Ngữ một nữ phụ vừa có khí chất vừa có lý trí như vậy sao bỗng dưng lại trở nên ngu ngốc?”
“Còn quay sang ‘tranh đấu nữ giới’? Đầu óc tác giả bị gì rồi??”
Cô tức tối mở phần bình luận, và phát hiện rất nhiều người có suy nghĩ giống mình.
Đây là một bộ tiểu thuyết ngôn tình hiện đại. Nhờ vào motif "thiên kim thật – thiên kim giả", truyện thu hút được lượng lớn người đọc.
Trong đó, Tống Ngữ, cô gái “giả thiên kim”, thậm chí còn được yêu thích hơn cả nữ chính và nam chính.
Vì sao?
Vì tác giả xây dựng nữ phụ này quá hoàn hảo thông minh, sắc sảo, có cốt khí ai mà không thích?
Thế nhưng, từ khi truyện hot lên, tác giả như bị mờ mắt vì nhiệt độ.
Tống Ngữ người từng xuất sắc và lý trí bỗng chốc rơi vào bẫy "nữ đấu nữ", bày đủ thứ trò vặt vãnh để chơi xấu "thiên kim thật", trở nên thiếu não một cách khó hiểu, hoàn toàn không giống với hình tượng ban đầu.
Và rồi, khi truyện dần đi đến hồi kết:
Tống Ngữ bị nhà họ Tống đưa vào viện tâm thần.
Người thanh mai trúc mã luôn theo sát cô vì cứu cô mà gặp tai nạn, qua đời.
Còn nữ chính thì sao?
Gả cho một người đàn ông lớn hơn mình 10 tuổi,
Rồi sống hạnh phúc bên ba đứa con, ngọt ngào hết phần thiên hạ.
“Cái quái gì vậy trời?!”
Cô nhíu mày mở ngay Weibo của tác giả, phát hiện dưới bài đăng thông báo chương mới bình luận phẫn nộ đã chất đống. Một số còn bắt đầu công kích cá nhân, ngôn từ đầy thô bạo.
Cuối cùng, tác giả cũng lên tiếng đáp lại.
Tác giả:
Mọi người tưởng tôi muốn viết "tranh đấu nữ giới" chắc?
Không viết thì chẳng ai thèm xem.
Giờ thị trường nó thế, truyện "vợ yêu – sinh con" mới có người đọc.
Tôi cũng chỉ là người bình thường, tôi cũng phải ăn cơm chứ.
Cô bỗng dưng… hiểu rồi.
Có lẽ, không phải vì tác giả muốn viết những tình tiết như thế.
Mà là chỉ cần thị trường còn có người đọc, thì dù không phải tác giả này, cũng sẽ có người khác viết y hệt như vậy.
Sẽ luôn có người phải thỏa hiệp với thị trường.
Hiểu ra điều đó, cô chợt cảm thấy buồn.
Rồi ngay giây tiếp theo, cô xuyên vào trong truyện.
Trở thành nữ chính người sẽ kết hôn với “chú tổng giám đốc lớn hơn 10 tuổi”,
và sinh một… lứa ba đứa con ngọt sến tới tận răng.
Tống Nhiễm: “… Má nó.”
Trước khi gặp Tống Ngữ, cô đã luyện tập trượt gối từ trước rồi.