7.
「A Tự thân mến: Đích nữ của nguyên phối Uy Chấn tướng quân, Chu Hạc Uẩn, đây chính là tên và thân phận của ta. Đáng tiếc mẫu thân đã rời bỏ ta không lâu sau khi ta chào đời, phụ thân có phu nhân mới, ta cũng có đệ muội...」
Theo nữ phu t.ử học thi thư là môn học ta thích nhất. Đệ đệ mười hai tuổi có phu t.ử riêng, ta và muội muội sáu tuổi cùng học quy củ với ma ma. Muội muội không thích tiết của nữ phu t.ử, con bé thích ma ma hơn.
Nhưng ta cứ canh cánh việc phải sớm viết thư cho A Tự nên trong tiết của nữ phu t.ử là người nghiêm túc nhất.
Từ ngày đó đến nay đã trôi qua nửa tháng, ta không có nhiều cơ hội gặp phụ thân, phu nhân thì lại gặp hàng ngày vì ma ma nói phận làm con mỗi ngày đều phải đến thỉnh an.
Nghe hạ nhân trong viện nói phụ thân mỗi ngày đều dùng cơm ở viện của phu nhân cùng với đệ đệ muội muội. Hai ngày trước, tỳ nữ của phu nhân cũng từng đến mời, đi được một ngày thì muội muội rất không vui, cơm cũng ăn ít, nói thẳng luôn: 「Gia đình chúng ta ăn cơm, tại sao tỷ tỷ lại tới?」
Nhất thời không khí im phăng phắc.
Phụ thân quở trách nhẹ một tiếng, muội muội liền buông đũa, kháng cự không chịu ăn cơm. Phu nhân oán trách nhìn phụ thân một cái, rồi quay sang dỗ dành con bé bằng những lời nhỏ nhẹ dịu dàng.
Từ đó về sau ta không đi ăn cơm cùng họ nữa.
Lý nương không theo ta trở về, ta rất nhớ bà, cũng rất nhớ thôn Mạch Thượng. Kinh thành phồn hoa trong miệng A Tự ta vẫn chưa được thấy vì chưa từng ra khỏi cửa, nhưng cuộc sống khuê các ở kinh thành đúng là không thể vui nổi.
Trong lòng u uất, ta đem hết mọi lời muốn nói viết nguệch ngoạc lên giấy thư.
「Tiểu thư, tướng quân gọi người đến thư phòng.」
Tiếng nha hoàn ngoài cửa truyền vào.
「Biết rồi.」 Ta vội vàng đáp lại, ở đoạn cuối vội vã viết ra nỗi nhớ nhung dành cho A Tự rồi nhét vào phong thư, đặt trên bàn học, thổi còi liên tiếp hai tiếng.
Lúc này ta thầm cảm thấy may mắn vì cái còi của A Tự bị câm, nếu không người ngoài nghe thấy cũng khó mà giải thích.
8.
Trong thư phòng của phụ thân còn có một người khác, ăn mặc lộng lẫy, dáng vẻ vô cùng tôn quý.
「Còn không mau bái kiến Thành Vương điện hạ.」 Phụ thân ở bên cạnh nhắc nhở.
Thành Vương điện hạ? Người của hoàng thất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta phản ứng nhanh ch.óng, bắt chước lễ nghi ma ma đã dạy, chào hỏi Thành Vương: 「Thần nữ kiến quá Thành Vương điện hạ.」
Thành Vương điện hạ khẽ nhấc tay trong không trung, nói: 「Tiểu thư không cần đa lễ.」
Sau khi đứng thẳng người dậy, ta chẳng biết làm gì nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng sang một bên.
Phụ thân nói với Thành Vương: 「Tiểu nữ từ nhỏ lớn lên xa kinh thành nên không thông thạo lễ nghi tiếp khách, có chỗ nào không thỏa đáng xin Điện hạ lượng thứ.」
「Con gái của Tướng quân xinh xắn thế này sao không nuôi dưỡng ở kinh thành cho tốt, bản điện hạ cũng là lần đầu nghe nói Tướng quân còn có một người con gái lớn như vậy đấy.」 Thành Vương điện hạ nói.
Ta nhìn sang phụ thân, sắc mặt phụ thân rất phức tạp, tuyệt đối không thể nói là đẹp, cũng không phải là tức giận mà giống như có điều khó nói.
Không đợi phụ thân trả lời, Thành Vương điện hạ đã lên tiếng trước, ông ta như chợt nhận ra điều gì đó, nói: 「Ồ, hay là con gái của Tướng quân chính là người mà năm xưa Quốc sư đã nói……」
Sắc mặt phụ thân khó coi gật đầu.
Ta đứng bên cạnh ngơ ngác chẳng hiểu gì, trong lòng đầy rẫy thắc mắc nhưng cũng biết lúc này không phải lúc thích hợp để giải đáp.
「Tướng quân vì sự ổn định của hoàng thất mà phải xa cách con gái ruột bao nhiêu năm, trung thần như vậy là phúc của Vị quốc ta!」
Thành Vương điện hạ vỗ vai phụ thân, lại thở dài vài tiếng, 「Chuyện của tam đệ là do hắn đi sai đường, nay bụi trần đã định, Quốc sư đã mất, Tướng quân được đoàn tụ với con gái ruột cũng là chuyện tốt.」
Thành Vương điện hạ và phụ thân đang nói những lời mà chỉ hai người họ hiểu.
Ta không biết tại sao phụ thân lại gọi ta qua đây, tại sao ta lại bị đưa đi. Lý nương nói là phụ thân không thích ta, nhưng nghe Thành Vương điện hạ nói thì rõ ràng còn có nguyên nhân khác.
Tam đệ của Thành Vương cũng là người hoàng thất, có liên quan gì đến hắn?
Lại có liên quan gì đến vị Quốc sư đã khuất kia?
Nhưng rõ ràng ta không thể nghĩ tiếp được nữa vì phụ thân bỗng bắt ta quỳ xuống đất.
Phụ thân chắp tay nói: 「Thần khâm phục Điện hạ quả cảm dũng mãnh, nếu Điện hạ không chê, thần nguyện gả tiểu nữ cho Điện hạ.」
Ta bàng hoàng nhìn phụ thân.
Phụ thân không nhìn ta, chậm rãi nói nốt: 「Không làm chính thất, làm thiếp cũng được.」