9.
Nhanh lên, nhanh hơn chút nữa!
Thị vệ đ.á.n.h xe ngựa chạy rất nhanh, ta ngồi trong xe thầm cầu nguyện không ngừng.
A Tự nói đúng, phụ thân đón ta về là muốn đem ta gả cho người ta.
Ta không muốn gả cho Thành Vương điện hạ, nhưng ta phải làm gì đây, có cách nào không?
Nghĩ mãi chẳng ra cách hay, ta liền nhân lúc đêm tối rời khỏi tướng phủ, muốn đi tìm A Tự, huynh ấy thông minh như vậy nhất định sẽ có cách.
Trong tướng phủ không ai sẵn lòng đưa ta đi, may thay ta còn có chiếc còi ngọc A Tự cho.
Xe ngựa chậm rãi dừng lại ở đầu thôn Mạch Thượng. Giờ này người trong thôn đều đã ngủ say, xe ngựa đi vào động tĩnh quá lớn.
Hơn nữa ta cảm nhận lờ mờ rằng A Tự không có ở trong thôn.
Ánh trăng sáng như bạc, cánh đồng ban ngày tấp nập người làm nay vắng lặng như tờ.
Nơi bờ ruộng có một cây cổ thụ to lớn, đó là cây cổ thụ của thôn, còn lâu đời hơn cả lịch sử thôn Mạch Thượng.
Lúc nhỏ ta thích chơi dưới gốc cây này nhất, thân cây rất to, cành lá sum suê. Lần trước ở dưới gốc cây này là ngày trước khi ta về kinh thành cùng với A Tự.
Sau khi về kinh thành quần áo của ta đều đổi thành những bộ váy dài tinh xảo quét đất. Lúc này ta xách váy lên, chậm rãi bước tới trước. Dưới ánh trăng, dưới gốc cây cổ thụ, một bóng dáng như tiên nhân hiên ngang đứng đó.
「A Tự……」 Ta lẩm bẩm thành tiếng, mắt nhòe lệ.
Bóng người đó chậm rãi quay người lại, A Tự vẫn cầm chiếc quạt xếp, tóc mai tung bay. Huynh ấy lắc lắc chiếc quạt đang khép trong tay như thể ta chưa bao giờ rời đi, vừa có chút bất lực vừa giống như chê bai nói:
「Đúng thật là một con chim sẻ vừa bám người vừa phiền phức mà!」
Nước mắt rơi trong không trung, ta lao tới phía huynh ấy, vùi đầu vào lòng huynh ấy.
10.
「Biết rồi, biết rồi,」
Giọng A Tự dịu dàng vô cùng, huynh ấy lau nước mắt cho ta, khẽ ngắt lời lải nhải không ngừng của ta, 「Muội không muốn gả cho Thành Vương, không thích kinh thành, muốn về thôn Mạch Thượng, nhớ Lý nương, nhớ ta, đừng khóc nữa, ta đều biết cả rồi……」
Ta túm c.h.ặ.t t.a.y áo A Tự, thút thít lẩm bẩm tiếp: 「Ta... ta thật sự không muốn gả, A Tự, ta……」
「Con gái lớn lên đều phải gả chồng, chim sẻ nhỏ cũng thế thôi.」 A Tự vẫn còn tâm trạng để trêu chọc.
「Huynh đâu phải chim sẻ nhỏ, làm sao huynh biết được.」 Ta ngẩng cao cổ, mặt đầy vết lệ phản bác, 「Nhỡ đâu con chim sẻ đó chỉ muốn bay thôi thì sao?」
「Ta đúng là không phải chim sẻ biết bay, nhưng muội thì phải.」 A Tự cười nói, 「Vậy muội nói xem, là không muốn gả cho Thành Vương hay là sau này đều không muốn gả chồng nữa?」
「Ta……」 Ta hơi hiểu ý của A Tự nhưng lại không muốn nhận thua ngay, 「Hai lựa chọn đó đều có đường để đi sao?」
「Chỉ cần muội muốn thì sẽ có đường đi.」
A Tự mặc kệ ta vò nát tay áo của huynh ấy. Huynh vốn là người yêu sạch sẽ, đây là lần đầu tiên ta thấy huynh ngồi bệt trên bờ ruộng đầy bụi đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dưới ánh trăng, ta có thể thấy sự kiên định trong mắt A Tự, 「Không gả cho Thành Vương thì có con đường của không gả cho Thành Vương, muội muốn làm một con chim sẻ vĩnh viễn không gả chồng cũng không phải là không có cách.」
「Tước Nhi, nói cho ta biết, muội muốn chọn con đường nào?」
Đây là lần đầu tiên A Tự gọi tên ta một cách nghiêm túc: Tước Nhi.
Huynh ấy thường gọi là "Tước Nhi ngốc", phần lớn thời gian ta cảm thấy huynh ấy đang gọi con chim sẻ bay ngoài đồng chứ không phải gọi ta. Đây là lần đầu tiên huynh ấy gọi tên ta rõ ràng và nghiêm túc đến thế.
Ta đã về kinh thành, gặp phụ thân, gặp đệ đệ, gặp Thành Vương điện hạ. Hôm đó trên đường về kinh thành ta còn lén vén rèm lên nhìn thấy rất nhiều người, rất nhiều công t.ử cầm quạt xếp giống như A Tự, nhưng họ đều không đẹp bằng A Tự.
A Tự là độc nhất vô nhị. 「Ta không thích Thành Vương.」
Ta chậm rãi lên tiếng, mới nhận ra giọng mình vì khóc quá lâu mà đã khàn đặc, nhưng ta vẫn nhìn thẳng vào A Tự, huynh ấy cũng đang đợi ta.
「Ta có người trong lòng rồi, người ấy ở dưới ánh trăng, ở trong khe hở của làn gió nhẹ, ở……」
Ánh trăng dần dần lại gần.
「Ở ngay trước mắt .」
11.
Lúc trời vừa hửng sáng ta trở về tướng phủ.
Vừa bước vào sân cái nhìn đầu tiên ta đã thấy phụ thân.
Ông ấy ngồi trên ghế, phía sau có không ít gia đinh, trước mặt ông ấy cũng có mấy người đang quỳ, đó là những thị nữ và tiểu sai hầu hạ ta thời gian qua.
Ta bình thản đi đến trước mặt phụ thân, quỳ xuống trước mặt họ, câu nói đầu tiên đã khiến phụ thân vốn đang nén giận phải bùng nổ.
「Phụ thân, con không muốn gả cho Thành Vương.」
Phụ thân nổi trận lôi đình, ông ấy thay đổi toàn bộ người trong viện của ta, cấm túc ta, trước cửa ngày đêm đều có người luân phiên canh giữ.
Ngày ba bữa đều có người đưa vào phòng.
Ta ở trong phòng hết lần này đến lần khác mô phỏng theo thiếp chữ của nữ phu t.ử, chờ đợi thời cơ mà A Tự đã nói.
Lần chia tay trước A Tự đã nhạo báng chữ của ta thậm tệ, giờ đây không ai làm phiền ta vừa hay có thể tĩnh tâm luyện chữ cho thật tốt.
Bảy ngày sau, phụ thân đẩy cửa bước vào, ông ấy đến để thông báo.
「Ta đã bàn định xong với Thành Vương, nửa tháng sau là ngày lành, con sẽ được kiệu rước vào cửa. Nay biên cương liên tục bị địch quốc xâm nhiễu, quốc khố thiếu hụt, long thể của Thánh thượng cũng ngày một kém đi, không nên tổ chức lớn. Con vào cửa với thân phận thiếp thất, đợi Thành Vương hứa cho vi phụ cầm quân xuất chinh biên cương, khi đại thắng trở về Thành Vương điện hạ sẽ tổ chức cho con một nghi thức Trắc phi vẻ vang.」
Ta không đáp lời, chỉ chăm chú cúi đầu luyện chữ. Phụ thân thấy vậy liền phẩy tay áo bỏ đi.
Trong phòng lại trở nên yên tĩnh.
Lúc hoàng hôn phụ thân lại đến, lần này sắc mặt ông ấy còn khó coi hơn cả trước.
Ông nói: 「Hoàng thượng tuyên con ngày mai tiến cung.」
Ta lập tức hiểu ra, đây chính là thời cơ mà A Tự bảo ta chờ đợi.