Chiếc Lồng Vàng Của Ông Trùm Bệnh Kiều

Chương 1



Là một nhân viên vàng của tổ nữ phụ độc ác, nhiệm vụ của tôi là sỉ nhục nam chính, biến mình thành bàn đạp trên con đường thành công của anh ta.

Mục tiêu lần này là Bùi Tố.

Anh là học thần nghèo khó nhưng nổi tiếng kiêu ngạo của Đại học A, thanh lãnh cấm d.ụ.c.

Nghe đồn anh chính là đứa con riêng lưu lạc bên ngoài của nhà họ Bùi – một gia tộc khét tiếng ở giới thượng lưu Bắc Kinh, sau này sẽ hắc hóa trở thành một ông trùm đỉnh cấp.

Còn tôi, chính là cô bạn gái đầu đời hám giàu phụ khó, dẫm đạp anh không thương tiếc lúc anh sa cơ lỡ vận.

Chỉ tiêu hệ thống giao cho tôi rất đơn giản: Cày đầy [độ chán ghét] của Bùi Tố.

Chỉ cần chỉ số đạt đến 100%, tôi có thể dùng chiêu "giả c.h.ế.t" để thoát xác, ôm khoản tiền lương hưu mười triệu tệ đi chu du khắp thế giới.

Vì món tiền khổng lồ này, tôi đã làm việc cực kỳ tận tụy để đóng tròn vai một kẻ kiêu kỳ, hay hạch sách.

Lúc này, ngoài cửa sổ mưa như trút nước.

Bùi Tố vừa đi làm thêm về, người ngợm ướt sũng, trên tay còn xách theo hộp cơm tối mua cho tôi.

Dù có chật vật, gương mặt kia vẫn đẹp đến mức khiến người ta ngộp thở.

Làn da trắng lạnh bị nước mưa gột rửa càng thêm vẻ nhợt nhạt, nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt vô tình điểm xuyết thêm vài phần phong tình, lạnh lùng.

Tôi ngồi trong chiếc xe sang đậu dưới lầu ký túc xá – dĩ nhiên là xe thuê rồi – hạ kính cửa sổ xuống, ghét bỏ liếc nhìn túi nilon trên tay anh.

"Lại là cơm nhà ăn sao? Bùi Tố, anh không biết là tôi chưa bao giờ ăn cơm để qua đêm à?"

Tôi bịt mũi, làm như ngửi thấy mùi gì hôi hám lắm: "Mang ra xa một chút, đừng có làm ám mùi cái xe mới của tôi."

Bàn tay siết túi nilon của Bùi Tố siết c.h.ặ.t lại, khớp xương trắng bệch.

Anh cụp hàng mi đen nhánh xuống, nước mưa theo sống mũi cao thẳng trượt dài, giọng nói có chút khản đặc:

"Cơm này vừa mới làm, còn nóng."

"Tôi không ăn!"

Tôi thẳng tay ném chiếc túi Hermes ở trên tay xuống ghế phụ, bắt đầu vô lý đùng đùng:

"Tôi muốn uống trà sữa bản giới hạn của tiệm 'Vân Đỉnh' ở phía nam thành phố, ngay bây giờ!"

Phía nam thành phố cách đây tận hai mươi cây số.

Hơn nữa cái tiệm đó lúc nào cũng phải xếp hàng ít nhất hai tiếng đồng hồ.

Bây giờ bên ngoài gió bão đùng đùng, đến tàu điện ngầm còn ngừng chạy.

Rõ ràng là tôi đang cố tình kiếm chuyện.

Bùi Tố ngước mắt lên, đôi đồng t.ử sâu hoắm như không thấy đáy nhìn chằm chằm vào tôi.

Trong lòng tôi có chút sờ sợ, vô thức nhìn lên thanh tiến độ trên đỉnh đầu anh.

Tốt lắm!

Chỉ số màu đỏ vốn đang đóng băng ở mức 85% giờ đang chậm rãi nhảy số.

86%… 87%…

Xem ra hiện tại anh ta chắc chắn đang ghét cay ghét đắng đứa con gái vô lý đùng đùng như tôi rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi vững tâm lại, tiếp tục tăng thêm hỏa lực.

Tôi hạ hẳn kính xe xuống, ném thẳng tờ tiền một trăm tệ vào gương mặt đang đẫm nước mưa của anh:

"Không có tiền đi xe đúng không? Cầm lấy đi, tiền thừa xem như thưởng cho công chạy vặt của anh đấy."

Tờ tiền màu hồng đập vào mặt anh, rồi rơi tõm xuống vũng nước bùn.

Cực kỳ nhục nhã.

Mấy bạn học đi ngang qua đều ngoái lại nhìn, thậm chí có người còn nhỏ giọng chỉ trích tôi quá đáng.

Bùi Tố không nhúc nhích.

Anh cứ đứng trân trân dưới mưa như vậy, toàn thân toát ra một luồng khí lạnh thấu xương khiến người ta phải rùng mình.

Tôi nuốt nước bọt, thầm nghĩ không biết mình có diễn quá tay không, ngộ nhỡ bây giờ anh ta hắc hóa rồi bóp c.h.ế.t mình thì sao?

Ngay lúc tôi định kéo kính xe lên để tháo chạy, Bùi Tố đã động đậy.

Anh cúi người xuống, nhặt tờ tiền dính đầy nước bùn kia lên.

Sau đó, anh bước đến trước cửa sổ xe, cách một màn mưa dày đặc, thật sâu nhìn tôi một cái.

"Được, anh đi mua."

"Đợi anh ở đây."

Nói xong, anh quay người lao thẳng vào cơn mưa bão.

Nhìn bóng lưng dứt khoát của anh, lại nhìn chỉ số trên đỉnh đầu đã vọt lên 90%, tôi sướng điên người.

Chắc ăn rồi!

Cái độ chán ghét này tăng nhanh thật đấy!

Ước chừng bây giờ trong lòng anh ta đang điên cuồng rủa xả tôi, hận không thể băm vây tôi ra trăm mảnh ấy chứ?

Hệ thống lúc này vừa vặn lại đến không gian của Chủ thần để bảo trì, nếu không tôi nhất định phải đem thành tích này ra khoe khoang với nó một trận.

Lúc Bùi Tố quay lại đã là chuyện của ba tiếng sau.

Tôi thì đã về ký túc xá từ đời nào, tắm rửa sạch sẽ, thong thả vừa đắp mặt nạ vừa chơi game.

Lúc nhận được điện thoại của anh, tôi còn cố tình để anh leo cây thêm mười phút nữa mới chịu xuống lầu.

Dưới lầu, người Bùi Tố ướt sũng từ đầu đến chân, trông chẳng khác nào một con ma nước vừa được vớt lên.

Nhưng trong lòng n.g.ự.c anh, lại ôm c.h.ặ.t một ly trà sữa.

Ly trà sữa thậm chí vẫn còn âm ấm.

"Khương Dao, mua về rồi đây."

Giọng anh khản đặc đến nghiêm trọng, giống như có lẫn cả hạt cát bên trong.

Tôi liếc nhìn ly trà sữa đó, đến tay cũng chẳng buồn giơ ra.

"Ồ, nhưng mà bây giờ tôi không muốn uống nữa rồi."