Tôi thản nhiên ngắm nghía bộ móng tay mới làm: "Vả lại đã qua ba tiếng đồng hồ rồi, vị chắc chắn không còn ngon nữa, vứt đi thôi."
Bàn tay của Bùi Tố khựng lại giữa không trung.
Mấy cặp đôi đang hóng hớt xung quanh đều hít ngược một hơi khí lạnh.
"Thế này thì quá quắt quá rồi đấy?"
"Bùi học thần đúng là xúi quẩy tám đời mới vớ phải hạng bạn gái như này."
"Phải là tao thì tao đã vả cho một phát lật mặt từ lâu rồi."
Nghe tiếng bàn tán xôn xao xung quanh, trong lòng tôi sướng rơn.
Đến người ngoài còn thấy thế, vậy Bùi Tố chắc chắn là hận tôi thấu xương rồi.
Quả nhiên, chỉ số trên đỉnh đầu anh lại nhảy thêm một nấc.
92%.
Bùi Tố chậm rãi thu tay về, cúi gầm mặt xuống.
Phần tóc mái lòa xòa trước trán che khuất đôi mắt, khiến người ta không tài nào nhìn rõ được nét mặt của anh lúc này.
"Khương Dao."
Anh trầm giọng gọi tên tôi.
"Gì đấy?"
Tôi mất kiên nhẫn đáp lại một tiếng: "Không có việc gì thì tôi lên lầu đây, đứng chung với loại nghèo kiết xác như anh đúng là hạ thấp đẳng cấp của tôi."
Tôi quay người định đi.
Thế nhưng cổ tay bỗng chốc bị một bàn tay lớn, lạnh ngắt tóm c.h.ặ.t lấy.
Lực tay của Bùi Tố lớn đến đáng sợ, cứ như muốn bóp nát xương cổ tay của tôi đến nơi.
Anh từng bước ép sát, đẩy mạnh tôi vào cây cột dưới lầu ký túc xá.
Hơi thở băng giá lập tức bao trùm lấy tôi.
"Em thích hành hạ tôi đến thế cơ à?"
Anh ghé sát tai tôi, giọng điệu âm u, rợn người.
Trong lòng tôi thoáng hoảng hốt, nhưng vẫn cố gồng lên để giữ vững phong thái của một nữ phụ độc ác:
"Phải đấy! Nhìn anh bị tôi sai khiến như một con ch.ó, tôi vui lắm! Sao nào, chịu không nổi rồi chứ gì? Chịu không nổi thì chia tay đi!"
Mau nói chia tay đi!
Chỉ cần anh nói chia tay, tôi sẽ thuận nước đẩy thuyền đồng ý ngay, thế là nhiệm vụ hoàn thành!
Bùi Tố nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt ấy sâu hoắm như một vòng xoáy muốn nuốt chửng con người ta vào trong.
Hồi lâu sau, anh bỗng bật cười thành tiếng.
Tiếng cười kia nghe có chút rợn tóc gáy.
"Chia tay?"
Đầu ngón tay anh thô bạo quẹt qua môi tôi, mang theo một lực đạo tàn nhẫn: "Em đừng hòng nghĩ tới."
"Nếu em đã thích nhìn tôi làm ch.ó..."
Anh thò tay vào túi, móc ra tờ trăm tệ đã được giặt sạch sẽ, gấp lại vuông vức chỉnh tề rồi nhét vào tay tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thế thì tôi sẽ làm tốt con ch.ó của em."
"Chỉ cần em... đừng đi tìm người khác."
Nói xong, anh buông tôi ra, quay người đi thẳng vào trong bóng tối.
Tôi cầm tờ tiền vẫn còn vương lại hơi ấm của anh, ngẩn ngơ đứng chôn chân tại chỗ.
Chuyện gì thế này?
Lời thoại này nghe cứ sai sai kiểu gì ấy nhỉ?
Nhưng ngước mắt nhìn lên...
Chỉ số: 95%.
Phù —
Hú vía, xem ra anh ta đang cố nuốt nghẹn ôm hận, nhẫn nhục chịu đựng thôi.
Cũng phải, Bùi Tố của hiện tại vẫn chỉ là một cậu sinh viên nghèo không quyền không thế, vì chút tự trọng đáng thương, hoặc là để sau này trả thù tôi, anh bắt buộc phải nhẫn nhịn.
Càng nhịn thì oán hận trong lòng sẽ càng sâu đậm.
Tôi hiểu, tôi hiểu hết mà.
Đây chính là sự yên bình trước cơn giông bão thôi.
…
Để bứt phá nốt 5% chỉ số cuối cùng, tôi quyết định tăng thêm liều lượng.
Vừa vặn lại chuẩn bị đến sinh nhật Bùi Tố.
Mấy năm trước vào dịp này, nguyên chủ dù có đỏng đảnh quái chiêu thì cũng sẽ tặng cái khăn len hay đôi găng tay để làm màu làm cảnh.
Nhưng tôi thì khác.
Tôi đến đây là để kéo tối đa thù hận.
Vào đúng ngày sinh nhật, các bạn cùng phòng của Bùi Tố đã góp tiền đặt một bàn tiệc ở quán ăn nhỏ gần trường để chúc mừng anh.
Tôi cũng đến.
Chẳng những đến, tôi còn kéo theo một đám bạn "giới thượng lưu" ăn mặc sang chảnh, đi đến mấy chỗ vừa đắt vừa dở – thực ra là đám diễn viên quần chúng tôi bỏ tiền ra thuê.
Trên bàn ăn, Bùi Tố mặc chiếc áo thun đã giặt đến bạc màu, lẳng lặng bóc tôm cho tôi.
Ngón tay anh thon dài như ngọc, động tác bóc tôm tao nhã đến mức trông không giống đang bóc tôm, mà như đang điêu khắc một tác phẩm nghệ thuật vậy.
Tôi ăn thử một miếng, lập tức nhổ toẹt ra bàn.
"Bùi Tố, anh đã rửa sạch tay chưa thế? Cứ thoang thoảng cái mùi nghèo hèn, tởm c.h.ế.t đi được."
Bầu không khí trên bàn ăn ngay lập tức đông cứng lại.
Bạn cùng phòng của Bùi Tố thật sự nhịn không nổi nữa, đập mạnh đũa xuống bàn:
"Khương Dao, cô đừng có quá đáng quá nhá! Hôm nay là sinh nhật anh Bùi, cô nói lời cay đắng mỉa mai cho ai xem đấy?"
"Đúng thế, anh Bùi vì muốn mua cho cô cái túi rách gì đó mà phải đi làm ca đêm suốt nửa tháng trời, người gầy rộc đi một vòng, cô có còn chút lương tâm nào không hả?"
Tôi cười khẩy một tiếng, từ trong túi xách rút ra một chiếc thẻ ngân hàng, đập bộp lên bàn.
"Lương tâm? Lương tâm có mài ra ăn được không?"