Chiếc Lồng Vàng Của Ông Trùm Bệnh Kiều

Chương 6



Bùi Tố khẽ cười một tiếng, đột nhiên áp sát lại gần, gương mặt đẹp không góc c.h.ế.t kia lập tức phóng đại ngay trước mắt tôi.

Tôi nín bặt thở, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Anh giơ tay lên, những đầu ngón tay thon dài khẽ lướt qua gò má tôi, cuối cùng dừng lại nơi khóe môi.

Nơi đó chính là chỗ anh vừa c.ắ.n lúc nãy, vẫn còn hơi nhói đau âm ỉ.

"Dao Dao, em có biết lúc đó tôi đang nghĩ gì không?"

Giọng anh trầm thấp, mang theo một luồng vương vấn nguy hiểm khiến người ta phải rùng mình sởn gai ốc.

"Tôi đã nghĩ... nếu như có thể khâu cái miệng chỉ biết nói lời tổn thương người khác này của em lại, hoặc là móc đôi mắt chỉ biết ghét bỏ tôi này của em ra..."

"Như vậy, em sẽ chỉ có thể ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi mãi mãi rồi."

Tôi sợ đến mức nước mắt ngay lập tức trào ra như mưa.

"Oa oa oa... Bùi Tố em sai rồi! Em thực sự biết sai rồi!"

"Em không nên đỏng đảnh quấy nhiễu! Không nên hám giàu phụ khó! Không nên dùng tiền sỉ nhục anh!"

"Xin anh tha cho em đi mà! Sau này em không dám thế nữa đâu!"

Nhìn tôi khóc đến hoa lê đới vũ, lệ nhòa cả mặt, huyết khí hung bạo nơi đáy mắt Bùi Tố dường như mới vơi đi phần nào.

Anh đưa tay lên lau nước mắt cho tôi, động tác thế mà lại có vài phần dịu dàng.

"Đừng khóc."

Anh trầm giọng dỗ dành: "Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ không đối xử với em như vậy."

"Nhưng mà..."

Anh bỗng chuyển giọng, ánh mắt một lần nữa trở nên lạnh lẽo, âm u.

"Nếu em còn dám chạy trốn..."

Anh chưa nói hết câu, nhưng tôi đã tự khắc hiểu ra rồi.

Còn chạy nữa là bị đ.á.n.h gãy chân!

Chiếc xe chậm rãi tiến vào một căn biệt thự xa hoa nằm ở lưng chừng núi.

Nơi này tôi mới chỉ thấy qua trên tạp chí, nghe nói đây là khu nhà giàu đỉnh cấp nhất của thành phố A, những người sống ở đây nếu không phải quan chức quyền thế thì cũng là các ông trùm tài phiệt.

Mà căn biệt thự này lại là căn bí ẩn và đắt đỏ nhất trong số đó.

Không ngờ tới, nó lại là của Bùi Tố.

Xem ra cốt truyện thực sự bị đẩy sớm tiến độ rồi, anh ta vốn đã trở thành người nắm quyền của nhà họ Bùi từ lâu.

Còn tôi, chính là đứa chán sống, dám đến vuốt râu hùm trên đầu Thái Tuế.

Sau khi xuống xe, Bùi Tố dắt tay tôi, đi thẳng vào trong biệt thự.

Phong cách trang trí bên trong vô cùng xa hoa, lộng lẫy, nhưng nơi nơi đều toát ra một gam màu lạnh đầy áp lực.

Y như con người của Bùi Tố vậy.

Lạnh lùng, nguy hiểm, thâm sâu khó lường.

Tôi nơm nớp lo sợ bước theo sau anh, chỉ sợ dẫm hỏng tấm t.h.ả.m trải sàn rồi bị anh lôi đi ném xuống biển cho cá ăn.

Mãi cho đến khi đi tới trước cửa một căn phòng ngủ ở tầng hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bùi Tố dừng bước.

Anh quay người lại, cao ngạo nhìn xuống tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

"Vào trong xem thử đi, có thích không?"

Trong lòng tôi thắt lại một cái.

Cái này... không phải là cái l.ồ.ng bằng vàng mà anh nói đấy chứ?

Tay tôi run rẩy đẩy cửa bước vào.

Đập vào mắt tôi lại là một căn phòng công chúa ngập tràn sắc hồng vô cùng non nớt.

Thú bông rải rác khắp sàn nhà, rèm cửa màu hồng, thậm chí đến cả ga giường cũng là màu hồng nốt.

Thế nhưng ngay chính giữa căn phòng, hiên ngang đặt một chiếc l.ồ.ng chim khổng lồ, vàng son lấp lánh.

Cái l.ồ.ng rất lớn, bên trong thậm chí còn kê sẵn một chiếc giường và một bàn trang điểm.

Nhưng điều đó vẫn không thể thay đổi được sự thật rằng NÓ LÀ MỘT CÁI LỒNG!

Mắt tôi tối sầm lại, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.

Bùi Tố bước đến sau lưng tôi, ghé sát vào tai tôi, khẽ hỏi:

"Thế nào? Đây là thứ tôi đặc biệt đúc riêng cho em đấy."

"Bằng vàng ròng nguyên chất, còn quý giá hơn cả mười triệu tiền mặt kia của em nhiều."

"Sau này, em sống ở đây nhé, được không?"

Nhìn cái l.ồ.ng phát ra ánh sáng lấp lánh kia, rồi lại nhìn đôi mắt tràn đầy vẻ mong đợi của Bùi Tố.

Tôi thực sự có cảm giác muốn c.h.ế.t quách đi cho xong.

"Bùi... Bùi Tố, em thấy... thế này có hơi quá đà rồi không?"

Tôi cười gượng gạo: "Em có phải là chim đâu, sao mà sống trong l.ồ.ng được chứ?"

"Hơn nữa... hơn nữa ở trong này bí bách, không thông gió đâu!"

Bùi Tố nhướng mày, có vẻ như cảm thấy lý do của tôi cực kỳ nực cười.

"Không thông gió?"

Anh chỉ tay lên cửa sổ trời ở đỉnh l.ồ.ng: "Chỗ đó có thể mở ra được."

"Vả lại, bên trong này có điều hòa, có sưởi sàn, có mạng internet, em muốn ăn gì tôi đều bảo người làm cho em."

"Chỉ cần không bước ra khỏi cái l.ồ.ng này, em muốn cái gì tôi cũng chiều em hết."

Tôi: "…"

Cái tôi cần là tự do cơ mà!

Tự do! Anh có hiểu không hả!

Nhưng nhìn thấy ánh mắt ngày càng trở nên nguy hiểm của Bùi Tố, tôi rất biết điều mà ngậm miệng lại.

Anh hùng không ăn thiệt thòi trước mắt.

Cứ tạm thời đồng ý cái đã, rồi sau đó tìm cách bỏ trốn sau.

"Được... Được rồi."