Chiếc Lồng Vàng Của Ông Trùm Bệnh Kiều

Chương 5



Anh liếc nhìn đống giấy vụn dưới đất: "Năm triệu tệ?"

"Đúng đúng đúng!"

"Hừ."

Bùi Tố khẽ cười một tiếng, rút điện thoại ra bấm một dãy số.

"Ba phút, tôi muốn thấy mười triệu tiền mặt mang đến sân vận động."

Cúp máy xong, anh ung dung đứng nhìn tôi đầy thâm ý:

"Nếu Dao Dao đã yêu tôi đến thế, bằng lòng giao hết cả gia sản cho tôi."

"Vậy lễ thượng vãng lai, tôi cũng nên có chút biểu thị."

Ba phút sau.

Mấy chiếc Maybach màu đen lao thẳng vào sân vận động, một đám vệ sĩ áo đen bước xuống.

Họ đồng loạt xách theo những chiếc vali màu bạc, mở toang ra trước mặt tôi và Bùi Tố.

Những xấp tiền polymer màu đỏ xếp chật cứng bên trong, lấp lánh dưới ánh mặt trời khiến mắt tôi đau nhói.

"Đây là mười triệu."

Bùi Tố tiện tay cầm một xấp tiền lên, cứ như thể đang cầm một tờ giấy lộn.

"Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tất cả những thứ này đều là của em."

"Nhưng mà..."

Anh bỗng chuyển giọng, ánh mắt trong nháy mắt trở nên âm hiểm, độc địa:

"Nếu em còn dám mở miệng đòi chia tay, hoặc là liếc nhìn người đàn ông khác dù chỉ một cái."

Anh thẳng tay ném mạnh xấp tiền đó xuống đất.

"Tôi sẽ đ.á.n.h gãy chân em, xích em lại ở đầu giường, để em không đi đâu được hết."

Hệ thống trong đầu tôi run bần bật như cầy sấy:

[Ký chủ ơi, hay là... mình chịu trói luôn đi? Khoản tiền hưu này xem ra cũng không dễ nuốt đâu...]

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt đã hoàn toàn lột bỏ lớp mặt nạ ngụy trang.

Lại nhìn mười triệu tiền mặt kia.

Tôi mê tiền thật đấy.

Nhưng tôi còn yêu mạng sống của mình hơn!

Đây đâu phải là yêu đương, đây rõ ràng là đang nhảy nhảy điệu Waltz áp sát với Diêm Vương gia thì có!

"Bùi... Bùi Tố, em thấy chúng ta cần phải bình tĩnh lại một chút..."

Tôi cố tìm cách rụt người về phía sau.

Bùi Tố một tay siết c.h.ặ.t lấy eo tôi, thô bạo kéo tuột tôi vào lòng anh.

"Bình tĩnh?"

Anh c.ắ.n nhẹ vào tai tôi, trầm giọng:

"Tôi đang rất bình tĩnh."

"Dao Dao, trò chơi kết thúc rồi."

"Quy luật trước đây do em định ra, tôi không thích."

"Bắt đầu từ bây giờ, đổi lại là tôi định ra quy luật."

Anh dứt khoát bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa, sải bước đi về phía chiếc Maybach dẫn đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Đi đâu đấy?" Tôi kinh hoàng giãy giụa.

Bùi Tố cúi đầu, c.ắ.n mạnh một phát lên môi tôi:

"Về nhà."

"Đi xem cái... l.ồ.ng bằng vàng tôi đã chuẩn bị cho em."

“Hệ thống ơi, cứu mạng a a a a a!!!”

Khoảnh khắc bị Bùi Tố ấn vào trong xe, trong đầu tôi chỉ còn sót lại đúng hai chữ:

Toang rồi.

Hệ thống trong não tôi phát ra một chuỗi tiếng hét ch.ói tai, chẳng khác nào một con gà la hét bị bóp nghẹt cổ.

[Ký chủ! Ký chủ cô tỉnh táo lại đi! Không được đi theo anh ta về nhà đâu!]

[99.999% ham muốn chiếm hữu đấy! Đó còn là người nữa không hả? Đây là cái lò hỏa táng di động rồi!]

[Tuy là nhiệm vụ của chúng ta thất bại, nhưng tốt xấu gì vẫn còn giữ được mạng để mà sống dật dờ. Nếu bị nhốt vào phòng tối thật thì đúng là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không thưa đâu!]

Tôi thừa biết chứ!

Tay tôi run rẩy mò mẫm định kéo cửa xe ra, nhưng lại phát hiện cửa đã bị khóa c.h.ế.t từ bao giờ.

Tên vệ sĩ ở ghế lái mắt nhìn thẳng, như một con robot không có cảm xúc.

Còn Bùi Tố thì đang thong thả cởi bỏ chiếc cúc nơi cổ tay áo, lộ ra phần cẳng tay thon dài, săn chắc đầy lực lượng.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy ẩn ý trêu đùa, giống như đang nhìn một con chuột bạch nhỏ đang giãy giụa hấp hối.

"Sao thế? Chẳng phải Dao Dao thích nhất là xe sang sao?"

"Chiếc Maybach này đắt gấp mười lần chiếc xe thuê trước đó của em đấy."

"Sao trông em không vui chút nào vậy?"

Tôi: "…"

Tôi vui cái con khỉ khô ấy!

Tôi đang ngồi trên xe tang thì có!

Tôi cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:

"Cái đó... Bùi Tố à, chúng ta có chuyện gì thì cứ từ từ ngồi xuống bảo nhau."

"Anh xem, chúng ta bên nhau lâu như vậy rồi, em cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với anh cả..."

Ngoại trừ sỉ nhục anh, hành hạ anh, thao túng tâm lý anh ra…

Bùi Tố nhướng mày, ngón tay thon dài gõ nhịp từng cái một lên đầu gối, dáng vẻ vô cùng thong thả.

"Chưa từng làm chuyện có lỗi với tôi?"

Giọng điệu anh nhẹ bẫng, nhưng lại khiến da đầu tôi tê dại.

"Thế thì ai là người, lúc tôi đang sốt cao, đã ép tôi phải đi mua trà sữa bằng được?"

"Ai là người, vào đúng ngày sinh nhật của tôi, đã tặng cho tôi một bộ đồng phục lao công?"

"Và lại là ai, cầm tấm séc năm triệu tệ, tát thẳng vào mặt tôi giữa bàn dân thiên hạ?"

Mỗi lần anh thốt ra một câu, tôi lại cảm thấy luồng khí lạnh vây quanh cổ mình dày thêm một phần.

Tôi co rúm người lại trong góc xe, trông vừa yếu ớt, đáng thương lại vừa bất lực.

"Cái đó... đó đều là hiểu lầm! Thực sự là hiểu lầm thôi mà!"

"Hiểu lầm?"