Chiếc Lồng Vàng Của Ông Trùm Bệnh Kiều

Chương 8



Tối hôm đó, Bùi Tố đang ngồi xem tài liệu trong thư phòng.

Tôi mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt mà anh mua cho, nằm bò lên thanh chắn của chiếc l.ồ.ng, chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn anh đăm đăm.

"Anh Bùi Tố ơi~"

Tôi bóp giọng thỏ thẻ gọi một tiếng.

Cây b.út trong tay Bùi Tố khựng lại, anh ngẩng đầu nhìn về phía tôi.

Ánh mắt ấy sâu thẳm như một mặt hồ không đáy, khiến người ta hoàn toàn không thể nhìn thấu.

"Sao thế?"

Anh đặt b.út xuống, sải bước đi tới.

"Em chán quá đi mất~"

Tôi chủ động thò tay ra ngoài, định bụng nắm lấy tay anh: "Anh có thể vào đây ở bên cạnh em một chút được không?"

Bùi Tố nhìn bàn tay đang chìa ra của tôi, đáy mắt xẹt qua một tia sáng tối tăm ngập tràn ẩn ý.

Anh không lập tức đồng ý ngay, mà cứ đứng ở bên ngoài l.ồ.ng, nửa cười nửa không nhìn tôi.

"Muốn tôi vào trong sao?"

"Dạ dạ!" Tôi gật đầu lia lịa.

Chỉ cần anh chịu vào đây, tôi sẽ có cơ hội chôm chìa khóa!

Khóe môi Bùi Tố khẽ nhếch lên, anh từ trong túi quần móc ra chiếc chìa khóa bằng vàng ròng kia.

"Muốn tôi vào trong cũng được thôi."

Anh lắc lắc chiếc chìa khóa trước mặt tôi: "Nhưng mà, em phải đồng ý với tôi một điều kiện."

"Điều kiện gì cơ?"

Mắt tôi dán c.h.ặ.t vào chiếc chìa khóa kia, hai mắt sáng rực lên như đèn pha.

Bùi Tố áp sát vào thanh chắn, giọng nói trầm thấp đầy vẻ mê hoặc dụ dỗ: "Gọi một tiếng nghe cho lọt tai xem nào."

Tôi: "…"

Chỉ thế thôi á?

Đơn giản vậy luôn?

Tôi lập tức hắng giọng một cái, dùng chất giọng ngọt ngào đến sún răng cất tiếng gọi: "Ông xã ơi~"

Cơ thể Bùi Tố rõ ràng là cứng đờ lại trong một cái chớp mắt.

Anh nhìn tôi, ý cười nơi đáy mắt trong nháy mắt sâu hoắm lại, thậm chí còn mang theo một chút... điên cuồng, mất kiểm soát.

"Gọi lại tiếng nữa xem nào."

"Ông xã, ông xã, ông xã ơi~"

Tôi một hơi gọi liền tù tì ba tiếng, tiếng nào tiếng nấy tràn đầy tình cảm chân thành tha thiết.

Vì chiếc chìa khóa, tôi chơi tất tay luôn!

Bùi Tố rốt cuộc cũng mãn nguyện.

Anh tra chìa mở cửa l.ồ.ng, sải bước tiến vào bên trong.

Tôi còn chưa kịp mở cờ trong bụng thì đã bị anh một tay ôm c.h.ặ.t lấy eo, thô bạo ấn nhào xuống giường.

"Dao Dao, em ngoan thật đấy."

Anh vùi đầu vào trong hõm cổ của tôi, giọng nói khàn đặc đến đáng sợ: "Ngoan đến mức khiến tôi... muốn nuốt chửng em vào bụng ngay lập tức."

Toàn thân tôi sợ đến mức cứng đờ như khúc gỗ.

Nuốt chửng vào bụng á?!

Đại ca ơi, anh đừng có hù dọa em mà!

Em là muốn dụ anh vào đây, chứ không phải muốn dâng mỡ đến miệng mèo cho anh ăn tươi nuốt sống đâu nha!

Tôi hoảng loạn dùng hai tay ra sức đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c của anh ra:

"Cái đó... Bùi Tố à, chúng ta có chuyện gì thì từ từ nói…"

"Đừng động đậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bùi Tố giữ c.h.ặ.t lấy hai tay tôi, ngước mắt nhìn tôi đăm đăm.

Trong đôi mắt ấy lúc này đã tràn ngập ngọn lửa d.ụ.c vọng nóng bỏng hừng hực.

"Dao Dao, nếu em đã gọi là ông xã rồi."

"Vậy thì chúng ta làm chút chuyện... mà vợ chồng nên làm đi."

Đầu óc tôi vang lên một tiếng "ong" như trời giáng.

Thôi xong rồi!

Chơi ngu lấy tiếng rồi!

Phen này tự lấy dây buộc mình, tự dâng mạng cọp rồi!

Hệ thống trong đầu tôi bắt đầu thét lên ch.ói tai:

[Ký chủ mau chạy đi! Anh ta muốn làm thật rồi! Đây là chuẩn bị phóng xe tốc độ cao rồi đó à!]

Tôi cũng muốn chạy lắm chứ!

Thế nhưng cái cửa l.ồ.ng tuy mở rồi, nhưng cả người tôi đang bị ôm cứng trong lòng anh ta cơ mà!

Hơn nữa cái tư thế này…

Chẳng khác nào con cừu non đang nằm trên thớt chờ bị làm thịt!

Ngay lúc tôi đang tuyệt vọng đến cùng cực, Bùi Tố bỗng nhiên buông tôi ra.

Anh từ trong túi quần lấy ra một cái lọ nhỏ, đổ ra một viên t.h.u.ố.c màu trắng, đưa đến bên môi tôi.

"Ngoan, ăn cái này đi."

Nhìn viên t.h.u.ố.c màu trắng kia, tim tôi thót lại một cái.

Cái này không lẽ là… loại t.h.u.ố.c kích thích đó chứ?!

Hoặc là t.h.u.ố.c độc?!

"Cái… cái này là cái gì?"

Giọng tôi run lẩy bẩy hỏi.

"Vitamin."

Mặt Bùi Tố không đổi sắc nói: "Dạo này sắc mặt em không được tốt, cần bồi bổ thân thể."

Tôi: "…"

Vitamin cái con khỉ khô nhà anh ý!

Vitamin nào trông như thế này?

Tôi không tin!

"Em không ăn!"

Tôi ngậm c.h.ặ.t miệng, điên cuồng lắc đầu.

Bùi Tố nheo nheo mắt, bóp lấy cằm tôi, thô bạo ép viên t.h.u.ố.c nhét thẳng vào trong miệng tôi.

"Ưm ưm ưm…"

Tôi bị ép buộc nuốt hớp vào trong, sặc đến mức nước mắt giàn giụa.

"Bùi Tố! Anh là đồ khốn nạn! Anh vừa cho em ăn cái gì đấy!"

Tôi vừa khóc vừa vung tay đ.ấ.m thùm thụp vào n.g.ự.c anh.

Bùi Tố mặc kệ cho tôi đ.á.n.h mắng, chỉ dịu dàng đưa tay lau nước mắt cho tôi.

"Thực sự là vitamin mà."

Anh khẽ cười nói: "Có điều… là vitamin có bỏ thêm chút gia vị."

Bỏ thêm chút gia vị?!

Tôi kinh hoàng nhìn anh trân trân.

"Gia vị gì?"

Bùi Tố ghé sát vào tai tôi, giọng trầm thấp đầy vẻ mập mờ:

"Gia vị khiến cho em… không thể rời xa tôi được nữa."