Chiếc Lồng Vàng Của Ông Trùm Bệnh Kiều

Chương 9



Mắt tôi tối sầm lại.

Hoàn toàn ngất lịm đi.

Đến khi tỉnh lại một lần nữa, tôi phát hiện mình đang nằm trên giường.

Chiếc l.ồ.ng vẫn còn đó, và Bùi Tố cũng vẫn ở đây.

Nhưng anh không ngồi xem tài liệu, mà đang ngồi ở bên mép giường, trên tay cầm cái lọ t.h.u.ố.c rỗng kia, ánh mắt vô cùng chăm chú nhìn tôi chằm chằm.

Thấy tôi mở mắt, anh lập tức đặt lọ t.h.u.ố.c xuống, đỡ tôi ngồi dậy.

"Tỉnh rồi à? Có chỗ nào không thoải mái không?"

Tôi sờ sờ đầu mình, ngoại trừ có chút hơi váng đầu ra thì dường như cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt khác.

"Rốt cuộc anh đã cho em ăn cái gì hả?"

Tôi cảnh giác nhìn anh.

Bùi Tố mỉm cười không đáp.

Anh bưng một bát cháo từ bên cạnh qua, xúc một thìa đưa đến bên môi tôi.

"Ăn chút gì trước đã, ăn no rồi mới có sức lực để…"

Vế sau anh không nói ra, nhưng tôi đã tự khắc hiểu rồi.

Có sức lực để làm gì?

Có sức lực để bị anh hành hạ cày cuốc chứ gì nữa?!

Tôi tức giận quay ngoắt mặt đi chỗ khác, nhất quyết không chịu ăn.

Bùi Tố cũng không hề tức giận, chỉ kiên nhẫn dịu dàng dỗ dành tôi.

"Ngoan, nghe lời nào."

"Em không tự ăn là tôi dùng miệng mớm cho em đấy."

Tôi: "…"

Tôi ăn!

Tôi ăn là được chứ gì!

Tôi ngậm đắng nuốt cay húp sạch bát cháo kia trong nước mắt.

Ăn xong xuôi, Bùi Tố lại ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, cứ như đang ôm một con b.úp bê cỡ lớn vậy.

"Dao Dao, em có biết không?"

Anh đột nhiên lên tiếng, giọng điệu có chút vô định, mơ hồ: "Thật ra mấy ngày nay, tôi liên tục nằm mơ."

"Mơ thấy em bỏ chạy mất."

"Mơ thấy em đi theo người đàn ông khác."

"Mơ thấy em ôm tiền của tôi, đi b.a.o n.u.ô.i trai bao trẻ đẹp."

Tôi: "…"

Cái giấc mơ này cũng chuẩn xác quá mức rồi đấy!

Đấy chẳng phải chính là kế hoạch ban đầu của tôi sao?!

Trong lòng tôi chột dạ, không dám ngước mắt nhìn anh.

"Cái… cái đó là mơ thôi mà, đều là giả hết."

Tôi yếu ớt biện bạch một câu.

"Vậy sao?"

Bùi Tố nhìn tôi, ánh mắt có chút phức tạp: "Nhưng ở trong mơ, em cười vô cùng vui vẻ."

"Vui vẻ hơn khi ở bên cạnh tôi rất nhiều."

Trong lòng tôi bỗng thoáng dâng lên một vị chua xót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thật ra… nếu không phải vì vướng bận nhiệm vụ, nếu không phải vì cái ham muốn chiếm hữu biến thái này của anh…

Thì con người Bùi Tố, ngoại trừ trước đây hơi nghèo một chút (bây giờ thì hết nghèo rồi), ngoại trừ tính cách hơi lạnh lùng một tí, thì thực ra cũng tốt lắm.

Vừa đẹp trai, nấu ăn lại ngon, đã thế còn chung tình tuyệt đối.

Nếu như là yêu đương một cách bình thường, tôi cũng không phải là không thể chấp nhận được.

Ngặt một nỗi…

Anh ta là một tên bệnh kiều cố chấp mà!

Tôi thở dài một tiếng, giơ tay vòng qua ôm lấy thắt lưng của anh.

"Bùi Tố, thật ra… em cũng không phải là cứ nhất quyết phải bỏ chạy."

Tôi dùng giọng thăm dò nói: "Chỉ cần anh dỡ cái l.ồ.ng này đi, cho em chút tự do, em cũng tình nguyện ở lại đây bầu bạn với anh mà."

Cơ thể Bùi Tố bỗng chốc cứng đờ.

Anh cúi đầu nhìn tôi, đáy mắt xẹt qua một tia hy vọng nhen nhóm, nhưng rất nhanh sau đó lại lụi tàn xuống.

"Không được."

Anh lắc đầu: "Dỡ l.ồ.ng xuống rồi, em sẽ chạy mất."

"Tôi không dám đ.á.n.h cược."

"Ngộ nhỡ em thực sự chạy mất, tôi biết đi đâu để tìm em bây giờ?"

Tôi cuống cả lên: "Em không chạy! Em thề là em không chạy mà!"

"Khương Dao em mà bỏ chạy, thì cứ để cho em… cả đời này không bao giờ mua nổi một cái túi Hermes nào nữa!"

Đối với một đứa con gái hám của mà nói, đây đã là lời thề độc nhất vô nhị rồi!

Bùi Tố nhìn tôi, ánh mắt có chút d.a.o động.

Ngay lúc tôi tưởng là quả này có hy vọng rồi, anh lại đột nhiên bật cười.

"Không mua nổi cũng chẳng sao cả."

Anh đặt một nụ hôn lên trán tôi: "Tôi mua cho em."

"Mua đứt luôn cả thương hiệu Hermes tặng cho em, có được không?"

Tôi: "…"

Cái kiểu này thì nói chuyện thế quái nào được nữa!

Đây chính là cái gọi là năng lực của tiền tệ sao?!

Tôi tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt lại.

Xem ra muốn anh ta chủ động thả tôi đi là chuyện bất khả thi rồi.

Chỉ có thể tự dựa vào bản thân mình thôi!



Mấy ngày kế tiếp, tôi bắt đầu giở trò giả bệnh.

Biện pháp mạnh không ăn thua, vậy thì mình chuyển sang dùng biện pháp mềm!

Ngày nào tôi cũng không kêu đau đầu thì lại kêu đau bụng, cơm không buồn ăn, nước không buồn uống, cả người gầy rộc đi trông thấy.

Bùi Tố cuống cuồng hết cả lên.

Anh mời những vị bác sĩ giỏi nhất đến để khám bệnh cho tôi, nhưng bác sĩ cũng chẳng thể tra ra được cơ thể tôi có bệnh tật gì.

Cuối cùng chỉ đành chốt lại một câu là bị "tâm bệnh".

"Tâm bệnh thì còn phải dùng tâm d.ư.ợ.c để chữa."

Bác sĩ nhìn Bùi Tố một cách đầy thâm ý: "Bùi thiếu, có những thứ không thể cưỡng cầu được đâu."

Bùi Tố im lặng.

Anh nhìn tôi đang nằm thoi thóp trên giường, đáy mắt ngập tràn sự đau đớn và giằng xé.