Chiếu Cung Tường

Chương 10



Mười ngày sau, ta cải trang, mang theo ít tùy tùng vào chùa Thiên Ninh cầu phúc. Đám ám vệ hóa trang thành bách tính thường dân, lặng lẽ tiềm nhập.

Đêm đó, tiếng chuông chùa Thiên Ninh vang lên sớm hơn một canh giờ. Những kẻ mai phục xung quanh chùa đều bị tru diệt sạch sẽ. 

Ta đứng trên đỉnh núi sau chùa Thiên Ninh nhìn về phía hoàng thành. Đây lại là một đêm không ngủ.

Lương Bích Nguyệt tưởng mình còn giá trị lợi dụng, nhưng thực chất Huyền Giám Ty đã sớm nắm rõ động tĩnh của bọn họ. 

Ôn Ngọc Hành và Tam hoàng t.ử hẹn ước vào đêm trăng tròn, lấy tiếng chuông giờ Tý ở chùa Thiên Ninh làm hiệu lệnh để tấn công hoàng thành.

 Thế nhưng, tiếng chuông đêm nay vang lên sớm, khiến bọn chúng nghi ngờ kế hoạch bị lộ, buộc phải ra tay trước thời hạn.

Hoàng huynh đã đứng trên bức tường thành cao v.út kia chờ đợi bọn chúng. Khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống đỉnh núi, hoàng huynh đã sai người gửi tới phong thư viết tay:

 "Sự thành."

Chỉ vỏn vẹn hai chữ.

Ta dẫn theo ám vệ Huyền Giám Ty hồi cung. Tam hoàng t.ử sợ tội tự sát, Ôn gia bị tống giam toàn bộ. Ôn Ngọc Hành cầu kiến ta trong ngục, nhưng ta đã không còn gì để nói với hắn. Ta tránh mặt không gặp.

Ngày hôm sau, hắn tự vẫn trong ngục. Kiếp này, hắn và Lương Bích Nguyệt sau khi c.h.ế.t đều chỉ được bọc trong manh chiếu rách, vứt vào bãi tha ma. Không người thờ phụng, không kẻ cúng tế.

Phụ hoàng băng hà, hoàng huynh đăng cơ, phong ta làm Nhất phẩm Trấn quốc công chúa, ban đất phong ở Việt Châu, hưởng lộc vạn hộ, vẫn tiếp tục thống lĩnh Huyền Giám Ty.

 Quần thần khuyên huynh ấy lập hậu, nhưng huynh ấy vẫn luôn do dự. Ta biết huynh ấy cất giấu một bức họa chưa bao giờ để lộ cho người khác thấy.

Ngày Tiêu thái phó từ quan về quê, huynh ấy đích thân tiễn đưa. Xe ngựa đã đi xa mà huynh ấy vẫn không nỡ thu hồi tầm mắt.

 "Hoàng huynh đã bao giờ hỏi qua tâm ý của nàng ấy chưa?"

Huynh ấy biết ta đang nói về ai, liền tự giễu cười nhạt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 "Hỏi rồi. Nàng không thích tường đỏ ngói xanh, không thích lòng người khó đoán, không muốn bị cầm tù cả đời. 

Vị trí Hoàng hậu người khác cầu không được, nàng lại coi như đôi giày rách. Ta phong nàng làm Quận chúa, cho phép nàng tự do hôn giá, hy vọng nàng được như ý nguyện."

Người hoàng huynh yêu sâu đậm chính là đích nữ của Thái phó, thanh mai trúc mã của huynh ấy. Kiếp trước nàng ấy cũng từ chối nhập cung, theo Thái phó về quê. Xem ra kiếp này cũng là lựa chọn tương tự.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Trên đường về phủ, ta rong ruổi trên lưng ngựa dọc theo phố phường. Gió xuân thổi qua, hơi ấm nồng nàn. 

Bên ngoài Từ Tế Đường có một bé gái chừng bảy tám tuổi đang khóc không ngớt. Ta lấy ra chiếc túi gấm, bên trong có vài viên kẹo hoa quế.

Ta xuống ngựa, đưa kẹo cho cô bé. Khi vén lọn tóc trên trán cô bé lên, nhìn rõ dung mạo ấy, ta bỗng đứng khựng lại tại chỗ. 

"Cảnh Ninh?" Giọng ta run rẩy, nghẹn ngào.

Cô bé nhận lấy kẹo, mỉm cười ngọt ngào với ta. Ánh mắt cô bé trong trẻo ngây thơ nhưng đầy vẻ ngơ ngác.

 Quá giống, thực sự quá giống. 

Chủ quản Từ Tế Đường nói với ta đứa trẻ này là trẻ mồ côi, trí tuệ có khiếm khuyết, không có người thân.

Ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô bé, mỉm cười hỏi:

 "Có muốn theo ta về nhà không?" Cô bé gật đầu.

 Có lẽ con bé không hiểu điều này có ý nghĩa gì.

Đứng trước cổng phủ công chúa rộng lớn, cô bé có chút rụt rè sợ hãi, cứ nép sau lưng ta. Ta xoa đầu cô bé: 

"Sau này, nơi đây chính là nhà của con. Dù cả đời này tâm trí con chỉ dừng lại ở một đứa trẻ, con cũng sẽ được ấm no sung túc, bình an cả đời."

(HẾT)