Phụ hoàng đã bệnh nhập tâm cốt, toàn bộ triều đình đều đang nhìn chằm chằm vào điện Càn Nguyên. Việc Đại Dĩnh đổi chủ có lẽ chỉ trong sớm tối.
Chân mày hoàng huynh ngày càng nhíu c.h.ặ.t, quầng thâm dưới mắt ngày một đậm hơn. Huynh ấy cảm nhận được gánh nặng trên vai nặng tựa ngàn cân.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Khi ta rời cung trở về phủ, có người lao ra trước xe ngựa, chặn đường ta lại. Ta vén rèm nhìn ra, người ngã gục trước xe ngựa vậy mà lại là Lương Bích Nguyệt.
Nàng ta mình mẩy đầy m.á.u, chằng chịt vết roi, rõ ràng là đã bị dùng tư hình. Trong Ôn trạch quả thực có mấy mụ già lợi hại, chắc hẳn Ôn Ngọc Hành đã giao Lương Bích Nguyệt cho bọn họ hành hạ.
Những vết thương không nhìn thấy được chắc chắn còn nhiều hơn thế.
Tay nàng ta siết c.h.ặ.t lấy xe ngựa, như thể đang bám vào sợi rơm cứu mạng cuối cùng.
"Công chúa, cứu mạng! Ta có thể nói cho người biết rất nhiều chuyện người không biết. Ôn Ngọc Hành dã tâm lang t.ử, hắn vốn dĩ là cố ý tiếp cận người..."
Nàng ta tưởng rằng chỉ có nàng ta và Ôn Ngọc Hành là trọng sinh. Nàng ta lén lút hạ thấp giọng, vì để giữ mạng mà nói tiếp:
"Ôn Ngọc Hành điên rồi, hắn cùng Tam hoàng t.ử mật mưu, trợ giúp Tam hoàng t.ử lên ngôi hoàng đế. Tam hoàng t.ử đã hứa sẽ ban người cho hắn!"
Ánh mắt ta rơi trên người nàng ta, lúc này nàng ta chẳng khác gì con ch.ó đang vẫy đuôi cầu xin lòng thương hại bên lề đường.
"Ta chỉ cầu được sống, nếu công chúa bằng lòng cứu ta, ta nguyện đem toàn bộ mật mưu của bọn chúng nói ra hết."
Sắc mặt nàng ta hoảng hốt, dáo dác nhìn quanh vì sợ có người đuổi kịp.
Nàng ta có còn nhớ kiếp trước mình chính là vị Hoàng thái hậu cao cao tại thượng, buông rèm nhiếp chính, tôn quý vô song không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngươi có còn nhớ khóm hoa Diêu Hoàng Ngụy T.ử trong cung Chương Phượng không?" Ánh mắt ta đầy vẻ khinh miệt.
Đó là những khóm mẫu đơn do chính tay nàng ta trồng. Mẫu đơn quốc sắc thiên hương, ung dung hoa quý, kiếp trước nàng ta thích nhất loài hoa này, cũng giống như việc cả đời nàng ta luôn đuổi theo vị trí mẫu nghi thiên hạ vậy.
Sắc mặt nàng ta cứng đờ, bước chân lảo đảo ngã quỵ xuống đất, nhìn ta như thể vừa nhìn thấy ma.
Ta nhìn về phía xa, một đám gia nhân và v.ú già đang đuổi tới.
"Tham kiến Công chúa điện hạ. Phu nhân nhà chúng nô tì đã lâm bệnh trọng từ lâu, thần trí không tỉnh táo, thường có hành vi đả thương người khác, e rằng mạo phạm đến người. Lão nô xin phép đưa bà ấy về tĩnh dưỡng ngay."
Ta trầm giọng: "Đã điên rồi thì đưa về mà trông coi cho kỹ, đừng thả ra ngoài hại người nữa."
Mấy người đó ùa lên khống chế nàng ta.
"Dung Chiếu, đợi ta c.h.ế.t rồi, kẻ tiếp theo hắn đối phó chính là ngươi..." Nàng ta gào thét đến rách cả khóe mắt, cảm xúc kích động tột độ.
Thế sao? Chỉ sợ không đợi được đến lúc đó, hắn đã phải c.h.ế.t dưới tay ta rồi.
"Lương Bích Nguyệt, hoàng huynh kiếp trước không phải bệnh c.h.ế.t, mà là do ngươi hạ độc mãn tính, đúng không?"
Gương mặt nàng ta thoáng qua một tia u ám, im lặng trong giây lát. Xem ra, ta đoán đúng rồi.
"Ân oán giữa ngươi và Ôn Ngọc Hành không liên quan đến ta."
Ta thản nhiên buông rèm xe xuống, bỏ lại sau lưng tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết của nàng ta. Chó c.ắ.n ch.ó, thật là một màn kịch xuất sắc.