Ta tỉnh lại vào đúng cái ngày Lương Bích Nguyệt vào Đông Cung để thương lượng điều kiện. Ta vội vàng chạy đến, chỉ thấy hoàng huynh đang ngồi trên cao thong thả nhấp trà, khí độ quý phái.
Huynh ấy nghe xong điều kiện mà Lương Bích Nguyệt đưa ra, chỉ khẽ cười rồi lắc đầu:
"Nếu cầu phú quý danh lợi, Cô không có gì là không chuẩn tấu. Cô chỉ có Chiêu Dương là muội muội ruột duy nhất, chỉ mong muội ấy một đời như ý.
Có điều, Đông Cung tuy hiển hách nhưng lại là chốn thị phi, Cô đã có người mình yêu thương, tuyệt đối củng không muốn nàng ấy bị giam cầm cả đời tại nơi này."
"Lương cô nương, hà tất phải tự mình lội vào vũng nước đục này làm gì?"
Nhìn hoàng huynh lúc này khoác trên mình bộ mãng bào, ung dung ngồi đó, nhưng trong tâm trí ta lại hiện lên hình ảnh huynh ấy của kiếp trước, nằm liệt trên giường bệnh cho đến lúc lâm chung.
"Điện hạ long chương phượng tư, dân nữ đem lòng ngưỡng mộ, chỉ nguyện được kề cận bên người quân vương."
Ánh mắt hoàng huynh lộ ra vài phần giễu cợt. Đôi mắt nàng ta rực cháy tham vọng, nhưng ta tuyệt đối không thể để một tai họa như thế này ở lại bên cạnh huynh ấy nữa.
"Hoàng huynh, muội không gả nữa!"
Ta từ phía sau hành lang xông ra ngoài. Ánh mắt hoàng huynh tràn đầy lo lắng, huynh ấy vội nâng tay đỡ lấy ta, trách khẽ:
"Bệnh con chưa khỏi hẳn, chạy tới đây làm gì?"
"Muội không gả nữa, hoàng huynh không cần phải vì muội mà chịu sự đe dọa của kẻ khác."
Vừa dứt lời, trong mắt Lương Bích Nguyệt thoáng qua vẻ hoảng loạn, nàng ta dường như muốn dò xét từ trên mặt ta xem lời nói đó là thật hay giả.
Ta bồi thêm một câu:
"Ta đối với Ôn Ngọc Hành chẳng qua chỉ là hứng thú nhất thời, nay đã chán ngấy rồi. Đã vị hôn thê của hắn đã tìm đến tận kinh thành, tự nhiên phải thành toàn cho bọn họ mới đúng."
Hoàng huynh nửa tin nửa ngờ: "Thật sao?"
"Thật."
Thấy ánh mắt ta trịnh trọng không giống như nói dối, Lương Bích Nguyệt bắt đầu cuống cuồng.
"Điện hạ chẳng phải đối với Ôn lang quân tình thâm ý trọng sao? Tại sao đột ngột lại thay đổi? Điện hạ hãy nghĩ cho kỹ, hôm nay người lùi bước này, hắn sẽ vĩnh viễn thuộc về dân nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đợi đến khi dân nữ thực hiện hôn ước, Điện hạ có muốn tới tranh giành cũng danh không chính ngôn không thuận rồi."
Nàng ta dùng từng câu từng chữ để khích tướng, nhằm khơi dậy lòng chiếm hữu của ta đối với Ôn Ngọc Hành.
Nhưng hôm nay, dù nàng ta có nói đến trời sập xuống thì ta cũng chẳng còn nửa phần động lòng với hắn nữa.
"Tên thứ t.ử Ôn gia, xuất thân hèn kém, cùng với loại cô nhi sa cơ lỡ vận như ngươi, quả thực vô cùng xứng lứa vừa đôi.
Bản cung không hiếm lạ gì, tặng cho ngươi đấy. Còn về vị trí phi tần Đông Cung, ngươi không xứng."
Sự sỉ nhục không chút nể nang của ta khiến mặt nàng ta trắng bệch ngay tức khắc.
Đôi tay trong ống tay áo siết c.h.ặ.t, thân hình run rẩy như không chịu nổi nhục nhã trực diện này. Nàng ta c.ắ.n môi rời khỏi Đông Cung, ánh mắt không che giấu được sự căm hận.
Hoàng huynh nhìn ta ngẩn ngơ:
"Hình như huynh chưa từng thấy muội gay gắt như thế bao giờ..."
Sau đó, ta đích thân tới điện Thái Cực, quỳ xuống trước mặt bá quan văn võ.
"Xin phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh, hủy bỏ hôn sự của nhi thần và Ôn Ngọc Hành.
Trước đây khi ban hôn, nhi thần thực sự không biết Ôn Ngọc Hành đã có hôn ước từ nhỏ.
Nhi thần là công chúa Đại Dĩnh, tự khắc phải làm gương cho vạn dân, tuyệt đối không thể đoạt người yêu của kẻ khác. Nhi thần nguyện rút lui, thành toàn cho bọn họ."
Mọi người trong điện đều tán tụng công chúa đại nghĩa, cao phong lạng tiết, phẩm giá thanh cao.
Trong mắt phụ hoàng cũng loé lên sự tán thưởng:
"Chiêu Dương của trẫm là độc nhất vô nhị trên đời, tự nhiên sẽ có những nam t.ử tốt hơn xứng đáng với con."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Kiếp này, ta sẽ không để người thân của mình phải khó xử vì chuyện này nữa.
Bước ra khỏi điện Thái Cực, ta chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhẫm, gánh nặng của hai kiếp người dường như được trút bỏ khỏi tâm trí trong tích tắc.