Khi Ôn Ngọc Hành hay tin chạy tới thì ván đã đóng thuyền. Bên ngoài mưa bụi lất phất, hắn khổ sở canh giữ ngoài phủ công chúa, truy hỏi một câu trả lời.
"Nếu hôm nay Công chúa không cho thần một đáp án thỏa đáng, thần tuyệt đối không rời đi."
Tiểu sai truyền tin mặt mày khó xử. Khi ta cầm ô giấy dầu xuất hiện, trên mặt hắn lộ rõ vẻ vui mừng. Ta nhìn hắn bộ dạng chật vật trong mưa, nhưng lại dừng bước trên bậc thềm, không tiến lên nửa bước.
"Ôn đại nhân, chuyện ban hôn cứ thế bỏ qua đi. Chúc ngươi và Lương cô nương bạc đầu không rời, phu thê tình thâm."
Gương mặt vốn luôn bình tĩnh tự tại của hắn nay hiện lên vẻ không thể tin nổi.
"Trước khi ta rời kinh, chẳng phải chúng ta đã hứa sẽ không bao giờ phụ lòng nhau sao? Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tại sao nàng lại thay đổi tâm ý?"
Thế nhưng lúc này, trong tâm trí ta lại hiện lên một đêm mưa khác. Hắn say khướt đến mức không còn biết gì, bấu c.h.ặ.t vai ta lẩm bẩm:
"Bích Nguyệt mới là người thực sự hiểu ta, nàng ấy thấu hiểu hoài bão và nỗi không cam lòng của ta, biết ta muốn tranh đoạt điều gì.
Dung Chiếu, nàng sinh ra đã là công chúa Chiêu Dương tôn quý, nàng không hiểu... không hiểu loại người như chúng ta phải dốc hết sức bình sinh mới đổi lại được thứ gì đâu.
Ta hối hận rồi, hối hận vì ngày đó đã xem nhẹ hôn ước của tổ tiên, bỏ lỡ người trong mộng."
Sau này, hắn quả thực đã hối hận.
Ta đứng trên những bậc thềm cao, từ trên cao nhìn xuống hắn:
"Ôn Ngọc Hành, nếu bắt ngươi phải từ bỏ con đường hoạn lộ sau này, tiêu d.a.o một đời, ngươi có bằng lòng không?"
Ánh mắt hắn đông cứng, trầm mặc hồi lâu không nói nên lời.
"Tại sao cứ phải ép ta chọn lựa chứ? Trước đây nàng căn bản sẽ không ép ta chọn, nàng sẽ giúp ta."
Nếu như ta không giúp thì sao?
Kiếp trước, sau vài năm thành thân, tham vọng của hắn phình to, thứ hắn muốn không còn là phú quý bình thường nữa.
Hắn mưu đồ nhúng tay vào những vị trí trọng yếu của Bộ Binh, muốn ta đứng ra nói giúp hắn trước mặt phụ hoàng.
Sau khi ta từ chối, hắn liền bỏ mặc không về phủ suốt nửa tháng trời.
Về sau nữa, hắn âm thầm qua lại với Lương Bích Nguyệt. Lúc bấy giờ hoàng huynh đã kế vị, Lương Bích Nguyệt được phong làm Tuệ phi.
Kẻ muốn tiến xa hơn trên triều đình, người muốn củng cố địa vị nơi hậu cung, hai bên lập tức bắt nhịp, ăn ý không gì bằng.
Hắn đối với đứa con của Lương Bích Nguyệt luôn tâm huyết hơn Cảnh Ninh của ta gấp trăm lần. Khi Dung Dực và Cảnh Ninh cùng rơi xuống nước vào mùa đông năm ấy, hắn đã chọn cứu Dung Dực trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảnh Ninh của ta lên cơn sốt cao không dứt, từ đó về sau, tâm trí con bé vĩnh viễn dừng lại ở tuổi lên sáu. Vậy mà hắn lại nói:
"Cảnh Ninh là con của ta và nàng, dù có ngây dại thì vẫn được hưởng vinh hoa phú quý như thường. Nhưng Dực nhi thì khác, tương lai nó có cơ hội kế vị đại thống, sao có thể để xảy ra một chút sơ sẩy nào."
Trong mắt hắn không hề thấy một chút tội lỗi nào đối với đứa nữ nhi ruột thịt.
Cảnh Ninh của ta nào có được một đời an ổn như lẽ ra phải có. Con bé đáng lẽ phải là cô nương vui vẻ, vô ưu vô lo nhất thiên hạ này, nhưng lại phải sống trong những ánh mắt dị nghị và những lời mỉa mai của kẻ khác.
Đám người đó ngoài mặt không dám nói, nhưng sau lưng ai mà không bảo nữ nhi của Chiêu Dương công chúa là một kẻ ngốc.
Hoàng huynh mất sớm, ấu chúa đăng cơ, lúc đó đã không còn ai có thể chế ngự được hắn. Hắn trở thành một quyền thần danh phó kỳ thực, thăng chức đến Trung thư lệnh.
Nhưng vì hắn và Thái hậu qua lại quá thân mật, từ đó lời đồn không ngớt, nghi ngờ về huyết thống của ấu chúa.
Giờ đây, khi không còn ký ức của kiếp trước, hắn lại có thể ngang nhiên chất vấn ta một cách đầy lý lẽ như vậy.
"Ôn Ngọc Hành, ta sẽ không vì tư lợi mà dùng công quỹ hay quyền lực để mưu tính cho ngươi, ngươi có nỡ từ bỏ tiền đồ quan lộ của mình không?"
"Công chúa, là người phản bội thệ ước trước, là người phụ ta, không phải ta phụ người!"
Giọng điệu hắn chứa chan thù hận, đầy vẻ không cam tâm.
Hóa ra, khi đặt hắn vào vị trí này, hắn cũng thật khó để không oán không hận, thật khó để giữ được vẻ bình thản tự tại như hắn vẫn hằng phô trương
Những thứ này so với nợ m.á.u mà hắn nợ ta ở kiếp trước thì đã thấm tháp vào đâu?
Ta thờ ơ cười lạnh: "Là ta vứt bỏ ngươi đấy, thì đã sao nào?"
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Trong lời nói của ta mang theo vài phần giễu cợt. Hắn có khản giọng gào thét, có không cam tâm chất vấn thì đã có thể làm gì được ta?
Giờ đây, hoàng quyền đang ở đỉnh cao, ta là công chúa thiên gia tôn quý, còn hắn chỉ là một tên thứ t.ử bị chèn ép, quan lộ mờ mịt. Hắn lấy tư cách gì mà đứng đây nói những lời này với ta?
Hắn thực sự có tài, thế nên kiếp trước mới nắm bắt được cơ hội để nghịch thiên cải mệnh. Thế nhưng, anh tài trong thiên hạ này nhiều như cá diếc qua sông.
Không có cơ duyên và sự trợ lực của kiếp trước, không có ai làm thang mây, không có ai làm đá lót đường, thì chỉ dựa vào sức một mình hắn, lấy cái gì để quyền khuynh triều dã?
Sự khinh miệt trên gương mặt ta đã đ.â.m trúng tim đen của hắn, khiến hắn tỉnh ngộ trong chốc lát.
Mười mấy năm cuối cùng của kiếp trước, hắn nắm đại quyền trong tay, lũng đoạn triều cương, cấu kết với Lương Bích Nguyệt làm bao chuyện tàn ác. Khi đó, hắn có bao giờ nghe thấy tiếng lòng của ta không? Không hề.
Nỗi căm hận, sự không cam lòng và đau khổ của hắn ngày hôm nay, ta đều đã từng nếm trải qua từng chút một.
Thậm chí, nỗi đau mà ta phải chịu đựng còn sâu gấp trăm lần hắn lúc này.