Chín Kiếp Chờ Khanh

Chương 2



Bốn

Ta vốn cho rằng đây chính là kết cục.

Không ngờ ngay trong khoảnh khắc Lương Thanh Từ tắt thở, thời gian lại một lần nữa quay ngược.

Lần luân hồi thứ tư bắt đầu.

Thiên Đạo cũng thật công bằng.

Mỗi lần luân hồi đều đ.á.n.h ta trở về nguyên điểm.

Mở màn chỉ có một bức tường thành, còn lại đều phải tự mình cày cuốc.

Ta thật sự cảm tạ.

Ủ rũ được một giây, ta lập tức vực dậy tinh thần.

Người theo chủ nghĩa gây dựng sự nghiệp chẳng lẽ sẽ bị ba lần thất bại nho nhỏ đ.á.n.h gục sao?

Không thể nào!

Ta phải nghĩ cách giữ lại thành quả lao động của mình, chứ không phải hết lần này đến lần khác bị ép bắt đầu lại từ con số không.

Trước mắt ta vẫn chưa hiểu rõ vì sao vòng luân hồi cứ tiếp diễn mãi.

Ban đầu ta cho rằng việc này có liên quan đến cái c.h.ế.t của Bạch Nhược Hoan.

Dù sao hai lần luân hồi trước đều kết thúc vào thời điểm nàng c.h.ế.t.

Nhưng lần thứ ba lại khác.

Lần này là Lương Thanh Từ c.h.ế.t.

Dù thế nào đi nữa, hai người này hiển nhiên chính là mấu chốt để phá cục.

Sau khi cân nhắc, ta quyết định trước tiên thử can thiệp vào vận mệnh của Bạch Nhược Hoan.

Lương Thanh Từ là đến lúc quốc gia diệt vong mới tuẫn quốc.

Muốn cứu hắn, trước hết phải cứu cả một đất nước.

Vừa mệt, vừa khó, lại chẳng có lời.

Ta giống như một con rắn tham ăn mới sinh, từng chút từng chút một gặm về phía phủ họ Bạch.

Những kiến trúc và cảnh quan trên đường đi nhanh ch.óng trở thành một phần của bản thân ta.

Con rắn tham ăn dần lớn mạnh.

Sảng khoái!

Sau khi gặm sạch toàn bộ phủ họ Bạch, ta mới dừng kế hoạch thôn tính thành trì.

Năm ấy, Bạch Nhược Hoan vừa mới cập kê.

Quan trọng nhất là, lúc này nàng còn chưa gặp Lương Thanh Từ.

Ta cố gắng nhớ lại cảm giác khi mọc ra cánh tay hôm trước, khống chế bản thân bám vào chiếc gối sứ của nàng.

Thử rất lâu, cuối cùng ta cũng mọc được một cái miệng trên gối.

Ta vô cùng kích động.

Đêm xuống, Bạch Nhược Hoan nằm trên giường.

Hơi thở nàng dần đều đặn.

Ta ghé bên tai nàng thì thầm như ác ma dụ hoặc:

"Đừng đến gần nam nhân, sẽ trở nên bất hạnh."

"Đừng đến gần nam nhân, sẽ trở nên bất hạnh."

"Đừng đến gần nam nhân, sẽ trở nên bất hạnh."

Bạch Nhược Hoan đột nhiên mở choàng mắt.

Nàng kinh hãi ngồi bật dậy, nhìn quanh bốn phía.

"Ai đó?"

Ách...

Ta đã thử qua rất nhiều lần.

Người phàm căn bản không cảm nhận được linh thể.

Lần này chẳng qua là thử vận may, xem có thể dùng cách huyền học để xâm nhập giấc mộng của nàng hay không.

Không ngờ lại thành công thật.

Linh cơ vừa động, ta lập tức nói:

"Ta là Gối Tiên của ngươi, tới phù hộ cho ngươi."

Bạch Nhược Hoan chăm chú nhìn chiếc gối sứ.

Nàng sợ đến mức toàn thân run rẩy, giống như một đóa bạch ngọc lan vừa bị mưa dập ướt.

Ôi.

Ta thật sự rất thương nàng.

Ta cố gắng chui ra khỏi gối.

Đáng tiếc chiếc gối quá nhỏ, không đủ chỗ phát huy.

Ta phải tốn rất nhiều sức mới miễn cưỡng hiện ra ngũ quan.

Nắn lại khuôn miệng.

Sửa sửa sống mũi.

Mọc thêm đôi mắt...

Mắt trước kia của ta là mắt hạnh, phải tròn hơn một chút mới được.

Hì hì.

Có lẽ cảnh tượng này quả thật hơi đáng sợ.

Đến khi ta hớn hở chuẩn bị mở miệng lần nữa, Bạch Nhược Hoan đã ngất xỉu mất rồi.

Năm

Bạch Nhược Hoan giật mình tỉnh khỏi cơn ác mộng.

Trong mộng, trên chiếc gối mọc ra một khuôn mặt người, không ngừng lải nhải bên tai nàng.

Nàng vỗ n.g.ự.c mấy cái.

Đột nhiên động tác khựng lại.

Nàng phát hiện mình đang nằm trên đất.

Phía trước dựng đứng một chiếc gối sứ.

Ngoài trời vẫn còn tối.

Sắc mặt Bạch Nhược Hoan dần trắng bệch.

Trước khi nàng sắp ngất lần nữa, ta quyết đoán mọc ra một bàn tay, bấm mạnh vào nhân trung nàng.

"Không được ngất!"

"Đây là mơ..."

Bạch Nhược Hoan nhắm c.h.ặ.t mắt, môi run run.

"Không phải mơ đâu."

Ta nhẹ nhàng vỗ lên khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của nàng.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Cho dù là mộng, tỉnh dậy rồi cũng sẽ khiến ngươi không dám cử động.

Nàng run dữ dội hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hai mắt nhất quyết không chịu mở.

Nước mắt lã chã rơi xuống.

Hoàn toàn không có cách nào giao tiếp.

Đáng ghét.

Mỹ mạo của nữ nhân này chắc là dùng toàn bộ dũng khí và trí tuệ để đổi lấy rồi.

Ta nhịn xuống.

Chỉ đành thoát khỏi chiếc gối sứ, hóa thành dáng vẻ thật của mình.

"Mở mắt ra!"

Ta hung dữ quát.

"Không mở mắt, ta sẽ xé mí mắt ngươi."

Lúc này Bạch tiểu thư mới chịu mở đôi mắt quý giá của mình.

Nàng nhìn ta.

Hai mắt lập tức sáng lên, gò má ửng hồng.

Không hiểu sao dưới ánh mắt ấy, sống lưng ta chợt lạnh.

Chưa kịp lùi lại một bước, Bạch Nhược Hoan đã vươn tay kéo ta vào lòng.

Nàng ôm c.h.ặ.t lấy ta, giọng đầy hưng phấn:

"Ta vừa nhìn đã thấy muội muội thật thân thiết. Chúng ta có phải từng gặp nhau ở đâu rồi không?"

"Biết sớm ngươi có dáng vẻ thế này, ta đã mở mắt từ lâu rồi."

Nàng yêu thích không buông, hết sờ mặt lại nắn tay ta.

Sau đó nhiệt tình hỏi:

"Muội muội làm Gối Tiên bao lâu rồi?"

"Ngươi là Gối Tiên của riêng ta sao?"

Cái gì mà muội muội chứ?

Kịch bản này có phải sai chỗ nào rồi không?

Nữ chính, ngươi OOC rồi đó!

Ta phải mất rất nhiều sức mới thoát được khỏi ma trảo của nàng.

Bạch Nhược Hoan vẫn si mê nhìn ta.

Ta theo bản năng ôm n.g.ự.c, nuốt nước bọt một cái.

"Ngươi nhớ kỹ."

"Ba ngày sau theo mẫu thân đến chùa Bạch Mã lễ Phật, tuyệt đối không được tới hậu sơn."

Như vậy ngươi sẽ không gặp Lương Thanh Từ nữa.

"Ngươi đi cùng ta, ta sẽ nghe lời."

Nàng cười tươi đáp ứng.

Ba ngày sau, ta theo đoàn người của Bạch Nhược Hoan lên chùa Bạch Mã.

Ngoài Bạch Nhược Hoan ra, không ai nhìn thấy ta.

Ta nhìn chằm chằm nàng không rời mắt.

Nàng cũng giữ lời.

Lễ Phật xong liền ngoan ngoãn ở ngoài điện, không đi đâu cả.

Rảnh rỗi lại nhìn chằm chằm ta.

Bị nàng nhìn đến mức toàn thân không được tự nhiên.

Khó khăn lắm mới đợi đến chiều để xuống núi.

Bạch Nhược Hoan đi ở cuối đoàn người, lén lút kéo tay áo ta.

Đang đầu hạ.

Hai bên sơn đạo, hoa hợp hoan nở đỏ rực như từng đốm lửa cháy.

Tâm trạng Bạch Nhược Hoan rất tốt.

Ta cũng rất vui.

Ta không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy.

Thuận lợi cái rắm.

Ngay giây tiếp theo.

Vừa qua một khúc quanh, một đôi chủ tớ xuất hiện trước mặt chúng ta.

Người chủ có khí chất âm u như một con quỷ bệnh lao.

Đây chẳng phải vị nam chính yểu mệnh của chúng ta sao?

Ha ha.

Rõ ràng ở kiếp trước hắn đã đến chùa Bạch Mã từ sáng sớm.

Cho nên hắn và Bạch Nhược Hoan mới gặp nhau lần đầu ở hậu sơn.

Tên tùy tùng bên cạnh nhìn thấy Bạch Nhược Hoan thì kinh diễm hiện rõ trên mặt.

Ngược lại, Lương Thanh Từ chẳng có phản ứng gì.

Hắn lướt qua chúng ta rồi tiếp tục đi lên núi.

Không biết có phải ảo giác hay không.

Lúc đi ngang qua, hắn dường như liếc nhìn ta một cái.

Ta quay sang nhìn Bạch Nhược Hoan.

Hay lắm.

Gò má ửng hồng quen thuộc.

Hai mắt phát sáng quen thuộc.

Nàng nhỏ giọng nói.

Thực ra là nói cho ta nghe:

"Ta thấy hắn thật thân thiết."

"Chúng ta có phải từng gặp nhau ở đâu rồi không?"

Sao ngươi gặp ai cũng dùng một câu này vậy?

Nếu không phải đang ở trước mặt người khác, ta thật muốn cho nàng hai cái tát yêu.

Ta cười lạnh.

"Đúng vậy."

"Ngươi đã yêu hắn suốt ba kiếp."

"Thật sao?"

Bạch Nhược Hoan thất thần.

"Đúng."

"Hiện tại là nhất kiến chung tình."

"Sau đó sẽ là hắn chạy, ngươi đuổi. Vận mệnh đã định các ngươi không thể trốn thoát."

Còn liên lụy cả ta nữa.

Ta tức giận phất tay áo bỏ đi.