Chín Kiếp Chờ Khanh

Chương 3



Sáu

Bạch Nhược Hoan đổ bệnh.

Ta bịt mũi đến thăm nàng, hận sắt không thành thép mà nói:

"Sao vậy? Mới có vậy đã tương tư thành bệnh rồi à?"

Đúng là một kẻ si tình vô phương cứu chữa.

Bạch Nhược Hoan ôm chiếc gối sứ trong lòng, hàng mi đọng lệ.

"Ngươi không đến gặp ta, trong lòng ta tự nhiên buồn bực."

Ta: ?

"Ngươi nói chuyện cho đàng hoàng."

Ta mang tính chiến lược lùi về sau một bước.

Nàng dùng đôi mắt chứa đầy tình ý trừng ta.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Ngươi thì sắc mặt hồng hào, sống tiêu d.a.o tự tại. Nào biết những ngày tháng của ta khổ sở đến nhường nào."

"Nhớ thương nam nhân mà cũng gọi là khổ sở sao?"

Ta kinh hãi.

"Cũng đâu chỉ nhớ nam nhân."

Nàng e lệ cụp mắt xuống, rồi lại nhìn ta.

Cứu mạng.

Nữ chính nhảy thành lâu ba lần, cuối cùng cũng làm hỏng luôn đầu óc rồi.

Gặp ai cũng muốn yêu.

Công việc này ta không làm nữa.

Cứu người còn phải bồi cả bản thân vào.

Ta là loại đại thiện nhân trong truyện cứu rỗi chắc?

Loại phải dâng cả thể xác lẫn tinh thần để cứu vớt nam chính, phản diện hay pháo hôi ấy?

Nhưng mà...

Ta chớp mắt.

"Ngươi không thể thích cả hai."

"Ngươi chỉ được chọn một."

Chọn đi.

Chọn Lương Thanh Từ đi.

Ta sẽ thuận nước đẩy thuyền nói cho ngươi biết ba kiếp trước ngươi c.h.ế.t oan uổng đến mức nào.

Bạch Nhược Hoan buồn rầu xoắn ngón tay.

"Vậy ta phải suy nghĩ xem nên chọn ai."

...

Thật vinh hạnh.

Ta vậy mà còn được xếp vào diện phải cân nhắc.

Nàng không lập tức chọn Lương Thanh Từ.

Có lẽ vẫn còn cứu được.

Bạch Nhược Hoan nói:

"Ta rung động với hai người là không giống nhau."

Nàng rối rắm:

"Gặp ngươi, tim ta đập nhanh, lòng ta vui vẻ."

"Gặp hắn, ta cảm thấy đời này ta sinh ra là vì hắn."

"Ta có thể đem cả mạng mình cho hắn."

...

Ta đang mong đợi điều gì vậy?

Nữ nhân này hết cứu rồi.

Nàng thậm chí còn tự học thành tài, tự mình chồng thêm buff tra luyến não.

Ta tuy yêu chàng nhưng cũng yêu nàng đó!

"Người còn sống thì tim đương nhiên sẽ đập."

Ta châm chọc.

Nàng lắc đầu.

"Ngươi không hiểu."

"Không giống nhau."

Cái phong vị Quỳnh Dao nồng nặc cùng cảm giác hạ thấp trí thông minh này...

Sợ bị lây bệnh.

Ta chạy.

Bảy

Ta đúng là đồ ngốc.

Một tên đại ngốc.

Làm con rắn tham ăn ngốc nghếch lâu quá, ta vậy mà còn mơ tưởng dùng cách ôn hòa như thuyết phục để cảm hóa một kẻ luyến ái não.

Ngay cả c.h.ế.t cũng không cảm hóa nổi nàng.

Ta là cái thá gì chứ?

Còn tự chuốc lấy một thân phiền phức.

Bạch Nhược Hoan ngày nào cũng quấy rầy ta.

Ôm chiếc gối như ôm mèo mà gọi:

"Yến Yến, Yến Yến!"

Cái gì vậy trời.

Là thành linh, ta có thể nghe thấy hoặc chủ động che chắn mọi âm thanh trong phạm vi lãnh địa của mình.

Mỗi ngày tám canh giờ ngủ nghỉ cố định, ta đều tắt thính giác.

Phải giữ tinh lực để làm việc chứ!

Nhưng Bạch Nhược Hoan là nữ chính có hào quang hộ thể.

Tiếng gọi của nàng chẳng những xuyên qua mọi lớp phòng ngự chui thẳng vào tai ta.

Mà còn tự mang phụ đề phát sáng.

"Yến Yến, Yến Yến, ngươi ở đâu?"

"Yến Yến, Yến Yến!"

"Yến Yến!"

Vừa ồn vừa ch.ói.

Ta là một linh thể.

Vậy mà bị hành hạ đến mức tưởng như mọc cả quầng thâm mắt.

Ta từ mặt đất sau lưng nàng chui lên, lặng yên không tiếng động.

Sau đó giơ tay c.h.é.m vào sau gáy nàng.

Bạch Nhược Hoan trợn trắng mắt.

Ngã xuống.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Khoan đã.

Ta đột nhiên nghĩ ra một biện pháp hay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đây gọi là gì?

Một người thông minh hơn mười người khéo léo.

Ta ngộ rồi.

Trong chùa, hòa thượng đâu chỉ có gõ mõ tụng kinh độ người.

Chẳng phải còn có một gậy cảnh tỉnh, dạy người làm người sao?

Theo diễn biến những lần trước, Bạch Nhược Hoan sẽ cứu Lương Thanh Từ bị thích khách ám sát trong một buổi cung yến.

Sau đó được ban hôn làm Thái t.ử phi.

Ta vừa tiếp tục mở rộng lãnh địa vào hoàng cung, vừa âm thầm mai phục.

Đêm ấy.

Trong cung đèn đuốc sáng trưng.

Bạch Nhược Hoan vô tình đi tới một con đường nhỏ tối tăm.

Chân nàng đá trúng thứ gì đó.

Chưa kịp nhìn kỹ, trước mắt đã tối sầm.

Ta thu tay đ.á.n.h lén lại.

Vác thân thể mềm nhũn của Bạch Nhược Hoan lên rồi chạy mất!

Tạm biệt nam chính!

Hôm nay ta phải đưa nữ chính đi xa khỏi bờ vực ngu muội.

Ngươi cứ nằm đó đi.

Đừng vội.

Tám

Sắp xếp xong cho Bạch Nhược Hoan, ta quay lại xử lý Lương Thanh Từ.

Hắn nằm đó, quần áo rách nát, cả người đầy m.á.u.

Lần luân hồi trước hắn có thể nhìn thấy ta.

Không biết lần này còn được không.

Ta vừa lẩm bẩm vừa định kéo hắn dậy, ném tới nơi có người.

Không ngờ vừa đưa tay ra, hắn đã mở bừng mắt.

Trong mắt Lương Thanh Từ thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Nhưng rất nhanh lại trở về dáng vẻ chán đời thường ngày.

"Không cần."

Hắn tránh tay ta, nghiêng đầu ho hai tiếng, chống khuỷu tay muốn đứng dậy.

Theo động tác ấy, m.á.u từ miệng vết thương trào ra càng nhiều, nhuộm đỏ y phục.

Như thể hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.

Hắn lảo đảo đứng lên.

"Ngươi cũng nhìn thấy ta sao?"

Ta đứng trước mặt hắn, xoay một vòng.

"Nếu ta vốn nên không nhìn thấy."

Hắn chẳng buồn ngẩng đầu.

"Vậy ngươi cứ xem như ta không nhìn thấy đi."

Nói xong liền tự mình đi về phía có ánh sáng.

Sắc mặt hắn càng lúc càng trắng.

Thân hình gầy gò ấy giống hệt một cô hồn dã quỷ.

Điều trùng hợp là...

Hướng hắn đi lại chính là nơi ta giấu Bạch Nhược Hoan.

Ta chậc một tiếng.

Đúng là vận mệnh ngoan cố.

Ta giơ tay ngăn hắn lại.

"Ngươi đổi đường khác đi."

Lương Thanh Từ liếc nhìn ta.

"Nàng ở bên đó?"

"A?"

"Bạch Nhược Hoan."

"Ừ."

Trong lòng ta dâng lên cảm giác kỳ quái.

Sao hắn biết là Bạch Nhược Hoan?

Lương Thanh Từ không nói thêm gì.

Lập tức xoay người đổi hướng khác.

Rõ ràng con đường ban nãy mới là gần nhất, cũng dễ được cung nhân phát hiện nhất.

Ta nghĩ ngợi rồi vẫn nhảy ra trước mặt hắn.

Ôi chao.

Máu chảy thế này.

Người cũng chẳng còn mấy hơi thở nữa.

Ta túm lấy một cánh tay hắn rồi lao đi.

Súc địa thành thốn.

Trực tiếp đẩy hắn tới trước mặt một đội cung nhân tuần tra.

"Điện hạ!"

Đám cung nhân kinh hãi thất sắc.

Ta lặng lẽ rời đi.

Ẩn sâu công và danh.

Trở lại chỗ Bạch Nhược Hoan.

Nàng đã tỉnh từ lâu, đang sờ cổ mình như có điều suy nghĩ.

Sao ta lại thấy hơi chột dạ nhỉ?

"Một lát nữa trong cung sẽ loạn lên."

Ta kéo cổ tay nàng.

"Theo ta đi, ra khỏi cung trước đã."

Nàng ghé lại gần ngửi ngửi người ta.

"Trên người ngươi có mùi m.á.u."

Bạch Nhược Hoan ngước mắt nhìn ta.

Đôi mắt như phủ sương thu.

"Ngươi đ.á.n.h ngất ta rồi đi gặp ai?"

"Ngươi chẳng phải là Gối Tiên của riêng ta sao?"

Ách...

Ta quyết định trả lời câu dễ hơn trước.

"Dĩ nhiên ta không phải Gối Tiên chuyên thuộc về một mình ngươi."

"Thần tiên sao có thể bị..."

Bạch Nhược Hoan hất tay ta ra.

Sắc mặt lạnh lùng bỏ đi.

?