Lửa sừng sững quấn lấy rèm cửa lùa tới, ta lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Kiếp trước, ta quỳ giữa biển lửa, hai tay ôm khư khư khối truyền quốc ngọc tỷ kia, da thịt cháy sạm cũng chẳng buông tay.
Lời của Hạ Nguyên Trưng, ta găm hận trong lòng cả một đời: "Nàng nếu không bảo vệ được nó, sống cũng chẳng để làm gì."
Ta đã từng tin.
Nửa gương mặt, đôi bàn tay, đổi lấy cho hắn một chiếc ngai vàng.
Nhưng đổi lại, chỉ là một ổ khóa lạnh lùng nơi lãnh cung, cùng sự hắt hủi suốt nửa đời còn lại.
Liễu Doanh Hậu mặc phượng bào của ta, hành lễ nghi của ta, ngủ với phu quân của ta, rồi còn có thể đứng trước mặt ta nhún mình đầy vẻ thướt tha: "Tỷ tỷ chịu khổ rồi, từ nay về sau những việc nhọc nhằn này, cứ giao cho muội muội lo liệu là được."
Ta hận suốt một đời, đến tận lúc c.h.ế.t vẫn không cam lòng. Nhưng giờ đây, khối ngọc tỷ rách nát kia đã bị ta thẳng chân đạp vào biển lửa.
Hạ Nguyên Trưng, cái mạng căn của ngươi, mất rồi.
Khoảnh khắc nhảy qua cửa sổ đáp xuống đất, gió đêm tràn vào mũi miệng làm ta sặc sụa ho lên mấy tiếng.
Ta nhấc chân chạy thục mạng.
Phía sau, lửa nơi lãnh cung nhuộm đỏ rực cả một góc trời, tiếng thái giám lảnh lót từ xa vọng lại: "Hỏa hoạn rồi! Hỏa hoạn rồi!"
Chạy chưa được mấy bước, chân ta trượt một cái, cả người ngã nhào vào bồn hoa đầy bùn đất.
Mặt mũi lấm lem, miệng cũng đầy đất cát, nhếch nhác không sao tả xiết.
Nhưng ta lại bật cười.
So với kiếp trước bị thiêu đến mức không còn hình người, thế này đã là gì.
….
Lúc nương theo cửa nách chạy ra ngoài, ta mới sực nhớ ra ngoài lãnh cung có thị vệ tuần đêm.
Quả nhiên, ánh đuốc nơi góc tường đã lung lay hắt tới.
Ta vội vàng rụt người, nép sát vào chân tường.
Ngay vào lúc này, một bàn tay bất thình lình vươn ra, dứt khoát lôi tuột ta vào góc khuất sau bức tường thấp.
Trong bóng tối, một giọng nam trầm thấp vang lên sát bên tai: "Đừng động đậy."
Ta suýt chút nữa đã c.ắ.n hắn.
Đoàn thị vệ tuần tra cầm đuốc đi qua, tiếng bước chân xa dần.
Bàn tay kia mới nới lỏng ra.
Ta quay đầu nhìn lại, dưới ánh trăng là một khuôn mặt trẻ tuổi, lạnh lùng và cương nghị.
Hắn mặc y phục thị vệ, bên hông dắt một thanh đao, nhìn phẩm cấp thì chẳng qua cũng chỉ là một tên binh lính quèn thấp kém nhất trong cấm quân.
"Ngươi là ai?"
"Kẻ qua đường."
Qua đường? Qua đường ở ngay phía sau lãnh cung sao?
Coi ta là kẻ ngốc chắc.
"Ta không cần biết ngươi là ai, nếu ngươi dám cản ta, đừng trách ta lalên đấy."
Hắn ngước mắt liếc nhìn ta một cái, mặt không chút gợn sóng: "Nàng nếu muốn kêu, lúc thị vệ đi qua đã kêu rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta cứng họng.
Hắn xoay người, chỉ tay về phía bên ngoài bức tường cung: "Bên kia có một lối rách nhỏ sát đất, cúi người là qua được. Ra ngoài rồi cứ đi về hướng đông ba dặm sẽ thấy một con sông, qua sông chính là con đường chính."
Ta ngẩn người: "Ngươi giúp ta sao?"
Hắn không đáp, quay người bước đi.
Đi được vài bước mới đứng khựng lại, đầu cũng không ngoảnh, bỏ lại một câu: "Chạy mau lên, lửa vừa tắt, bọn họ sẽ phát hiện ra nàng không có ở đó đâu."
Người này thật kỳ lạ.
Nhưng mặc kệ hắn có kỳ lạ hay không, cứ chạy thoát trước rồi tính.
Ta cúi người chui qua cái lối rách nhỏ kia, hai đầu gối mài đến rách da, cuối cùng cũng bò được ra khỏi tường cung.
Ra khỏi tường cung, ta bám theo hướng hắn chỉ mà cắm đầu chạy miết.
Trong đầu không ngừng hiện về những ký ức xưa cũ.
Sau trận hỏa hoạn lớn ấy, Hạ Nguyên Trưng nâng niu khối ngọc tỷ ta đã liều mạng bảo vệ, đứng trên điện vàng nhận sự bái kiến của trăm quan.
Còn ta khắp người quấn đầy băng gạc, đến cả tư cách tham gia đại điển cũng không có, chỉ biết trốn ở thiên điện mà gạt nước mắt.
Về sau, Liễu Doanh Hậu được phong làm Quý phi, còn ta chính thức bị tống vào lãnh cung.
Hạ Nguyên Trưng từng đến thăm ta một lần.
Khi đó vết bỏng trên mặt ta mới vừa đóng vảy, xấu xí đến mức ngay cả gương đồng ta cũng không dám soi.
Hắn đứng ở cửa, nhíu c.h.ặ.t mày, rặn ra được một câu: "Ủy khuất cho nàng rồi."
Nhật Nguyệt
Ta khóc lóc hỏi hắn: "Điện hạ còn nhớ thiếp thân không?"
Hắn bảo nhớ.
Nhưng từ đó về sau, hắn chưa từng bén mảng đến thêm một lần nào nữa.
Ba năm, năm năm, rồi mười năm.
Cho đến tận khi ta c.h.ế.t rũ trên chiếc giường nát nơi lãnh cung, hắn cũng chưa từng bước chân vào dù chỉ một bước.
Kiếp này, ai rảnh mà làm đá lót đường cho ngươi nữa.
Chạy đến bờ sông thì trời đã tờ mờ sáng, ta lội nước băng qua sông, giày đ.á.n.h rơi mất một chiếc, khắp người ướt sũng, lạnh đến mức run cầm cập.
Đang rầu rĩ không biết đi đâu, một chiếc áo bào bỗng ném tới, trùm kín mặt ta.
Ta kéo xuống nhìn.
Lại là tên thị vệ kia.
Hắn đã bám theo từ lúc nào chẳng hay, đang đứng cách ta ba bước chân, trên tay cầm hai chiếc bánh bao.
"Ngươi đi theo ta suốt đấy à?"
"Tiện đường thôi."
Lại là tiện đường.
Ta quấn chiếc áo bào lên người, chẳng thèm khách khí giật lấy một chiếc bánh bao, c.ắ.n một miếng thật lớn: "Ngươi tên gì?"
"Ngụy Thừa Nghiên."
"Nhà ở đâu?"
"Không có nhà."