Người này nói năng cứ như rặn từng chữ vậy.
Nhưng hắn đã giúp ta, lại còn cho ta bánh bao ăn, giữa buổi thế đạo này, bất kể hắn có mưu đồ gì, ta cứ ăn no bụng trước đã.
"Ngụy Thừa Nghiên, tại sao ngươi lại giúp ta?"
Hắn nhìn đăm đăm về phía đường chân trời xa tắp, sắc mặt bình thản đến mức khiến người ta không thể đoán định.
Hồi lâu sau, hắn mới mở lời: "Không muốn nhìn thấy người ta bị thiêu trong lửa nữa."
Nữa sao?
"Trước đây ngươi từng thấy rồi à?"
Hắn thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói: "Ăn xong bánh bao thì lên đường đi, lát nữa trời sáng hẳn, người trong cung đuổi theo sẽ phiền phức lắm."
Nhật Nguyệt
Rõ ràng là đang lảng tránh câu hỏi của ta.
….
Ta cùng Ngụy Thừa Nghiên đi ròng rã ba ngày, tới được một thành trì nhỏ.
Nơi này cách kinh thành chừng hai trăm dặm, tạm thời coi như an toàn.
Dọc đường đi, ta mới dần dà chắp vá được lai lịch của hắn.
Cha hắn là một người lính già nơi biên ải, đã bỏ mạng chốn sa trường.
Mẫu thân hắn lâm bệnh qua đời năm hắn lên sáu.
Một đứa trẻ mồ côi ăn cơm trăm họ mà lớn lên, mười bốn tuổi tòng quân, dựa vào bản lĩnh của mình mà ngoi lên được vị trí binh lính quèn trong cấm quân.
Nói là lính quèn, nhưng võ nghệ của hắn tuyệt đối không phải tầm thường.
Trên đường gặp phải hai toán thảo khấu, một mình hắn ra tay, loáng một cái đã dọn dẹp sạch sẽ, thở cũng chẳng thèm dốc một hơi.
"Bản lĩnh của ngươi thế này, sao lại chỉ làm một tên lính quèn cuối hàng?"
Hắn nhìn con đường phía trước, mắt không chớp: "Kẻ không có tiền tài cửa sau, võ nghệ có giỏi đến mấy cũng chẳng có ngày ngóc đầu lên được."
Cũng phải.
Cái loại như Hạ Nguyên Trưng, đầu t.h.a.i vào chỗ tốt, văn dốt võ dát, vậy mà vẫn ngang nhiên tranh giành hoàng vị.
Còn người như Ngụy Thừa Nghiên, có giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m đến đâu, cũng chỉ là cái bia đỡ đạn bán mạng cho kẻ khác mà thôi.
Buổi trưa ngày thứ ba, thành Hoài An đã ở ngay trước mắt.
Ta đứng trước cổng thành, lòng dạ cứ bồn chồn không yên.
Kiếp trước, lần cuối cùng ta gặp cha ta — Bùi Chính Khanh, chính là ngày ông đến khuyên ta đừng gả cho Hạ Nguyên Trưng.
Ta thẳng thừng ném vào mặt ông một câu "Cha thì biết cái gì", rồi từ đó tuyệt giao không gặp lại nữa.
Đúng là ngu xuẩn hết chỗ nói.
Vào thành rồi, rẽ qua bảy lượt tám lối, ta mới tìm được phủ trạch cũ của Bùi gia.
Lão bộc canh cửa vừa nhận ra ta, cuống quýt đến mức chạy rơi cả giày: "Đại tiểu thư! Đại tiểu thư về rồi!"
Trong viện vang lên tiếng bước chân vội vã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một người đàn ông trung niên tóc đã bạc nửa mái đầu lao ra, chén t.h.u.ố.c trên tay rơi bộp xuống đất, vỡ tan tành.
"Tri Ý?"
"Cha."
Ta quỳ sụp xuống, dập đầu một cái thật kêu.
"Cha, nữ nhi bất hiếu, nữ nhi về rồi."
Vành mắt Bùi Chính Khanh đỏ hoe, môi run bần bật một hồi lâu, mới mắng ra được một câu: "Đứa nghịch nữ này, con còn biết đường vác mặt về cơ à!"
Mắng xong, ông đá văng mấy mảnh vỡ của chiếc chén, ba bước gộp làm hai lao lên đỡ ta dậy.
"Gầy rồi, sao lại gầy gò thế này? Bọn họ rốt cuộc đã đối xử với con ra sao?"
Bàn tay thô ráp vuốt ve gò má ta, giọng ông run rẩy lạc đi.
Ta chúi đầu vào lòng ông, khóc rống lên t.h.ả.m thiết.
Kiếp trước ta quá ngu muội, vì một kẻ không xứng đáng mà đoạn tuyệt quan hệ với người thân thiết nhất của mình.
Kiếp này, ta phải bù đắp lại tất cả những gì đã nợ ông.
…..
Cha ta dọn dẹp sương phòng cho ta ở lại, lại sai lão bộc sắp xếp chỗ nơi cho Ngụy Thừa Nghiên.
Bữa tối, ông dọn ra một bàn đầy thức ăn, cứ lải nhải hỏi ta sống trong cung có tốt không.
Ta chẳng kể chi tiết chuyện gì, chỉ bảo bản thân không chịu nổi cuộc sống nơi đó nữa.
Ông cũng không gặng hỏi thêm: "Về là tốt rồi, đây là nhà của con, không ai bắt con đi được đâu."
Nhưng ta thừa hiểu, Hạ Nguyên Trưng sẽ không buông tha cho ta.
Hắn mất đi truyền quốc ngọc tỷ, chắc chắn đang phát điên lên rồi.
Không có thứ đó, đám lão thần trong triều sẽ chất vấn về danh phận chính thống của hắn.
Đặc biệt là người đệ đệ cùng cha khác mẹ của hắn — Tề vương Hạ Nguyên Hành, kẻ đã dòm ngó ngôi vị Thái t.ử suốt nửa đời người.
Mất ngọc tỷ, Hạ Nguyên Trưng đến cả cái gan để đăng cơ cũng giảm mất ba phần.
Hắn nhất định nghĩ ngọc tỷ đang nằm trong tay ta.
Quả nhiên, đến ngày thứ năm, người của hắn đã tới.
Một đội Vũ Lâm quân rầm rộ tiến vào thành Hoài An.
Tên thái giám họ Phương dẫn đầu kia ta có biết, hắn là kẻ thân tín đắc lực nhất bên cạnh Hạ Nguyên Trưng.
"Bùi tiểu thư, điện hạ có lệnh, mời người lập tức hồi kinh."
Ta tựa vào khung cửa, vừa nhai miếng khoai khô vừa nhìn hắn: "Không về."
Phương thái giám biến sắc: "Chuyện này không theo ý người được đâu, điện hạ đã nói, truyền quốc ngọc tỷ..."
"Truyền quốc ngọc tỷ gì chứ, không biết."
"Bùi tiểu thư, người đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."
Hắn còn chưa dứt lời, cha ta đã từ phía sau bước ra.