Chín Kiếp Đổi Một Đời

Chương 6



Chính miệng hắn đã nói đấy thôi, [Mạng nàng ta lớn, đốt một chút cũng không c.h.ế.t được.]

Đó không phải là lời trêu đùa.

Mà là do hắn đã tính toán kỹ rằng ta không thể sống sót, lại sợ vạn nhất ta còn sống, nên mới tự tìm lời nói đỡ cho bản thân mình.

Ta ngồi sụp xuống nền đất thư phòng, l.ồ.ng n.g.ự.c bức bối đến khó thở.

Kiếp trước chỉ nghĩ hắn bạc tình, nào ngờ tâm địa hắn lại tàn nhẫn đến mức này.

Trận hỏa hoạn mà ta thay hắn gánh chịu, không phải hắn không biết tình hình, mà là do chính một tay hắn sắp đặt để tiễn ta vào chỗ c.h.ế.t.

Ngụy Thừa Nghiên ngồi xổm xuống trước mặt ta.

Ta lắc đầu: “Ta không sao, chỉ là cảm thấy kiếp trước bản thân mình đúng là đồ mù mắt.”

Hắn do dự một lát, rồi giơ tay đặt lên đỉnh đầu ta.

Không nói một lời nào cả.

Nhưng hơi ấm từ bàn tay ấy khiến sống mũi ta cay xè.

…..

Ta đem bức thư tới cho cha ta xem.

Ông nhìn ta, khẽ thở dài một tiếng: “Con đều biết cả rồi sao.”

Nhật Nguyệt

“Cha đã sớm biết chuyện này rồi ư?”

“Năm đó ta nghe được phong thanh, liền thâu đêm chạy tới cung đón con, nhưng bị chặn lại ngoài cửa cung, đến một bước cũng không vào được.”

Giọng ông trầm xuống.

“Về sau con đại hôn, hắn ban cho ta một đạo mật chỉ, nói nếu ta dám hé răng nửa lời, sẽ tru diệt toàn môn Bùi gia.”

“Ta đã liều mạng muốn kéo con ra khỏi hố lửa đó, nhưng tâm trí con đều đặt hết lên người hắn, căn bản không thèm nghe lời ta.”

Sống mũi ta cay xè không chịu nổi. Trách không được năm đó ông lại phản đối kịch liệt đến vậy, trách không được sau khi đoạn tuyệt quan hệ với ta thì không còn liên lạc nữa.

Không phải là không quản ta. Mà là không thể quản nổi.

“Cha, con xin lỗi.”

Ông lắc đầu: “Trở về là tốt rồi.”

Ta ngẩng mặt lên: “Cha, phong thư này, con có thể dùng được.”

Ông nhìn ta.

“Hạ Nguyên Trưng cấu kết với kẻ thế thân, tư túng phóng hỏa trong cung, mưu hại chính phi, những chuyện này nếu truyền ra ngoài, lòng người vốn dĩ đã lung lay của hắn sẽ càng nhanh ch.óng tan rã.”

“Không trực tiếp đưa cho Tề vương, mà rải ra ngoài dân gian, rải cho thiên hạ nhìn xem.”

“Tri Ý...”

“Cha, con không phải vì báo thù, nhưng con không thể trơ mắt nhìn hắn tiếp tục làm hại kẻ khác được nữa, món nợ phải trả, kiếp này nhất định phải đòi cho sòng phẳng.”

Cha ta nhìn ta, nhìn rất lâu, rất lâu.

Cuối cùng, ông gật đầu đồng ý.

Bức thư được sao chép ra hàng trăm bản, do mấy vị thúc bá chia nhau gửi đi khắp nơi.

Chưa đầy nửa tháng, chuyện Hạ Nguyên Trưng phóng hỏa mưu hại chính phi đã truyền khắp đại giang nam bắc, dân gian vang lên tiếng c.h.ử.i rủa oán thán khắp nơi.

Tề vương thừa cơ liên kết với các trọng thần dâng tấu hạch tội, triều đường đại loạn.

Hạ Nguyên Trưng bị bức vào đường cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn đã làm một việc mà ta vạn vạn lần không ngờ tới.

Dẫn binh, đ.á.n.h tới thành Hoài An.

Không phải đến để đón ta. Mà là đến để diệt khẩu.

….

Ngày thiên quân vạn mã vây thành, ta đứng trên thành lầu, nhìn xuống dưới thấy cờ xí rợp trời dậy đất.

Lòng ta nặng trĩu.

Ngụy Thừa Nghiên đứng ngay bên cạnh ta.

“Sợ không?”

“Sợ, nhưng không hối hận.”

Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, độ cong so với trước đó có lớn hơn một chút: “Vậy thì không cần phải sợ.”

Hắn tháo đao xuống nắm c.h.ặ.t trong tay: “Nàng cứ đứng yên ở đây đừng động đậy.”

“Một mình ngươi sao?”

Hắn không đáp lời ta, lộn người nhảy xuống khỏi thành lầu.

Cổng thành mở ra một khe hở nhỏ, một mình hắn sải bước đi ra ngoài.

Trước thiên quân vạn mã, chỉ có một người, một thanh đao.

Đầu óc ta ong lên một tiếng, ta bấu c.h.ặ.t vào tường thành ra sức hét lớn: “Ngụy Thừa Nghiên, ngươi mau quay lại đây!”

Hắn đã đứng trước trận tiền của hai bên quân đội.

Hạ Nguyên Trưng cưỡi trên lưng ngựa, nhíu c.h.ặ.t mày: “Ngươi là kẻ nào?”

“Thảo dân Ngụy Thừa Nghiên, cựu cấm quân vệ.”

“Một tên lính đào ngũ mà cũng dám cản đường của bản cung sao?”

“Điện hạ nếu vì ngọc tỷ mà tới, ngọc tỷ sớm đã hóa thành tro bụi, thế gian không còn vật này nữa.”

“Còn nếu vì Bùi gia tiểu thư mà tới, duyên phận của nàng với điện hạ, sớm đã đoạn tuyệt trong trận hỏa hoạn đó rồi.”

Sắc mặt Hạ Nguyên Trưng trầm xuống, ánh mắt hắn vượt qua người hắn, khóa c.h.ặ.t vào ta đang đứng trên thành lầu.

Cái nhìn đó, dường như không hẳn là hận. Nhưng ta chẳng buồn phân định nữa rồi.

“Tránh ra.”

“Không tránh.”

“Ngươi không sợ c.h.ế.t sao?”

Sống lưng Ngụy Thừa Nghiên thẳng tắp, giọng nói vừa vặn đủ để ta nghe thấy: “Vì người cần phải bảo hộ, ta đã từng c.h.ế.t một lần rồi, không ngại c.h.ế.t thêm lần nữa.”

Từng c.h.ế.t một lần.

Lời này rốt cuộc có ý gì chứ.

Bốn bề bỗng lặng ngắt như tờ trong một thoáng, ngay sau đó, từ phía quan lộ đằng sau cổng thành truyền đến tiếng móng ngựa dồn dập, dày đặc.

Ta quay đầu nhìn lại.

Một toán nhân mã đông đảo đang ùn ùn kéo đến từ hướng đông, rợp trời dậy đất.

Dẫn đầu chính là Trịnh thúc bá một mắt đang cưỡi ngựa, oang oang cái mồm hét lớn: “Lão Bùi! Nữ nhi của huynh vẫn ổn chứ! Viện binh của ta tới rồi đây!”

Phía sau kéo theo một đám lão binh tinh nhuệ, tuổi tác tuy đã không còn nhỏ, nhưng cái khí thế hung hãn mang ra từ sa trường kia, lập tức dọa cho đội tiên phong của Hạ Nguyên Trưng không dám có chút động đậy.

Sắc mặt Hạ Nguyên Trưng triệt để sa sầm xuống.