Trong những ngày tiếp theo, tôi sống cùng Cố Trì Yến.
Anh vẫn như ba năm trước, chủ động lo liệu mọi việc trong nhà, chăm sóc tôi chu đáo.
Có thể nói là rất dịu dàng.
Những ngày tháng này trôi qua như thể thời gian quay ngược lại, tôi và anh đều ngầm hiểu là không nhắc lại ba năm xa cách đó.
Mọi người sợ rằng sẽ phá//vỡ hạnh phúc khó có được này.
Cho đến một ngày, một cuộc gọi đến.
"Cô Hạ, dự án hợp tác của công ty chúng tôi đã được chuyển đến do cô phụ trách, có thể gặp mặt để trao đổi không?"
Giọng của Tần Mộc lịch sự vang lên.
Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với Tần Mộc kể từ lần chia tay không vui trước đó.
Tôi hơi ngạc nhiên: "Sao dự án lại chuyển cho tôi?"
"Người phụ trách trước là cô Vương Băng đột ngột bị//ốm, vừa hay cô là người tôi tin tưởng trong công ty, nên tôi đã chọn cô."
"À, vậy à."
Tôi hơi bất ngờ.
Không ngờ cô Vương Băng, người thường xuyên tập thể dục và từ khi vào công ty chưa từng nghỉ phép, lại đột nhiên ốm.
"Vậy côcó thể đến không?"
Tôi định đồng ý, nhưng bỗng nhớ lại câu nói của Cố Trì Yến "Đừng đi tìm người tên Tần Mộc".
Tôi vô thức do dự một chút.
Giọng Tần Mộc càng thêm khẩn thiết:
"Xin cô đấy, dự án này sắp đến hạn, nếu không hoàn thành, tôi sẽ bị công ty ph//ạt."
Tôi không còn cách nào, với nguyên tắc không làm khó đồng nghiệp, cuối cùng vẫn là quyết định đi.
Vì nếu Cố Trì Yến không muốn chúng tôi bàn chuyện riêng, thì lần này bàn chuyện công, chắc sẽ không sao đâu.
Nghĩ vậy, tôi ra ngoài.
Chỉ để lại một tờ giấy ở nhà.
"Tôi có chuyến công tác gấp, sẽ về muộn, đừng lo lắng nhé."
….
Tôi và Tần Mộc gặp nhau ở một quán cà phê.
Sau khi ngồi xuống, anh ta ngẩng đầu lên cười với tôi, rồi đi thẳng vào vấn đề:
"Cô Hạ, trước khi vào việc chính, tôi muốn hỏi một chuyện riêng."
Tôi hơi ngạc nhiên:
"Chuyện gì?"
Tần Mộc nghiêng người về phía tôi, gần thêm một chút:
"Cố Trì Yến, thật sự là bạn trai của cô sao?"
Lòng tôi thắt//lại.
Nghe giọng điệu này, có vẻ như Tần Mộc vẫn còn có ý với tôi.
Thế nên tôi quyết định nhân dịp này nói rõ, để anh ta không còn hy vọng nữa.
Tôi nghiêm túc nói: "Không phải."
Thấy đôi mắt Tần Mộc sáng lên, tôi lại tiếp tục bổ sung:
"Nhưng tôi rất thích anh ấy."
"Thích đến mức sẽ không yêu đương với người đàn ông khác, nên xin lỗi."
Ánh sáng trong mắt anh ta tắt//lịm.
Tần Mộc cười tự giễu một tiếng:
"Được rồi, tôi hiểu rồi."
"Chuyện riêng xong rồi, vậy chúng ta bắt đầu bàn công việc nhé."
Có vẻ như lần này mọi chuyện đã được nói rõ ràng.
Sau này Cố Trì Yến cũng không cần phải gh//en nữa.
Tôi trong lòng thở phào nhẹ nhõm, rồi cũng trở nên nghiêm túc:
"Ừ, anh nói đi."
"Cô Hạ, tôi hy vọng cô có thể thiết kế cho tôi một loại//thuốc."
Tôi khựng lại, tay cầm cà phê dừng lại.
Đây không phải là lĩnh vực tôi quen thuộc, nhưng vì khách hàng là quan trọng, tôi vẫn hỏi: "Anh muốn thiết kế loại//thuốc gì?"
Tần Mộc thong thả khuấy cà phê trước mặt, nhưng lại không uống một ngụm nào.
"Tôi muốn loại//thuốc này có thể kích thích ham//muốn của phụ nữ trong thời gian ngắn, và nếu dùng lâu dài, thậm chí có thể làm cho đối phương mất đi ý thức."
Cái gì…!
Có một khoảnh khắc tôi gần như nghi ngờ mình nghe lầm.
Ngay lập tức, tôi đứng phắt dậy, giận//dữ nói:
"Anh có ý gì vậy?"
"Làm sao trên đời có thể có loại//thuốc như vậy! Mà cho dù có, anh định dùng nó để làm gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Tần Mộc nhẹ nhàng cười một tiếng.
"Đương nhiên là để khiến con mồi cứng//đầu phải khuất phục, khiến họ tự rơi vào//bẫy."
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, nụ cười dịu dàng thường thấy giờ đây lại có chút quái//dị.
"Và ai nói loại//thuốc này không tồn tại?"
"Nó vừa mới có trong ly cà phê của cô, và bây giờ…"
"Đã có trong dạ//dày của cô."
.
“ Buông…buông tôi ra”
Trong bụng//tôi đầu tiên là cảm giác nóng//rát như bị//bỏng
Ngay sau đó, cơn//nóng bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể, khiến tôi mềm //hũn toàn thân.
Tần Mộc thô//bạo lôi tôi về phía phòng khách sạn.
Tôi cố gắng vùng//vẫy nhưng hoàn toàn vô ích.
DPT
Khách sạn dường như đã được bao//trọn, không gian rộng lớn lúc này hoàn toàn vắng bóng người.
"Rầm!"
Trong cơn hoa mắt, tôi bị n//ém lên giường.
Tần Mộc đứng trên cao, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khinh//miệt, "Tốt hơn là đừng chống//cự nữa, tiết kiệm sức//lực để dùng cho sau này."
Tôi cố gắng trừng//mắt nhìn anh ta, "Anh rốt cuộc muốn làm gì...?"
Nhưng câu chưa nói xong, trái//tim tôi đột ngột run lên.
Trên bức tường phía sau Tần Mộc treo đủ loại dụng//cụ.
Chúng sắc//bén và nhọn//hoắt
Xung quanh chúng là những bức ảnh của các cô gái. Mỗi người đều mang vẻ mặt đ//au kh//ổ, cơ thể đầy thư//ơng tí//ch
Ngay cả Vương Băng, người mà Tần Mộc nói là b//ệnh, cũng xuất hiện ở đó.
Tần Mộc vừa từ từ lau cây//roi, vừa ngắm nhìn biểu//cảm của tôi
"Cô cũng đang nhìn chiến lợi//phẩm của tôi à?"
"Những người phụ nữ này giống như cô, đều đã từ chối tôi, kiên//cường và tự//kiêu. Nhưng ngược lại, tôi lại thích chinh//phục những người phụ nữ như vậy."
“ Tôi sẽ dùng nhiều cách khác nhau để l//ừa họ lên giường, sau đó nhìn xem bọn họ vù//ng v//ẫy và k//êu l//a đa//u đ//ớn, mỗi khi mỗi lúc thế này, tôi sẽ….”
Anh ta liế//m môi, đôi mắt chứa đầy sự k//ích đ//ộng không thể kì//m né//n.
“ Vô cùng vô cùng hưng//phấn”
Tôi nghe mà cảm thấy buồn nôn: “Anh làm thế không sợ bị bọn họ trả th//ù sao?”
“Trả th//ù?” Tần Mộc như là nghe thấy chuyện gì đó nực cười, cười khẩy một tiếng:
“Đúng là có không ít cô gái sau khi tỉnh lại h//ận không thể giếc tôi được, nhưng mà đáng tiếc thật, tôi là đại thiếu gia tập đoàn Tần Thị.”