Chinh Phục Phản Diện Bệnh Kiều

Chương 8



Ngay giây sau, tôi bị bế//thốc lên.

Cánh cửa gần nhất bị đá tung ra, rồi trong cơn hỗn//loạn, cửa lại được đóng sập lại.

Cố Trì Yến đặt tôi xuống//giường.

Anh nghiến//răng đến mức gân xanh nổi đầy trên thái dương, nhưng vẫn cố giữ lại chút lý trí cuối cùng.

“Chị còn nhớ tôi là ai không?”

“...Hửm?”

Tiếng ù trong tai khiến tôi không nghe rõ bất kỳ thứ gì.

Chỉ cảm nhận được một luồng hơi nóng//phả vào tai, làm tôi run//rẩy toàn thân.

Có lẽ anh cũng nhận ra điều này, nên dùng một tay giữ lấy//cằm tôi, không để tôi tiếp tục dán//vào anh.

Anh đổi sang một câu//lệnh đơn giản hơn:

“Nói tên của tôi.”

Lần này tôi cuối cùng cũng nghe rõ, lắp bắp trả lời:

“Trì Yến, Cố Trì Yến…”

Ngay giây tiếp theo, những nụ//hôn mãnh//liệt trút xuống.

Từng tấc da//thịt trên cơ//thể tôi như bị đốt//cháy. Th//uốc cuối cùng đã phát huy toàn bộ tác dụng, cuốn đi chút tỉnh táo cuối cùng của tôi.

Trước khi ý thức hoàn toàn biến mất, tôi chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn của Cố Trì Yến:

“Chị à, đây là lựa chọn của chị, đừng hối//hận.”

.

 

 Tôi từ từ mở mắt.

Đ//ập vào tầm nhìn là một màu đen u//ám, hoàn toàn khác biệt với phong cách của khách sạn Tần Mộc trước đó.

Đây là… đâu?

Tôi muốn ngồi dậy, nhưng vừa mới động đậy, một cảm giác đ//au nh//ức khó tả đã tràn khắp cơ//thể.

Kèm theo đó là ký ức vượt quá giới//hạn đêm qua.

Mặt tôi lập tức đỏ//bừng lên.

Mọi chuyện đều ùa về. Đêm qua, sau khi bị chu//ốc thu//ốc, tôi đã coi Cố Trì Yến là "thuốc//giải".

Thật mất mặt quá!

Giờ làm sao mà đối diện với anh ấy đây?!

Sau vài lần hít//thở sâu, tôi mới bình tĩnh lại được đôi chút, định ngồi dậy lần nữa và đi tìm Cố Trì Yến.

Nhưng lần này, vừa nhấc tay lên, một cảm giác lạnh//lẽo bất ngờ truyền đến từ cổ tay.

Tôi khó hiểu nhìn xuống.

Chỉ thấy một sợi x//ích bạc đang tr//ói ch//ặt cổ tay tôi, phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Đúng vậy, là xí//ch.

Tôi lập tức tối sầm//mặt mày, cảm giác như trời sắp//sập.

Chuyện này không thể nào do Cố Trì Yến.. người luôn ngoan ngoãn .. làm được, vậy chỉ có thể là Tần Mộc, kẻ bi//ến thá//i đó. Hóa ra cuối cùng tôi vẫn không thể th//oát khỏi bàn//tay của Tần Mộc sao…

“Chị tỉnh rồi?”

Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên, c//ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Tôi nhìn về hướng phát ra giọng nói.

Chỉ thấy Cố Trì Yến mặc áo choàng//tắm, mỉm cười dịu dàng đi về phía tôi:

“Đói chưa? Muốn ăn gì để tôi nấu cho chị.”

Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thả lỏng một hơi, tôi giơ tay lên cho Cố Trì Yến xem:

“Đừng đi vội, nhìn tay chị này, không biết ai tr//ói thế này. Mau giúp chị tháo ra…”

“Tôi tr//ói đấy.”

Không khí bỗng chốc đông//cứng lại.

Tôi chậm rãi chớp mắt, nghi ngờ liệu mình có còn đang mơ hay không.

Nhưng giọng của Cố Trì Yến vẫn bình thản như đang nói chuyện ăn gì:

“Để tránh chị lại ra ngoài gặp phải chuyện ngoài//ý muốn, vậy nên tr//ói chị lại thì tôi sẽ yên tâm hơn.”

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, cười gượng hai tiếng:

“Đừng đùa với chị chứ. Nếu nói vậy thì chẳng phải mỗi lần ra ngoài đều có nguy//hiểm sao? Cậu định tr//ói chị cả đời à, ha ha ha…”

Nghe lời tôi nói, mặt Cố Trì Yến không chút biểu cảm, vẫn chỉ mỉm cười nhìn tôi.

Tiếng cười của tôi càng lúc càng yếu dần.

“Nếu chị muốn, tôi thật sự có thể tr//ói chị cả đời, để xem tôi có đang đùa hay không.”

Lần này, tôi hoàn toàn cứng//họng.

“Tại sao…?”

Cố Trì Yến nhìn tôi chằm chằm, trong ánh mắt sâu thẳm có chút đi//ên cuồ//ng bệ//nh h//oạn.

“Tôi đã nói đừng lại gần Tần Mộc rồi, đúng không?”

“Nhưng chị lại thích anh ta đến mức nhất định phải gặp mặt?”

Tôi sững sờ.

Anh ấy đang nói gì vậy? Tôi thích Tần Mộc lúc nào…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

DPT

Trong một khoảnh khắc, đầu tôi bỗng lóe lên.

Tôi chợt nhớ đến ngày đồng nghiệp kéo tôi đi buôn chuyện, và giọng nói phát ra sau lưng lúc đó.

Khi ấy tôi quay lại nhưng không thấy ai, cũng chẳng để tâm lắm.

Hóa ra, Cố Trì Yến đã nghe được cuộc đối thoại đó sao?

Lòng tôi chợt trĩu//nặng.

Trong góc nhìn của anh ấy, tôi chắc chắn là một kẻ si//mê Tần Mộc.

Vậy nên dù anh ấy đã khuyên tôi tránh xa Tần Mộc, tôi vẫn phớt lờ.

Đây là một hiểu lầm quá lớn!

Tôi đang vội vàng mở miệng giải thích, thì ngay lúc đó, Cố Trì Yến bỗng nhiên tiến lại gần.

Khuôn mặt đẹp trai phóng đại trước mắt làm tôi tạm thời bị đứng hình.

Tôi quên cả việc phải nói gì.

“Cậu… làm gì vậy?”

Cố Trì Yến từ trên cao nhìn xuống tôi, toát ra một loại áp//lực kỳ lạ:

“Hắn ta không có gì hơn tôi cả, chị rốt cuộc thích hắn ở điểm nào?”

“Hay là…” Anh đưa tay chạm vào cổ//tôi, động tác đầy ẩn ý, vuốt//dọc xuống:

“Chị chỉ thích kiểu th//ô b//ạo?”

Cảm giác đó khiến tôi rụt lại.

Nhưng trong mắt Cố Trì Yến, đó lại là tôi đang né//tránh sự đụng//chạm của anh.

Sắc mặt anh lập tức trầm xuống.

Anh độ// ngột siết//lấy cằm tôi, rồi hung hăng//cắn lên môi tôi.

Tôi không kịp phản ứng, chỉ có thể bị động chịu đựng nụ//hôn đó.

Quá nóng//bỏng, quá mạnh//bạo.

Hơi thở của Cố Trì Yến không cho tôi bất kỳ cơ hội nào để trốn//thoát, cuốn đi toàn bộ sự chú ý của tôi. Tôi gần như nghẹt//thở, sắp ch//ết chìm trong nụ//hôn đó.

Tôi vùng vẫy//đẩy anh ra.

Nhưng tay tôi vừa đặt lên ng//ực anh, dùng sức đẩy, chẳng những không đẩy ra được mà còn bị anh nắm lấy, mười ngón tay đan//chặt.

Cứ như thể đang trêu//chọc tôi vậy.

Tôi cuối cùng cũng nhìn thấy rõ đôi mắt của anh ở khoảng cách gần.

Trong đôi mắt sâu thẳm đó, cảm xúc m//éo mó b//ệnh ho//ạn đang sôi//trào.

“Sớm biết vậy, tôi đã không cần giả vờ.”

“Tôi cũng có thể th//ô b//ạo với chị một chút, vậy chị có thể thích tôi hơn không?”

16.

Dù là người chậm hiểu đến đâu, lúc này cũng nên nhận ra điều bất thường.

Tôi nhìn biểu cảm kỳ lạ của Cố Trì Yến, lòng bàn tay bắt đầu rịn//mồ hôi lạnh.

Dáng vẻ hoàn toàn khác trước của anh ấy là do giả vờ sao?

Hay là...

Cuối cùng anh ấy đã gỡ bỏ//lớp mặt nạ?

Một câu hỏi mà trước đây tôi cố tình phớt lờ, giờ đây bỗng hiện ra.

Hiện tại, giá trị hắc hóa của Cố Trì Yến vẫn là số không chứ?

Từ khi Cố Trì Yến đến thế giới này, tôi luôn mặc định rằng giá trị hắc hóa của anh là bằng không.

Dù sao thì anh ấy cũng dịu dàng, chu đáo, hoàn toàn bình thường như trước đây.

Nhưng giờ nghĩ lại, hình như không phải vậy.

Người mình yêu đột nhiên biến mất ba năm, tìm kiếm khắp nơi cuối cùng cũng tìm được, vậy mà vẫn không để lộ chút cảm xúc nào, giữ mọi thứ bình thường như chưa từng xảy ra chuyện gì?

Điều đó vốn dĩ đã không bình thường rồi!

Biểu hiện như vậy, không giống người bình thường, mà lại giống...

Kẻ phản diện trong nguyên tác, giỏi giả vờ và không để lộ vui buồn!

Nghĩ đến đây, sống lưng tôi lạnh buốt.

Tôi cắ//n ch//ặt môi, muốn é//p Cố Trì Yến thả ra.

Nhưng dù tôi cắ//n đến mức rỉ m//áu, anh ấy cũng chỉ hơi lùi lại một chút.

Đôi môi mỏng nhợt nhạt của anh nhuốm m//áu, càng làm khuôn mặt thêm phần ma mị và u//ám.

Tôi cảm thấy da//đầu tê rần, nhưng vẫn cố gắng tranh thủ lúc anh ấy dừng lại để nói:

"Cố Trì Yến, cậu bình tĩnh lại, chúng ta nói chuyện đàng hoàng…"

Nhưng không ngờ, ngay giây tiếp theo, Cố Trì Yến lại mạnh mẽ h//ôn tới.

Động tác nhanh và th//ô bạ//o, như thể mang theo nỗi bất an, chỉ khi nu//ốt ch//ửng tôi anh mới yên tâm.

Trong lúc quấn//quýt, anh thì thầm:

"Chị, nếu ngay từ đầu chị chịu ở lại bên cạnh tôi, không nghĩ đến chuyện rời đi, thì mọi chuyện đã không thành ra thế này rồi, đúng không?"

Bị c//ắt ngang liên tục, cơn g//iận trong lòng tôi bùng//lên.

Từ Tần Mộc đến Cố Trì Yến.

Tần Mộc là kẻ bi//ến th//ái giả vờ, còn Cố Trì Yến lại là một kẻ đi//ên trá hình.

Hết cú s//ốc này đến cú s//ốc khác khiến lý trí của tôi cũng dần rối //oạn.

Tôi quay mạnh đầu, tránh né nụ//hôn của anh, ngh//iến răng gi//ận d//ữ:


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com