Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 12:



Sau này Tạ Tinh Lan ngẫm lại những suy nghĩ hiện lên trong đầu mình đêm đó mà thầm bất ngờ, từ trước đến giờ hắn chỉ biết mình đẹp trai và chất lừ, không ngờ bản thân hắn còn tiềm ẩn bi.ến th.ái?



Hay thật, thiết lập nhân vật càng thêm phong phú bao bọc nhiều lớp, giàu nội hàm, vừa quyến rũ vừa nguy hiểm. Tạ Tinh Lan đạt mức độ tán thưởng bản thân cao hơn.

Hay là mạch não của hắn khác người thường?

Hạ Khâm không biết tên điên nghĩ gì trong đầu, nếu cậu biết chắc sẽ sốc nặng lắm.

Cuối cùng Tạ Tinh Lan tự tổng kết suy nghĩ khó hiểu đó xuất hiện là do hắn choáng váng vì bị tát, không có bao nhiêu người dám đánh mặt hắn, Hạ Khâm để lại dấu ấn trong sự nghiệp đánh đấm mười bảy tuổi rưỡi của hắn.

Hạ Khâm xin lỗi rất không chân thành, viên kẹo bạc hà cậu cho hắn lại càng không chân thành đến cùng cực, để ý kỹ thì chẳng phải cậu lấy từ quầy tặng kẹo miễn phí ở khu lễ tân đồn cảnh sát sao.

Taobao bán nửa ký kẹo chín tệ chín còn miễn phí vận chuyển, chất lượng chắc chắn xứng với giá rẻ bèo, nhưng khi bóc ra cho vào miệng thì the mát bất ngờ, hơi lành lạnh giống bản tính của Hạ Khâm.

Điểm khác biệt duy nhất là giá cả.

Hạ Khâm giống viên kẹo đắt tiền được trưng bày trong tủ kính ở tiệm kẹo, bạn cho là nó có lớp đường phủ ở ngoài nhưng không, thực chất đó là sương giá. Ngậm vào không chỉ thấy ngọt mà là vừa ngọt vừa cay.

Tạ Tinh Lan bỗng lười tính sổ cái tát.

Hạ Khâm lại nhìn Tạ Tinh Lan một lúc, cậu thấy hắn bóc kẹo ra ăn xong tiếp tục im lặng nên đành hỏi: “Sao cậu không nói gì?”

Chẳng lẽ hắn lại đi thưởng thức viên kẹo bạc hà chưa tới một xu.

“Người anh em này đang nghĩ về thiết lập phong phú của mình, đặc sắc, quá đặc sắc.”

“…”

… Tên ngốc này đừng nên nói chuyện nữa.

Hạ Khâm chợt nhận ra, ầy cậu mới là tên ngốc, lẽ ra cậu phải về nhà ngay sau khi rời đồn cảnh sát, không dưng cậu lại bị tên điên khống chế thêm mười phút.

Dành mười phút này để chơi game sẽ tuyệt biết bao nhiêu?

Hạ Khâm lười tiếp tục lãng phí cuộc sống của mình với Tạ Tinh Lan ở đây, cậu định bỏ đi, vừa mới xoay người thì một cánh tay ngang ngược chặn cậu lại.

Hạ Khâm mất thăng bằng, bên cạnh vai cậu xuất hiện một khuôn mặt đáng ghét.

“Cậu bạn đừng đi chứ, có một viên kẹo mà muốn đuổi tôi đi rồi à?”

“Cậu thấy chưa đủ sao?” Giọng Hạ Khâm vẫn hời hợt: “Bàn lễ tân đồn cảnh sát còn nhiều, nếu không đủ cậu cứ ở lại, còn được bao ăn bao ở, phân phát đồng phục.”

“Sao cậu lạnh lùng thế.” Không biết vì sao Tạ Tinh Lan mặt dày cỡ này, nói chuyện với cậu như với bạn thân lâu năm không gặp.

Hạ Khâm chưa từng gặp ai như hắn, cậu thật lòng muốn hỏi một câu. 

Tên ngốc này, có biết sáng nay chúng ta vẫn đang chiến tranh lạnh không?

Mà nếu hỏi thành lời thì trẻ con quá, làm cậu y hệt học sinh tiểu học, bao nhiêu tuổi còn chiến tranh lạnh với bạn cùng lớp? Vì thể diện nên cậu thiếu gia không cho phép mình rớt giá.

“Nhưng tôi thích cậu lạnh lùng.” Tạ Tinh Lan bình luận.

Cảm ơn cái thích vô giá trị của cậu.

Hạ Khâm quyết định từ hôm nay làm người thích cười, cười giả tạo.

“Tôi nghĩ cậu nên đãi tôi một bữa.” Tạ Tinh Lan tự quyết định.

Hạ Khâm cũng thấy nên vậy, nên mời Tạ Tinh Lan cút ngay lập tức.

Tạ Tinh Lan khoác vai cậu, có vẻ hắn vẫn nhớ chuyện Hạ Khâm dị ứng với đàn ông, dù biết là cậu thiếu gia chỉ nói bậy nhưng Tạ Tinh Lan vẫn chỉ khoác hờ, không chạm hẳn vào vai Hạ Khâm.

Hạ Khâm nhận ra tiểu tiết này, cậu thoáng khựng lại.

Tên ngốc cẩn thận hơn cậu tưởng? Tôn trọng người khác ngoài dự đoán.

Chữ “cút” vốn đã lên đến môi cậu lại không thể “cút” ra ngoài được, đành “cút” trở lại vào bụng.

Cậu thiếu gia túm tóc, đen mặt hỏi: “Đi ăn ở đâu?”

Tạ Tinh Lan chỉ thuận miệng nói chứ không định bắt Hạ Khâm đãi mình thật, hơn hết mục tiêu của hắn là muốn mình bị coi thường để cậu bạn lạnh lùng này dứt khoát cho hắn một chữ cút.

Nếu ngẫm nghĩ cẩn thận còn thấy khá hay ho.

Nào ngờ cậu đồng ý thẳng nên Tạ Tinh Lan hơi ngại, hắn rút tay về đút vào túi, tay kia gãi chóp mũi, xấu hổ sờ cổ đáp: “Ừm, đâu cũng được?”

———

Tạ Tinh Lan nói đâu cũng được nhưng Hạ Khâm không tùy tiện dẫn hắn đến nhà hàng xập xệ nào đó ăn Malatang, song song cậu vẫn giở vài chiêu trò, cẩn thận đi vòng qua trường Trung học số 2 rồi tiến thẳng một đường, càng đi càng xa.

Mãi đến khi Tạ Tinh Lan bước theo sau hỏi từ tận đáy lòng: “Sư đệ, chúng ta đi Tây Thiên thỉnh kinh rồi mới về ăn cơm hả?”

Hạ Khâm: “…”

Không hẳn, chẳng qua cậu bỗng dưng thấy mất tự nhiên, chắc là vì tâm tư nam sinh tuổi trung học phức tạp, cậu không muốn bị bắt gặp ngồi ăn cùng Tạ Tinh Lan. Không phải vì ngại hắn xấu hổ mà là chính cậu kỳ lạ không muốn bị các bạn khác phát hiện, nói thẳng thì giống như học sinh yêu sớm sẽ cố tránh mặt nhau ở trường vậy đó.

Ngay khi hai chữ đó nảy ra trong đầu cậu, Hạ Khâm giật nảy mình như bị điện giật.

Ai đó cứu mạng, yêu sớm với tên trai thẳng ngốc này sao? Đàn ông trên thế giới có chết hết, cậu cũng không chọn hắn làm bạn trai. 

Cuối cùng Hạ Khâm chọn một nhà hàng Quảng Đông mới mở ở Ngân Thái Tứ Lâu gần trường Trung học số 2, học sinh trung học không có nhiều tiền tiêu vặt nên hiếm khi đi ăn nhà hàng trong trung tâm thương mại.

Đáng tiếc Hạ Khâm là con nhà giàu quỷ tha ma bắt, cậu là tuýp người không kén ăn, món gì cũng cho vào miệng được mãi đến khi no mới thôi, tựa như việc ăn uống không phải để thưởng thức mà chỉ để duy trì tính mạng.

Có thể thấy rõ điều này qua chuyện cậu thiếu gia ăn mì gói sống qua ngày, cậu không những không kén ăn mà còn ăn ít, chỉ ăn vài miếng đã no căng.

Phần còn lại vào hết trong bụng Tạ Tinh Lan.

Hai người ăn xong, bầu không khí khá hài hòa, Hạ Khâm cầm điện thoại chuẩn bị đến quầy tính tiền để thanh toán.

Tạ Tinh Lan đợi cậu ở cửa, hắn nổi bật giữa đám đông với chiều cao một mét tám mươi bảy và đôi chân dài miên man, không khác gì tranh vẽ.

Nhiều người lén lút nhìn hắn, ánh mắt từ mọi phía đổ dồn đến. Tạ Tinh Lan đã quen khi người đi đường chú ý mình, hắn thường hay tự luyến mình đẹp trai long trời lở đất nhưng thật ra khi đi ngoài đường, Tạ Tinh Lan là một anh chàng đẹp trai lạnh lùng.

Điểm đáng quý ở một anh chàng đẹp trai là anh ta đẹp trai và biết mình đẹp trai, không làm mấy hành động kỳ quặc.

Tạ Tinh Lan chính là như thế, hắn có vẻ vừa biếng nhác vừa thờ ơ, thu hút các cô gái.

Một lúc sau có hai người táo bạo đỏ mặt cầm điện thoại bước tới.

“Ừm, anh chàng đẹp trai này.” Một trong hai cô gái có mái tóc đen dài và thẳng, cất giọng lo lắng run rẩy: “Cậu có bạn gái chưa?”

“Chưa.” Tạ Tinh Lan ngước mắt nhìn cô.

Cách đó không xa có vài cô gái đang quan sát.

Cô gái tóc đen càng hưng phấn hơn: “Cậu thêm số điện thoại WeChat với mình được không? Mình không làm phiền cậu đâu, chỉ cần có mặt mình trong danh sách của cậu là được!”

Có một anh chàng đẹp trai nhường này trong danh sách thì WeChat sẽ đáng giá lắm!

“Được thôi.”

Cô gái tóc đen không ngờ anh chàng đẹp trai thoải mái đồng ý, cô hào hứng quét mã QR anh đưa, xong xuôi rồi cô kéo bạn thân rời đi, hai người chụm đầu thì thầm.

“Đù má quét được thật kìa! Mau xem tường nhà của anh chàng đẹp trai đi!”

“Đừng vội đừng vội, mạng trong trung tâm thương mại hơi kém, quét xong ngay thôi!”

Hai giây sau mã QR được quét xong, cô gái phấn khích nhìn thấy tên tài khoản WeChat công khai:

– Trường trung học số 2 Tây Thành [V]

Trang chủ tài khoản ghim bài nội quy trường học lên đầu, nội quy thứ nhất được in đậm bôi đen:

– Học sinh yêu sớm, hại người hại mình!

Cô gái: “…”

Bảo cho số liên lạc mà cho như không cho!

———

Tạ Tinh Lan đứng ở cửa năm phút đã quét WeChat ba lần.

Phục vụ nam nhìn thấy không khỏi hâm mộ: “Anh chàng đẹp trai được chào đón quá đi.”

“Bình thường mà.” Tạ Tinh Lan đáp rất ngứa đòn: “Dù các bạn nữ không biết tôi nhưng đều tinh mắt.”

Cậu phục vụ: “…”

Hạ Khâm chứng kiến cảnh này khi cậu bước ra.

Lúc đến quầy tính tiền cậu mới biết Tạ Tinh Lan đã trả tiền rồi, Hạ Khâm không biết diễn tả cảm xúc thế nào, cậu chỉ thấy kỳ lạ. Cậu không thích nợ ân huệ người khác vì sớm muộn gì cũng phải trả lại, hơn nữa cậu không thích từ “ân huệ”, nghe có vẻ như cậu cần tạo vài mối quan hệ tình cảm vô ích với nhiều người.

Phiền phức.

Có điều cậu mới đến thành phố xa lạ này được vài tháng mà đã mắc nợ Tạ Tinh Lan nhiều ân huệ. Lần một là lúc mới gặp nhau hắn mời cậu ly mì gói, lần hai là chiều nay hắn đánh nhau giúp cậu, thêm lần đãi cơm này nữa, tổng cộng ba lần.

Tâm trạng Hạ Khâm khá phức tạp, sao mấy ân huệ này cứ như vay nặng lãi càng ngày càng nhiều vậy?

Tạ Tinh Lan vẫn luôn giữ dáng vẻ vô tâm trước sau như một, trong vài phút ngắn ngủi hắn đã trò chuyện sôi nổi với cậu phục vụ, không biết hai người nói gì mà hành động như thể đã kết bạn tâm giao từ lâu. 

Bàn tay của hắn cũng không chịu ở yên, hắn tựa người vào quầy lễ tân, tay trái khua khoắng qua lại trong chiếc hộp đựng kẹo trên bàn.

Chưa thấy hắn ăn viên thứ hai.

“Đưa WeChat cho tôi.”

Hạ Khâm đi thẳng vào vấn đề, lên kế hoạch chuyển tiền qua WeChat.

Cậu phục vụ nhìn qua thầm nghĩ lại thêm một người đến hỏi tài khoản, cơ mà lần này là con trai nhỉ? Xem ra xã hội vẫn bao dung xu hướng tính dục.

Trông cậu có đẹp cũng vô dụng, cậu ta đã thấy và nắm rõ hết, anh chàng được mấy người đến xin tài khoản WeChat tên là Tạ Tinh Lan, hắn không đưa tài khoản cá nhân mà là cho họ quét QR tài khoản nhà trường.

Một người đàn ông có trái tim sắt đá.

Cậu phục vụ mỉm cười nói: “Cậu bạn bỏ đi, cậu chàng này không thêm WeChat –”

Sau đó cậu ta trợn tròn mắt nhìn Tạ Tinh Lan đưa mã QR WeChat của mình ra, hai người trở thành bạn bè.

Cậu phục vụ: “?” Hóa ra nãy giờ cậu không kết bạn với ai là do không để khuôn mặt người ta vào mắt à?

Hạ Khâm cúi đầu nhanh chóng chuyển tiền bữa ăn rồi rời đi không muốn ở lại thêm một giây nào.

Tạ Tinh Lan không ấn nhận, hắn cất điện thoại vào rồi đi theo.

Cậu phục vụ bừng tỉnh, nhớ lại lúc nãy Tạ Tinh Lan có hứng thú với hộp kẹo ở quầy lễ tân, cậu ta định nói hắn cứ lấy bao nhiêu tùy thích, kết quả cúi đầu nhìn mới biết Tạ Tinh Lan đã lấy một nắm mang đi trước rồi, chính lúc hắn lựa cả buổi ở quầy.

Hộp kẹo trống một khoảng, mấy vị kẹo khác nằm rải rác xung quanh, chỉ có kẹo vị bạc hà bị lấy đi sạch.

Cậu phục vụ thôi nhìn hộp kẹo, gãi đầu.

Một lúc sau cậu ta mới nghi ngờ tự hỏi: “Anh chàng đẹp trai đó… chỉ thích vị bạc hà sao?”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com