Hạ Khâm bị giảm huyết áp nhẹ do thói quen ăn uống không lành mạnh, cậu phải ngồi trên giường khoảng năm phút mới gắng gượng tỉnh táo hơn.
Đồng hồ báo thức trên điện thoại ở cạnh gối vẫn đổ chuông, Hạ Khâm tắt chuông báo sáu giờ, sáu giờ mười phút, sáu giờ mười lăm phút, sáu giờ mười tám phút, sáu giờ hai mươi phút, liên tục cả một dãy báo thức.
Sau khi tắt hết đi, cậu thấy giao diện điện thoại vẫn ở trang WeChat, nhìn kỹ hơn còn thấy một người tên “XXL” trên WeChat gửi tin nhắn đến. Hạ Khâm mở ra thấy tiền ăn hôm qua cậu chuyển cho Tạ Tinh Lan trở lại điện thoại của mình vì hắn không ấn nhận.
Hạ Khâm ngơ ngác vài giây mới choàng tỉnh.
À đúng rồi, hôm qua cậu kết bạn WeChat với tên ngốc này, “XXL” chắc là tên viết tắt.
(*) Tạ Tinh Lan (xièxīnglán)
Cậu cứ nghĩ với tính tình trẻ trâu như Tạ Tinh Lan sẽ đặt những cái tên WeChat bất ngờ khó tưởng như “Đạp chân lành của người què” hay “Chú gián gợi cảm” các kiểu.
Có lẽ tối qua về mệt quá nên cậu chưa xóa kết bạn.
Hạ Khâm không có nhiều bạn bè trên WeChat, tổng cộng chỉ đếm trên mười đầu ngón tay, động tĩnh gần đây nhất là sáu tin nhắn liên tiếp từ Du Tỉnh, anh ta bảo muốn nói chuyện đàng hoàng với cậu.
Đã là bạn trai cũ rồi có gì hay ho mà nói chuyện? Cùng bàn xem nên chọn bảo địa phong thủy nào để an táng anh ta sao? Trong tiết thanh minh, cậu sẽ chỉ đến quan tài của Du Tỉnh nhảy một đoạn vũ điệu làng lá thôi.
Thiếu gia Hạ không thích có người lạ xuất hiện trong WeChat, xóa bạn bè hằng ngày là một trong những sở trường của cậu.
Hạ Khâm bấm vào danh thiếp XXL, ngón cái lơ lửng trước phím xóa vài giây, cậu cụp mắt đặt điện thoại xuống giường, ngồi xếp bằng nghiêm túc quan sát như chú mèo thấy điều mới mẻ.
Nhìn chằm…
Nhìn chằm chằm…
Cuối cùng Hạ Khâm vẫn không xóa, cậu bỏ điện thoại vào cặp, lúc thay giày chuẩn bị rời nhà thì thầm nghĩ chỉ là tạm thời không xóa, tiền ăn hôm qua chưa trả thành công nên cậu vẫn còn nợ tên ngốc một ân huệ đó thôi?
Cậu không thèm cái ân huệ này.
———
Lúc đến trường, Tây Thành đổ cơn mưa rào, mưa ở miền Nam khác miền Bắc, trời mưa đi kèm theo sương mù, độ ẩm không khí lan từ ngoài trời vào lớp làm cả trường ngập mùi hơi đất khiến Hạ Khâm khó chịu.
Thứ hai nhà trường tổ chức lễ chào cờ giữa giờ, thứ ba đến thứ sáu là chạy bộ giữa giờ. Vì trời mưa nên phần phát biểu dưới cờ dời từ ngoài vào trong lớp, học sinh nghe giọng thầy Hà qua loa phát thanh.
Bình thường đứng ngoài sân bị giáo viên trực ban là thầy Chu nhìn chằm chằm nên cảnh tượng sẽ là ở trên phát biểu ở dưới đám học sinh nhỏ giọng xì xầm, hôm nay tổ chức trong lớp nên đương nhiên không có học sinh nào chịu hiền lành lắng nghe.
Trong suốt phần phát biểu, lớp học hỗn loạn như nồi nước sôi sôi sùng sục, có tiếng trò chuyện trên trời dưới đất, tiếng ma kêu quỷ hét, thảo luận điểm số và đủ loại âm thanh.
Hạ Khâm trở về từ văn phòng, cả lớp đang trong tình trạng nhao nhao ầm ĩ, cậu khựng bước dừng trước cửa, thậm chí cậu còn muốn quay lại văn phòng im lặng đứng đờ ra ở đó thêm hai mươi phút.
Sau vài phút đấu tranh nội tâm, Hạ Khâm cầm bài kiểm tra trở vào lớp, vừa đến chỗ ngồi cậu đã nhận ra có điều bất ổn.
Tạ Tinh Lan thường hay ôm bóng rổ xuống sân vui chơi bây giờ đang ngồi an yên trong lớp.
Không phải chứ anh bạn.
Hạ Khâm nhìn cơn mưa rào ngoài cửa sổ, cơn mưa này hoàn toàn chẳng ảnh hưởng gì đến tinh thần thi đấu thể thao của người anh em này, chỉ cần không có sét đánh, vị này sẽ có mặt ở sân bóng rổ đúng giờ đúng giấc bất chấp mưa rền gió dữ.
Hạ Khâm không hề có hứng thú với bóng rổ, cậu cũng không hiểu cả đám thối ình cướp quả bóng rổ trị giá hai trăm tệ để làm gì?
Thiếu gia đây có rất nhiều tiền, nếu thích thì cậu có thể mua hai trăm quả bóng cho nó lăn trong nhà, tất nhiên điều quan trọng hơn là…
Hạ Khâm bước tới nhìn Tạ Tinh Lan đang ngồi ngay bên cạnh bàn mình, cậu nhớ không lầm thì tên này ngồi ở dãy đầu cách xa cậu tít tắp.
Cậu nhìn chằm chằm Tạ Tinh Lan, ánh mắt không thể tính là thân thiện, mà thiếu gia Hạ cũng hy vọng tên ngốc hiểu được sát ý trong mắt mình rồi hắn sẽ biết điều xách bàn về vị trí cũ.
Tạ Tinh Lan cũng nhìn cậu.
Hai người chỉ nhìn nhau một lúc mà ánh mắt của cả lớp đã hướng về phía họ như có như không, mấy người ở gần đã nhận ra bầu không khí sóng ngầm mãnh liệt. Hai người ngồi bàn trước lặng lẽ nhích ghế lên, trong lòng run rẩy tự nhủ không thể ghẹo vào ông lớn, phải mau né vội.
Thần tiên đánh nhau xin hãy để chúng sinh bình phàm đi trước một bước.
Lặng im đối mặt nhau đến mười giây, tên ngốc bùi ngùi: “Tôi tưởng chúng ta luôn có tiếng nói chung.”
Hạ Khâm nói: “Đồ đần.”
Việc Hạ Khâm muốn tên điên đọc hiểu ánh mắt đúng là suy nghĩ lạ lùng, cậu ngồi vào chỗ, không nhịn được phải hỏi: “Giữa chúng ta thì có tiếng nói chung gì?”
Tạ Tinh Lan không để bụng mình bị mắng, hắn vẫn vui vẻ xoay bút, nghe vậy bèn nhướng mày: “Tiếng Trung Quốc?”
Hạ Khâm: “…”
Hạ Khâm treo cặp lên ghế, cảm thấy cách tốt nhất để đối phó với kẻ ngốc là không nói chuyện với kẻ ngốc, cậu không muốn suy nghĩ sâu xa vì sao Tạ Tinh Lan đột nhiên dời bàn đến bên cạnh mình.
Bàn là bàn của hắn, cậu không có quyền bảo hắn đi chỗ khác, với lại ngay từ đầu cô Triệu muốn hai người ngồi cùng bàn, hôm nay cô đã được toại nguyện nên sẽ thôi cằn nhằn bên tai cậu.
Còn kế hoạch giúp đỡ một kèm một ấy hả? Cậu không giúp Tạ Tinh Lan được, chuyện học là chuyện thuộc về thiên bẩm.
Thiếu gia có một suy nghĩ thối tha đó là không phải ai cũng là thiên tài như cậu.
———
Tạ Tinh Lan đổi chỗ ngồi gây ra một cuộc bàn tán nho nhỏ trong lớp, ai cũng biết đại ca trường và học sinh chuyển trường mích lòng nhau, thấy hai người làm bạn cùng bàn, mọi người đều cho là Tạ Tinh Lan tiếp cận để đánh tơi bời cậu học sinh chuyển trường bất cứ lúc nào.
Khoảng ba ngày trôi qua, cả hai vẫn bình an vô sự, không nói chuyện gì sôi nổi cũng không đánh nhau.
Hạ Khâm là người ít nói, mắc chứng lầm lì cô độc, còn Tạ Tinh Lan ngủ suốt hai ngày ba đêm, ngủ nhiều đến mức Hạ Khâm nghi ngờ đêm khuya tên này lẻn ra ngoài làm trộm.
Sao hắn ngủ được nhiều thế? Còn là kiểu ngủ đồng hồ báo thức ghi nhớ giờ giấc, trong tiết Toán học, Vật lý hay chính trị tư tưởng hắn sẽ gục đầu xuống bàn ngủ, chuông tan học vừa reo lập tức bừng tỉnh, ngay giây sau đã có mặt ở sân bóng rổ.
Bảo sao điểm hắn kém, bởi vốn dĩ hắn có học đâu.
Hai người cứ thế làm bạn cùng bàn một tuần một cách kỳ diệu, mối quan hệ dịu đi đôi chút.
“Dù biết học sinh top đầu đều rất giỏi nhưng khi thấy điểm thi,tôi vẫn hết sức chấn động!”
Thứ tư trời cũng mưa đến tối không ngớt, hôm nay cô Triệu nghỉ, người quản tiết tự học buổi tối là lớp phó môn tiếng Anh tên A Mị, lớp học hò hét ầm ĩ, A Mị hô im lặng mấy lần vẫn không thành công đành từ bỏ việc quản lý trật tự lớp, chỉ cần giáo viên trực hành lang không đến bắt lớp là được.
Hơn nữa trường vừa phát bài thi tháng tháng trước, trong một ngày có điểm tận chín môn chính, lớp học hơi ồn ào là chuyện thường, ai cũng thảo luận bài làm và điểm số, hắn nhắm mắt làm ngơ.
Lâm Tư Tắc đang ngồi ở bàn trước xúc động nhìn bài thi của Hạ Khâm, cả một mặt giấy chẳng có bao nhiêu dấu gạch chéo, riêng bài khoa học tổng hợp có bốn câu nâng cao, tất cả đều giải đúng.
… Chúng ta thân quen lắm à? Nếu không sao cậu lại cầm bài tôi xem.
Hạ Khâm than thở trong lòng.
“Trời đất ơi!” Lâm Tư Tắc cầm bài thi của Tạ Tinh Lan càng thêm chấn động: “Vị tuyển thủ này còn nặng ký hơn!”
Bài Tạ Tinh Lan trải thẳng trên bàn, Hạ Khâm khó mà không nhìn thấy, tờ nào cũng có dấu gạch chéo này dấu gạch chéo nọ, điểm chín môn chính dao động ổn định quanh mức ba mươi đến sáu mươi điểm.
Nếu Hạ Khâm bị điểm thấp cỡ này thì cậu đã thắt cổ trước cửa lớp từ lâu rồi, nhưng bạn cùng bàn mới của cậu đương nhiên đã tu hành đắc đạo, không phải học sinh bình thường.
Hắn cầm bài thi xem, không hề hổ thẹn mà còn tự hào.
Tạ Tinh Lan kinh ngạc: “Điểm cao thế, nhiều hơn lần trước tròn mười điểm.”
Lâm Tư Tắc chuyên sở trường nịnh bợ, đối mặt với bài thi suýt chưa đến mười vẫn có thể nhắm mắt xu nịnh lung tung.
“Đỉnh đỉnh, anh Tạ quá xuất sắc! Ba mươi điểm! Đột phá lịch sử, vượt qua bản thân!”
“Em còn thấy anh Tạ phân tích thơ cổ có chất rất riêng, xem câu này này!”
Lâm Tư Tắc đọc câu điền vào chỗ trống thơ cổ môn Ngữ văn mà Tạ Tinh Lan làm: “Mười năm sinh tử âm dương đôi ngã, năm năm sinh tử âm dương đôi ngã. Anh điền năm năm sinh tử âm dương đôi ngã hay hết sức! Nhìn qua có vẻ chỉ là điền vào chỗ trống đơn giản nhưng nó cho thấy cách nhìn độc đáo của anh Tạ về toán học! Quá tuyệt vời!”
“Thằng Lâm thấy đúng không, mày đúng là tri kỷ của tao, tao cứ tưởng chỉ có mình tao nghĩ thế!”
“Ầy anh Tạ đừng nói vậy, hiểu rõ bố mình là đạo làm con, đây là việc con nên làm!”
Hạ Khâm: “…” Hai người có thể cùng thu dọn đồ đạc cút khỏi mắt tôi không?
Không biết chuyện gì chọt trúng điểm cười của cậu, Hạ Khâm muốn cười nhưng ngại bẽ mặt nên cố gắng chịu đựng, mong muốn hai tên ngốc cút đi càng ngày càng mãnh liệt.
Lâm Tư Tắc thấy chỉ một người nịnh bợ thôi chưa đủ, cậu ta thuyết phục Hạ Khâm tham gia: “Cậu bạn cùng bàn muốn nói gì không?”
Tạ Tinh Lan bỗng đá cậu ta một cái, lười biếng nói: “Ai là bạn cùng bàn của mày, gọi bậy bạ.”
“Ồ ồ ồ quên quên, là bạn cùng bàn cũ.” Lâm Tư Tắc biết sai bèn sửa: “Hạ Khâm đã chính thức được thừa kế bởi anh Tạ.”
Hạ Khâm: “?”
Bạn cùng bàn trường các cậu có chế độ thừa kế hả?
Lâm Tư Tắc chưa hết hy vọng, cậu ta cuộn giấy thi thành ống tiếp tục hỏi: “Thầy Hạ có lời nào về điểm số của anh Tạ không?”
Hạ Khâm tự hạ thấp địa vị, trả lời với vẻ mặt khó tả: “Cậu ấy thi rất tốt, tốt nhất là lần sau đừng thi nữa.”
Tiết tự học buổi tối đầu tiên kết thúc bằng chuyện hai tên ngốc kẻ xướng người hoạ.
Ban đầu biểu cảm khuôn mặt Hạ Khâm không đổi nhưng cuối cùng cậu nhịn hết nổi, gục xuống bàn bật cười khiến đôi vai run rẩy, cậu còn nghe thấy hai vị thần Tạ Tinh Lan và Lâm Tư Tắc – một người đứng nhất từ dưới đếm lên, một người đứng nhì từ dưới đếm lên ấy thế mà hỏi bài nhau, mỗi người một câu phân tích qua lại.
Hạ Khâm lắng nghe một hồi.
Hai người này tài ba tuyệt trần né hết đáp án đúng.
Giờ tan tiết, Lâm Tư Tắc giơ tay làm hình súng ra hiệu với Tạ Tinh Lan, ý là cùng lên sân thượng hút thuốc.
Tạ Tinh Lan không nghiện thuốc lá nên hắn đi với Lâm Tư Tắc chỉ để bầu bạn, với lại giờ này mà ra ngoài hút thuốc thì không đơn giản như vậy.
Có lẽ cậu ta muốn nói gì đó với hắn.
Hai người lên sân thượng, ngoài trời lất phất mưa bụi vô cùng lý tưởng để hút thuốc, thầy Hà sẽ không lên sân thượng kiểm tra khi trời mưa.
Lâm Tư Tắc nằm dài trên lan can, ngậm điếu thuốc tò mò hỏi: “Trước đây anh Tạ ghét Hạ Khâm lắm mà? Sao anh lại chuyển sang ngồi cạnh cậu ấy?”
Tạ Tinh Lan uể oải dựa vào lan can, hắn ngẩng đầu để lộ hầu kết.
Từ vị trí này hắn trông thấy chỗ ngồi cạnh cửa sổ lớp, dưới ánh đèn sáng rực, cậu bạn cùng bàn của hắn đang ngồi yên lặng lẽ, tư thế đoan chính ngoan ngoãn, chỉ nhìn bề ngoài thì chẳng thể nhận ra cậu là một vị vua ngang tàng.
Tạ Tinh Lan nhớ lại đôi mắt hồ ly xinh đẹp ngày đó khi cậu bỏ kính ra.
Hắn rút một điếu thuốc, cất giọng khàn khàn: “Tao không biết.”
Tạ Tinh Lan hờ hững chậm rãi đáp với chất giọng trầm thấp: “Chắc là vì phong cảnh ở đó đẹp hơn.”