Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 31: Sướng hết sức



“Nắng vàng gọi mình và gọi bạn…”

“Ta cùng chạy đến bãi tập nhé, cùng rèn luyện cơ thể nào…”

“Niềm vui ở bên mình, niềm vui ở bên bạn, ánh nắng thể thao cho chúng ta hạnh phúc và vui tươi…”



Sáu giờ sáng thứ hai, tiếng còi ở ký túc xá nam vang lên đúng giờ. Song song với đó là chuông báo thức đặc trưng của trường Trung học số 2. Đầu học kỳ năm nay, không biết vì lý do gì mà thầy Hà cảm thấy tỷ lệ tham gia thể dục buổi sáng của học sinh trường quá thấp.

Để giám sát công tác sáng sớm của mọi người, nhà trường lập khu điểm danh ở bãi tập để học sinh phải đánh dấu tên mình trước bảy giờ, thiếu lần nào sẽ bị tính là đi trễ lần đó. Thậm chí nhà trường còn phát rồ lắp đặt loa ở mỗi ký túc xá.

Bài hát sẽ được phát vào đúng sáu giờ, quyết tâm đánh thức linh hồn của tất cả mọi người.

Lâm Tư Tắc nghe tiếng chuông quen thuộc, cậu ta không chỉ thức tỉnh linh hồn mà mẹ nó còn thức tỉnh cả ký ức kiếp trước.

Ký túc xá 1807 là ký túc xá bốn giường điển hình nhưng chỉ có ba người ở. Lâm Tư Tắc nằm ở giường trên, bên cạnh là Vương Đông, giường dưới là Tạ Tinh Lan.

Sau hơn mười giây cố chịu đựng tiếng ca đại bác để ngủ nướng, cuối cùng Lâm Tư Tắc nhịn hết nổi: “Mẹ kiếp, sớm muộn gì tao cũng sẽ đập nát cái loa!”

Tối qua cậu ta uống bia say khướt theo đúng nghĩa đen. Vương Đông ở giường bên cũng bị đánh thức, say hệt cậu ta. Hai người nhìn nhau như nhìn thấy quỷ, mùi rượu bia vẫn nồng nặc trong dạ dày.

Trong chốc lát cả hai đều cùng mang một suy nghĩ: Đời này sẽ không bao giờ uống rượu bia nữa.

Lâm Tư Tắc túm tóc rồi bắt đầu ca bài ca như thường lệ, chủ yếu là để khen ngợi bố mình:

“Đôi khi tao vô cùng bội phục anh Tạ, dù loa có ầm ĩ đến mấy thì bố tao vẫn ngủ say. Chất lượng giấc ngủ thật sự –”

Lâm Tư Tắc vừa nói vừa leo xuống giường.

Không ngoài dự đoán thì Tạ Tinh Lan còn đang ngủ, người này khi ngủ đúng là rất gì và này nọ, chẳng khác nào thần ngủ. Người ta cho rằng buổi sáng hắn ngủ gục trong lớp là vì buổi tối lẻn ra ngoài làm trộm, nhưng thực chất buổi tối hắn có ngủ, chỉ đơn giản là hắn thích ngủ thôi.

Kết quả Lâm Tư Tắc đi xuống thấy giường trống không.

“Con bà nó, bố tao đâu?”

“Cạch”, cánh cửa được mở ra.

Tạ Tinh Lan mặc đồng phục chỉnh tề xuất hiện ở cửa: “Gọi hồn ai đó, ồn ào.”

“Vãi.” Lâm Tư Tắc sợ hết hồn: “Mặt trời mọc đằng tây hả, hôm nay sao anh Tạ dậy sớm thế?”

“Thì sao.” Có vẻ Tạ Tinh Lan đã đi ra ngoài một chuyến.

Phải biết là bây giờ mới có sáu giờ năm phút, hắn dậy sớm để làm gì? Lâm Tư Tắc đầy thắc mắc, cầm chậu rửa mặt đi đánh răng. Cậu ta vô tình lướt mắt nhìn lên bàn Tạ Tinh Lan, trên đó có một chiếc túi nhựa màu trắng, nhìn kỹ hơn thì thấy bên trong có vài hộp thuốc giải rượu.

Lâm Tư Tắc sáng mắt: “Trời ơi, bố ơi bố thật tốt với con! Bố chu đáo quá, cảm ơn thuốc giải rượu của bố!”

Dạ dày cậu ta đang khó chịu, cậu ta nhào tới định lấy thuốc giải rượu cho mình. Tạ Tinh Lan nhanh hơn cậu ta một giây, hắn lạnh lùng giật lấy túi nhựa.

Lâm Tư Tắc vồ hụt: “?”

Tạ Tinh Lan lười biếng mở miệng: “Ai nói là mua cho mày?”

Lâm Tư Tắc thoáng chần chừ: “Em mạnh dạn suy đoán, dũng cảm muốn xác minh. Anh Tạ à, anh mua cho sếp Khâm hả?”

Tạ Tinh Lan nhướng mày.

“Được rồi anh Tạ, em biết rồi anh Tạ, em hiểu rồi anh Tạ.” Lâm Tư Tắc thừa nhận với tốc độ ánh sáng: “Đây không phải chuyện em có thể nhúng tay vào.”

Tạ Tinh Lan thấy cậu ta như thế cũng buồn cười, hắn ném cho cậu ta một hộp: “Thôi mày cút đi.”

Lâm Tư Tắc nhận thuốc, cậu ta biết Tạ Tinh Lan là người trượng nghĩa. Đôi khi mọi người nghĩ hắn rất đáng sợ nhưng thật ra hắn đối xử với bạn bè không có gì để chê .

“À đúng rồi anh chủ Tạ, sao hôm nay anh dậy sớm thế?”

Lâm Tư Tắc đang đánh răng thì sực nhớ, cậu ta nghiêng nửa người ra ngoài, trong ký túc xá chỉ còn lại Vương Đông.

“Đến lớp sớm vậy à? Biết đâu năm sau thấy anh chủ Tạ nằm trong danh sách trúng tuyển của Thanh Hoa.”

Lâm Tư Tắc lúng búng rầm rì, có lẽ là đã rửa mặt nên đầu óc cậu ta tỉnh táo hơn, cậu ta chợt nhận ra một vấn đề.

“Ủa sao mắt anh chủ Tạ toàn quầng thâm đen thui.”

“Đệt, đừng bảo là không phải anh ấy dậy sớm mà là không ngủ suốt đêm chứ?”

———

Tạ Tinh Lan có ngủ hay không thì Hạ Khâm không biết. Hôm sau cậu tỉnh dậy, mong muốn của cậu khi mở mắt là ngủ thẳng cẳng đến lúc chết thì thôi.

Vài ký ức rời rạc hiện lên trong đầu, Hạ Khâm nằm vô cảm trên giường, thầm nghĩ liệu có bớt xấu hổ hơn nếu cậu tự sát hay không.

Điện thoại cậu rung lên, cậu mở ra xem thấy tin nhắn từ Diêm Mạn.

[Anh Khâm có chuyện gì vậy!!!]

[Cả đêm anh không trả lời tin nhắn của em!! Còn không nghe máy nữa chứ!! Anh đang ở đâu!!!]

[Trời má anh làm người ta sợ quá đi!!!]

[Cuộc gọi nhỡ]

[Cuộc gọi nhỡ]



Hạ Khâm túm tóc trả lời:

[Đừng hỏi.]

[Đáp án chỉ có thể là tôi chết rồi :)]

Tự cách ly xã hội vẫn tính là chết.

Diêm Mạn lập tức hồi âm: [?] Mới sáng sớm mà vị thiếu gia đã mất sức sống rồi?

Hạ Khâm trả lời tin nhắn xong lại ngã xuống giường, cậu ôm chăn lăn lộn rồi trùm chăn lên đầu: “A a a a a a a a a a.”

Hét xong rồi thì sao, vẫn phải đối mặt với hiện thực. Hơi thở lạnh lẽo bao phủ cậu, cậu rời giường với tâm trạng cực kỳ tệ.

Ban đầu cậu định xin cô Triệu nghỉ phép, nhưng điều đầu tiên là thiếu gia nhận ra mình chưa thêm tài khoản WeChat của cô Triệu, điều thứ hai là tiết Vật lý hôm nay dạy bài mới, xin nghỉ một ngày không có lợi mấy.

So với xấu hổ, cậu thấy mình bị mất mấy điểm vì nghỉ học sẽ khiến cậu khó chịu hơn.

Hạ Khâm thức dậy sớm nên đến trường sớm, mới sáu giờ mười lăm cậu đã vào lớp, hầu hết học sinh nội trú vẫn đang ăn sáng ở căn tin. Lớp học vắng vẻ không có nhiều người, cậu đứng ở cửa sau do dự, nhớ lại vài ký ức không mấy tốt đẹp tối qua.

Cảm giác ngượng ngùng dần đánh bại ha.m mu.ốn tri thức của Hạ Khâm, cậu nhìn văn phòng cuối hành lang thầm suy tính, hay là cậu cứ xin cô Triệu nghỉ một ngày đi.

Ý định của cậu vừa mới chớm nở đã có người bóp chết.

“Sếp Khâm!” Lâm Tư Tắc ở trong lớp thấy cậu bèn vẫy tay chào.

Tạ Tinh Lan đang gục xuống bàn ngủ, nghe thấy tên cậu liền ngoảnh đầu nhìn qua, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.

Khát khao chạy trốn của Hạ Khâm càng thêm nghiêm trọng.

Không sao, lát nữa cứ giả vờ quên hết mọi chuyện. Trước hết là cậu sẽ quan sát Tạ Tinh Lan, nếu hắn dám cười nhạo cậu, cậu sẽ đấm hắn. 

Thầy Hạ hạ quyết tâm, đi đến bàn mình với vẻ mặt như bình thường, cậu kéo ghế ngồi xuống.

Tạ Tinh Lan vẫn đang nhìn cậu.

Hạ Khâm lấy sách vở trong cặp ra đặt lên bàn, bình tĩnh hỏi: “Cậu nhìn tôi làm gì?”

“Thầy Hạ không có gì muốn nói với em sao?”

Tới rồi! Hạ Khâm tỉnh bơ suy nghĩ.

Cậu đã chuẩn bị sẵn lý do từ lâu, kỹ năng diễn xuất đạt đến đỉnh cao: “À phải rồi, tối qua tôi uống nhiều quá, tôi –”

Quên hết rồi, không nhớ gì cả. Vậy nên tốt nhất là cậu hãy quên tất cả những chuyện đáng quên đi cho tôi, nếu không thì ngày này năm sau chính là ngày giỗ của cậu.

“Để trị nỗi sợ chia tay cho cậu bạn, tôi đã ngồi trong lớp chờ cậu từ năm giờ rưỡi sáng.” Tạ Tinh Lan chậm rãi tố cáo: “Bạn cùng bàn à, cậu thật là vô tâm.”

“Lạnh lẽo.”

“Trở mặt.”

“Thầy đã bảo là không muốn chia tay em kia mà.”

Sự hờn giận hết sức to lớn.

Hạ Khâm: “…”

Cậu bịt miệng Tạ Tinh Lan: “Cậu nhỏ giọng đi được không?”

“Tôi mà nhỏ giọng, tôi thấy có người đang chuẩn bị giả vờ mất trí nhớ để qua mặt tôi đấy, phải không?”

“…Ai muốn giả vờ mất trí nhớ đâu?” Hạ Khâm ngụy biện, cậu đành nói: “Thôi được rồi, cậu phiền muốn chết, tôi chưa có quên.”

Tối qua cậu đã đập bỏ hình tượng cậu xây dựng mười bảy năm. Cậu tuyệt vọng che mặt, vò đã mẻ lại sứt: “Muốn cười tôi thì cứ cười đi.”

Tất nhiên là nếu cậu dám cười, tôi sẽ đánh cậu bò lăn lóc dưới đất.

Hạ Khâm đợi một lát mà tiếng nói hả hê của Tạ Tinh Lan trong tưởng tượng không hề xuất hiện. Chuyện này không phù hợp với đức hạnh ham vui thường ngày của hắn, nếu tối qua người mất mặt là người khác, dám cá là tiếng cười nhạo của quý ngài đây sẽ lật đổ trần nhà.

Một lúc sau cậu mới nghe thấy giọng bất lực của Tạ Tinh Lan.

“Tôi không cười cậu đâu, tôi nào dám chứ ông trời con.” Tạ Tinh Lan đưa thuốc giải rượu cho cậu: “Cậu có chóng mặt không?”

Hạ Khâm ngơ ngác, vô thức đáp: “Cũng tàm tạm.”

“Uống thuốc trước đi.” Tạ Tinh Lan hỏi: “Ăn sáng chưa?”

“…Chưa.”

“Ăn bánh sữa trứng rồi uống thuốc.” Tạ Tinh Lan cũng mua bữa sáng, hắn bỗng nhướng mi: “Cậu thấy xấu hổ thì có thể ăn ít đi một nửa.”

Bà nội cậu.

Thì ra lần trước hắn biết ý đồ cậu ăn ít một nửa chiếc bánh sữa trứng.

Ăn của người thì phải ngậm miệng.

Hạ Khâm ăn chiếc bánh ngọt, kế hoạch B ban đầu của Hạ Khâm là đánh Tạ Tinh Lan cho đến khi hắn phát điên quên sạch chuyện đêm qua đành tạm thời hoãn lại.

Vương Đông mở cửa bước vào thấy trên bàn Tạ Tinh Lan còn nửa chiếc bánh sữa trứng, hắn ta như hóa thành chó dữ vồ mồi: “Sếp Tạ có thể –”

“Không! Không thể!” Lâm Tư Tắc nhanh tay lẹ mắt tóm lấy hắn ta, đẩy Vương Đông vào chỗ ngồi của hắn: “Ăn bánh bao lớn của mày đi. Ầy bé Đông à, thỉnh thoảng tao thật ghen tị với sự đơn thuần của mày. Nhưng mày phải nhớ kỹ đây là lần thứ hai tao cứu mày, không quá tam ba bận, mày hiểu không?”

Vương Đông không hiểu một tí tẹo nào.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, học sinh lớp 11/7 lần lượt bước vào, bầu không khí yên tĩnh cũng bị phá vỡ như một nồi nước sôi đang dần nóng. Âm thanh náo nhiệt đến từ mọi hướng.

Trước đây Hạ Khâm rất ghét tiếng náo nhiệt đó, nhưng không hiểu sao, cậu lại không hề chán ghét khi cậu cũng nằm trong tiếng náo nhiệt. Thật ra suy nghĩ cẩn thận sẽ tìm ra lý do, đó chính là cậu không ghét náo nhiệt, cậu chỉ ghét náo nhiệt không liên quan đến mình.

Lâm Tư Tắc đã mời gần nửa lớp dự tiệc sinh nhật nên đề tài chiếm chủ yếu trong tiết tự học sáng xoay quanh chuyện này. Cả đám trò chuyện rôm rả, thấy ngoài cửa sổ không có giáo viên tuần tra đi kiểm tra kỷ luật nên có người lấy điện thoại ra.

“Má ơi, không ngờ nội tâm lớp trưởng cuồng dã như thế, lớp trưởng mà c.ởi đồ nữa là ảnh em chụp bị kiểm duyệt rồi!”

“Do tao chơi thua với cả uống nhiều, mẹ nó ngại muốn chết!” Khâu Bình đỏ mặt.

“Má cười ói, mặt Lâm Tư Tắc mày đỏ y hệt mông khỉ!”

“Trời ơi chụp tao xấu thấy gớm vậy? Trán tao hói điên!”

“Mất mặt quá đi, lần sau tao không uống nữa đâu…”

“Này, sao chỉ có ảnh của anh Tạ với sếp Khâm không gớm? Hai người đó trả tiền cho camera Apple hả?”

“Tao không muốn nhìn nữa, phát ói ra mất, tao thề là không bao giờ uống bia lại đâu…”



Hạ Khâm không tham gia thảo luận nhưng vẫn tỉnh bơ liếc màn hình điện thoại.

Quả nhiên sau khi say, mọi người đều làm đủ loại tư thế kỳ quái, lại còn diss nhau không nể nang. Trong bầu không khí như vậy, Hạ Khâm đột nhiên không còn thấy xấu hổ nữa.

Chỉ một người thấy xấu hổ thì sẽ rất lúng túng, nhưng nhiều người cùng thấy xấu hổ, hình như cũng hơi thú vị? Một trải nghiệm thật mới lạ.

Những bức ảnh đó nằm trong album ảnh của cậu lúc cậu say.

Ban đầu vị thiếu gia định tiêu hủy xóa bỏ mọi dấu vết, nhưng cậu nhìn thêm vài lần rồi quyết định đưa ảnh vào bộ sưu tập cá nhân. Một bức là ảnh tập thể, một bức là chỉ có cậu và Tạ Tinh Lan.

Cậu thoáng chần chừ, đăng một dòng trạng thái chỉ mình cậu có thể thấy.

[Bên cạnh tên ngốc.]

Cậu ngẫm nghĩ rồi xóa hai chữ “tên ngốc” đi.

Bên cạnh – dấu chấm tròn.

———

Những ngày tiếp theo không có chuyện gì to lớn, Hạ Khâm bước vào cuộc sống học đường bình thường. Nhưng cậu cảm thấy việc học bây giờ thú vị hơn trước đây, ít nhất là mỗi ngày được xem mấy tên trẻ trâu cãi nhau ầm ĩ rất thú vị.

Nửa tháng mười một lặng lẽ trôi qua, vào cuối tháng, trường Trung học số 2 chìm trong học tập mịt mù tăm tối cuối cùng cũng có tin vui.

Sáng thứ tư, cô Triệu thông báo thời gian tổ chức buổi dã ngoại mùa thu trong buổi họp lớp, dự kiến ​​diễn ra vào thứ sáu tuần sau.

Cả lớp lập tức nháo nhào.

Hạ Khâm khá ngạc nhiên: “Chúng ta còn có buổi đi chơi thu sao?”

“Có chứ!” Lâm Tư Tắc vừa tan tiết đã đến tìm Tạ Tinh Lan chơi.

Kỳ thi cuối kỳ sắp đến gần, ngày nào bố cậu ta cũng bị thiên tài gây áp lực phải thức đến hai giờ sáng. Kế hoạch một kèm một phát huy đến cực hạn.

Đêm hôm khuya khoắt cậu ta nằm trong ký túc xá mà nghe thấy tiếng người bố ngang tàng cùng người mẹ ngông cuồng gọi điện thoại cho nhau, cậu ta tưởng đâu hai người nói chuyện mờ ám, nghe kỹ mới nhận ra giọng điệu lạnh lẽo của Hạ Khâm phát ra từ WeChat của Tạ Tinh Lan: “Tôi đã giảng bài này ba lần rồi mà cậu vẫn làm sai? Cậu ngốc hả?”

…Đù má thật kinh dị.

Thế nên vừa reo chuông tan tiết là Tạ Tinh Lan gục xuống bàn ngủ ngay. Kiên quyết tranh thủ từng phút từng giây như thể có yêu tinh nhỏ nào vắt kiệt sức hắn mỗi đêm.

Lâm Tư Tắc thấy hắn vẫn chưa tỉnh bèn quay đầu nhìn Hạ Khâm. Sắp kết thúc học kỳ, điều đáng mừng là người đẹp lạnh lùng đã trò chuyện thoải mái với họ vài câu.

“Nói là đi chơi thu chứ cũng giống hoạt động thực tế. Khi về phải viết một bài văn tám trăm chữ.” Lâm Tư Tắc nói: “Có điều lần này thầy Hà biết cách chơi rồi, thầy không cho đi tham quan vườn bách thảo nữa.”

“Thế thì đi đâu?”

“Khu vui chơi Tây Thành! Cách trường chúng ta có ba mươi phút, trước đây không có gì hay ho nhưng năm nay có trò nhảy bungee, má ơi mới nghĩ đến thôi đã thấy kí.ch th.ích!” 

Hạ Khâm lại cảm thấy các trò thách thức độ cao cũng bình thường. Lâm Tư Tắc thấy cậu không mấy hứng thú với chuyến đi chơi thu nên đi bàn tán với người khác, cậu ta phấn khích mãi đến tiết tự học tối.

Hạ Khâm bị tiếng Lâm Tư Tắc ồn ào làm phiền, cậu hết chịu nổi nên đạp chân Tạ Tinh Lan: “Lo trông coi con trai của cậu đi.”

Tạ Tinh Lan đã thức dậy làm bài được một lúc, hắn đang lo không có chuyện gì để quấy rầy Hạ Khâm, nghe vậy bèn nhướng mày: “Nào được chứ bạn cùng bàn, chuyện trông coi con cái không thể dựa vào mỗi người bố được, mẹ nó cũng trông coi đi.”

Hạ Khâm đã miễn nhiễm với những lời linh tinh lang tang, cậu chỉ không ngờ hai người Lâm Tư Tắc và Tạ Tinh Lan chơi trò một nhà ba người nhược trí từ đầu học kỳ đến gần hết học kỳ rồi mà vẫn chưa chán thiết lập này, lại còn ép cậu vào chơi cùng.

“Cút xa tôi ra.”

Gần đây Hạ Khâm dạy hắn học muốn phát hỏa, lời nói ra cũng càng ngày càng thô lỗ. Việc vừa mở miệng là mắng chửi hắn đã sắp thành thói.

Đương nhiên anh chủ Tạ nghe riết cũng quen, điệu bộ của hắn vẫn lười biếng vẫn tùy tiện.

“Ôi lại bị thầy Hạ mắng, thật sảng khoái.”

Tạ Tinh Lan dùng giọng vui vẻ thiếu đòn, còn mang ý trêu chọc: “Mắng hay quá làm tôi sướng hết sức, tôi thích lắm, cậu bạn mắng thêm mấy câu nữa đi.”

Hạ Khâm: “…”

Mẹ nó cậu đừng bi.ến th.ái vậy chứ, tôi sợ.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com