Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 32: Nảy mầm



Chuyến đi chơi thu Tây Thành rơi vào buổi thứ sáu mát mẻ.

Bầu không khí sáng sớm trong lớp vô cùng sôi nổi, thật ra chỉ đi chơi thôi không phải điều quá đáng mừng. Bởi khu vui chơi Tây Thành là một công viên giải trí cũ, cộng thêm hầu hết mọi người đều là người địa phương. Kiểu công viên này từ nhỏ đến chưa đi được một trăm lần cũng đã đi chín mươi chín lần.



Nhưng vì đi cùng các bạn trong lớp nên không ai kìm được lòng bồn chồn, nội tiết tố của thiếu niên ở tuổi mười bảy rất mạnh, huống gì nhà trường cho phép không cần mặc đồng phục để đi chơi thu. Lần này các học sinh càng thêm nỗ lực ăn mặc sặc sỡ, ai ai cũng giống hệt những chú công xòe đuôi.

Từ lúc bước vào cổng trường cho đến lúc tập trung ở bãi tập, liên tục có các bài đăng lên diễn đàn trường.

Có người tìm thông tin: A  a a a a a bạn nam trên tầng hai tòa Minh Tư sáng nay là ai vậy, xin thông tin!! [Ảnh]

Còn có: Tui gặp được một bạn nữ xinh đẹp trong căn tin, cho hỏi lớp mấy thế? [Ảnh đính kèm]

Cũng có: Hôm nay có ai chụp ảnh XXL không, chụp lén một tấm đi, tui nghe chị em nói là XXL đẹp trai nhất… không hổ danh hot boy…



“Trời ơi, tao phục bố tao thật.”

Lúc tập trung ở bãi tập, Lâm Tư Tắc thoải mái lấy điện thoại ra xem diễn đàn trường. Nhà trường không bận tâm chuyện sử dụng điện thoại trong chuyến chơi thu, hơn hết là điện thoại cũng giúp học sinh liên lạc với giáo viên chủ nhiệm dễ dàng hơn.

“Trong hai giờ mà anh Tạ đã chiếm tới mười hai bài đăng trong số hai mươi tám bài!”

Lâm Tư Tắc hết sức đắc ý: “Quả nhiên là bố tao.”

“Còn mày thì sao?” Vương Đông tấn công cậu ta: “Sao bố mày chiếm mười hai bài mà mày thì trứng ngỗng. Gen của bố liên quan rất nhiều đến quá trình sinh ra của mày mà phải không?”

Lâm Tư Tắc vừa định nói bộ cậu ta không thừa hưởng gen mẹ được hả? Kết quả là cậu ta đưa mắt nhìn về phía trước, dừng trên mặt Hạ Khâm. Lời nói vô liêm sỉ này chợt không thể thốt ra khỏi miệng.

Hạ Khâm không mặc đồng phục, cậu mặc áo sơ mi ngắn tay màu trắng phối kèm áo len màu xám nhạt. Ở dưới là chiếc quần jean cùng với giày thể thao, gọn gàng tươm tất. Điều quan trọng nhất là cuối cùng cậu đã chịu từ bỏ “món đồ thời trang” – cặp kính gọng đen cồng kềnh.

Thật ra trong bữa tiệc sinh nhật lần trước Hạ Khâm cũng không đeo kính, nhưng đêm đó mọi người đều say quá nên không ai để ý. Hôm nay cậu đứng tại bãi tập dưới bầu trời trong xanh, ánh nắng chiếu xuống mặt cậu một vầng hào quang.

…Đẹp một cách vô thực.

Những ánh mắt ngắm nhìn đến từ mọi phía chứng minh những gì Lâm Tư Tắc nghĩ không phải cường điệu, cậu ta cảm thán: “Bữa nay sếp Khâm đẹp quá trời đẹp, đẹp quá đáng.”

Lâm Tư Tắc nói xong còn tìm người đồng cảm: “Anh Tạ thấy sao?”

Đêm qua Tạ Tinh Lan lại đi ăn trộm, hiện tại hắn đang đứng ở hàng sau, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.

Lớp 11/7 xếp hàng theo chiều cao, Hạ Khâm cách hắn khoảng bốn người. Hắn nghiêng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy được sườn mặt của Hạ Khâm, hắn từ tốn trả lời: “Thấy đẹp?”

“Đẹp thế nào thì mày muốn nhìn gần hơn không?” Tạ Tinh Lan chợt hỏi.

Lâm Tư Tắc: “?” Em không muốn, không có muốn.

Tạ Tinh Lan vừa dứt lời liền đi thẳng về trước.

Thầy Tiêu trên đài vẫn đang nói về vấn đề an toàn cho chuyến đi chơi thu. Hạ Khâm nghe mà muốn ngủ gục, rồi đột nhiên cậu ngửi thấy mùi sung thoang thoảng. Không giống mùi nước hoa, đó là mùi thảo mộc rất nhẹ, giống mùi thơm đọng lại sau khi giặt quần áo hơn.

Cậu ngoảnh đầu, quả nhiên nhìn thấy Tạ Tinh Lan. Đã ngồi cùng bàn gần một học kỳ nên cậu vô cùng quen thuộc mùi hương này. Hạ Khâm từng hỏi hắn dùng loại nước hoa gì, nhận được đáp án là Tạ Tinh Lan không xức nước hoa.

Cậu thiếu gia không chịu bỏ cuộc mà hỏi quanh 365 độ, sau đó câu trả lời dần trở nên kỳ cục, bởi vì có vẻ ngoài cậu ra thì không ai ngửi thấy mùi hương từ người Tạ Tinh Lan. Cậu ngẫm nghĩ một hồi, đoán nguyên nhân là chưa ai ngồi gần Tạ Tinh Lan như vậy nên mới không ngửi thấy.

“Có chuyện gì à?” Hạ Khâm hỏi.

“Thằng Lâm nói cậu đẹp nên muốn tới gần nhìn.” Tạ Tinh Lan mặt dày nói.

Hạ Khâm khó hiểu, cậu nhìn về phía sau: “Thì đáng lẽ phải là cậu ấy đi tới chứ?”

“Nó xấu hổ.”

Hạ Khâm không tài nào hình dung ra hai chữ “xấu hổ” xuất hiện ở Lâm Tư Tắc.

“Nên nó cử tôi lên nhìn cậu.”

Hạ Khâm nghĩ Tạ Tinh Lan và Lâm Tư Tắc lại đang chơi trò nhàm chán gì đó, cậu không thèm để ý tới hắn, chỉ thản nhiên hỏi: “Thế cậu có muốn dùng điện thoại quay lại để nhìn không?”

“Không cần.” Tạ Tinh Lan nhã nhặn đáp: “Thầy Hạ không hiểu đâu, vẻ đẹp nhìn bằng mắt không chụp ra bằng điện thoại được.”

Hạ Khâm bị hắn chọc cười nhưng vì giữ thể diện nên cậu nhanh chóng nghiêm mặt lại: “Cậu cút đi.”

Thầy Tiêu vẫn đang nói.

Tạ Tinh Lan nhìn Hạ Khâm thêm vài cái rồi hỏi: “Sao hôm nay cậu không đeo kính?”

“Mắt tôi khó chịu nên tháo ra.” Kính Hạ Khâm đeo không chỉ để cho thời trang mà là có độ thật: “Lát lên xe mới đeo.”

Ý chỉ là xe buýt chở đi chơi thu.

“Hay cậu đừng đeo?” Tạ Tinh Lan ma xui quỷ khiến nói một câu, hắn nhỏ giọng: “Thật ra cậu không đeo kính trông đẹp hơn.”

Hạ Khâm: “…?” Vì sao tôi không đeo kính vì cậu thấy đẹp hơn?

“Thật đó thật đó thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan như phát hiện ra thế giới mới: “Cậu nhìn xem sao thẩm mỹ của cậu không đuổi kịp giá trị nhan sắc vậy hả. Nghe lời anh đây khuyên tháo kính ra đi, để anh dẫn cậu đi chọn cái đẹp hơn…”

Hạ Khâm sắp chịu hết nổi, mà Tạ Tinh Lan càng ngày càng nhích tới gần, cậu đẩy hắn ra: “Cậu đứng đàng hoàng coi, mẹ nó cậu… cậu đừng lại gần đây, coi chừng bị trừ điểm.”

Lâm Tư Tắc đứng ở cuối hàng nhận được airdrop từ lớp bên cạnh, dòng chữ trong ảnh là: Anh Lâm!!! Cho tui tài khoản WeChat của Hạ Khâm lớp các anh đi! Cầu xin anh!!!

Sau khi Lâm Tư Tắc nhận thêm vài yêu cầu airdrop qua WeChat, cậu ta âm thầm tắt Bluetooth. Vương Đông thấy vậy thì hỏi: “Tắt Bluetooth làm gì? Bình thường mày thích giới thiệu người yêu cho anh chủ Tạ lắm mà? Chẳng khác gì bà mối.”

Lâm Tư Tắc không phải bà mối, cậu ta chỉ không giỏi khước từ tấm lòng của các bạn nữ. Cậu ta lại còn là người dễ nói chuyện nên trở thành điểm trung chuyển để mọi người gửi thư tình và quà cho Tạ Tinh Lan.

Lâm Tư Tắc nhìn cách đó không xa, không biết Tạ Tinh Lan đã khoác tay lên vai Hạ Khâm từ bao giờ, hắn còn tiến đến gần Hạ Khâm hơn mà không tự nhận thức được, trên môi hắn nở nụ cười không còn cọng giá.

Lâm Tư Tắc thở dài lắc đầu.

“Đừng hỏi.”

“Đáp án đương nhiên là bảo vệ tình yêu của người anh em.”

———

Nửa tiếng sau, mọi người đến khu vui chơi Tây Thành đúng chín giờ rưỡi sáng vừa mở cổng công viên. Hoạt động tự do kéo dài đến tận sáu giờ tối, học sinh có gần mười tiếng để tham gia các trò chơi.

Sau khi giải tán, mọi người tự tụ lại với nhóm bạn đi xếp hàng. Chỉ có Tạ Tinh Lan và Hạ Khâm đứng nguyên tại chỗ, trong học kỳ qua hầu như hai người luôn cùng xuất hiện trong trường, mọi người đều ngầm hiểu hai người có mối quan hệ tốt.

Lâm Tư Tắc cũng còn ở đó, nhóm Vương Đông chơi thân với mấy người họ cũng chưa đi.

Trong lớp còn tổng cộng khoảng bảy tám người.

Lâm Tư Tắc đảm nhiệm làm hướng dẫn viên du lịch, cậu ta lấy bản đồ ra xem.

“Chơi gì đây?” Cậu ta hỏi: “Có ai sợ độ cao không?”

“Chắc là không.” Có người trả lời, đã đoán ra ý định của Lâm Tư Tắc: “Thằng Lâm định chơi nhảy bungee hả?”

“Phải đó, người anh em hiểu tao quá!”

Trò nhảy bungee là trò mới ở Tây Thành. Tây Thành có ba công viên giải trí, chỉ có công viên này là có trò bungee. Mọi người ngước nhìn tòa nhà cao hơn mười ba tầng để nhảy bungee, phải dùng thang máy để đi lên.

Trên bản đồ cho biết tháp nhảy bungee ước tính cao khoảng năm mươi mét. 

Năm mươi mét!

Nhìn thấy con số này, nhiều người lắc đầu rút lui: “Thôi, tao không chơi… bọn mày chơi đi.”

Chỉ có Lâm Tư Tắc muốn chơi, cậu ta đi khắp nơi van nài, người đầu tiên chính là người bố ngang tàng của cậu ta: “Anh Tạ! Xin anh hãy chơi với em! Chỉ cần anh chơi với em, anh sẽ là bố của em!”

“Xin lỗi chứ tao không chơi cũng là bố của mày.” Tạ Tinh Lan uể oải từ chối.

“Sếp Khâm!” Lâm Tư Tắc lập tức quay đầu làm công tác tư tưởng với Hạ Khâm: “Sếp muốn chơi không? Không hề bị tổn thất thua thiệt chỗ nào!” 

“Tôi được lợi gì?” Cậu vừa mở miệng liền làm nhà tư bản nhỏ.

Lâm Tư Tắc đã nghĩ về câu này, nhân thời cơ Tạ Tinh Lan đến quầy bán đồ ăn vặt cách đó không xa mua soda cho Hạ Khâm trong lúc bọn họ loay hoay không biết nên chơi gì, Lâm Tư Tắc hạ quyết tâm, cậu ta thầm thì: “Sếp Khâm muốn thấy anh Tạ khóc không?”

Hạ Khâm: “?”

Hạ Khâm hứng thú: “Nói kĩ càng xem.”

Lâm Tư Tắc bán đứng bố ngay tức thì: “Thật ra anh chủ Tạ sợ độ cao.”

Hạ Khâm kinh ngạc: “Thật sao?”

“Thật mà, chính miệng anh Tạ thừa nhận.” Lâm Tư Tắc nói: “Anh nghĩ đi, lát nữa nếu anh ấy chơi bungee, đứng trên bục nhảy có khi sợ phát khóc ra đó. Cảnh tượng siêu chấn động phải không! Muốn xem lắm phải không! Khiến người ta mong chờ quá chứ gì!”

Mong chờ hay không thì chưa tính, nhưng Hạ Khâm nảy ra ý định khác. Cậu chưa vượt qua được sự việc đáng xấu hổ là say rượu trong bữa tiệc sinh nhật của Lâm Tư Tắc lần trước. Cậu luôn cảm thấy mình thua kém trước mặt Tạ Tinh Lan, chưa bật hắn được lần nào.

Chỉ có mỗi một mình cậu bẽ mặt.

Hạ Khâm đột nhiên muốn thấy Tạ Tinh Lan bẽ mặt.

Khóc lúc đứng trên bục nhảy cũng ngang với chuyện say rượu của cậu, cậu sẽ tranh thủ cơ hội chụp một tấm, để nó trở thành lịch sử đen tối của Tạ Tinh Lan.

Đù má… sảng khoái.

“Thú vị lắm phải không!” Lâm Tư Tắc hăng hái thúc giục.

Hạ Khâm gật đầu lẩm bẩm: “Thú vị. Lâm Tư Tắc cậu nghĩ hay lắm.”

Lâm Tư Tắc bỗng được khen không khỏi lo sợ. Phải biết là có khi suốt mười năm cũng không được vị thiếu gia này khen lấy một câu.

Lâm Tư Tắc lâng lâng một lúc rồi nói tiếp: “Thế thì có phải sếp Khâm nên khuyên nhủ anh Tạ không, anh nhõng nhẽo chèo kéo bảo anh ấy chơi với chúng ta đi?”

“Sao phải nhõng nhẽo chèo kéo, cứ thẳng thắn bảo cậu ấy chơi là được rồi.”

Lâm Tư Tắc: “?”

Hạ Khâm cất giọng sai khiến: “Tạ Tinh Lan, tôi muốn chơi nhảy bungee.”

Có vài học sinh đi ngang qua nhận ra anh đẹp trai trước mặt chính là đại ca trường, họ chưa kịp đi đường vòng đã nghe thấy lời nói táo bạo từ Hạ Khâm, họ cứ tưởng cậu chàng xinh đẹp sẽ bị đánh.

Nào ngờ không có gì xảy ra cả, chẳng những thế mà đại ca còn tự tay đưa nước cho cậu chàng xinh đẹp.

Thật đáng sợ, phải đăng bài hóng hớt lên diễn đàn ngay mới được!

Tạ Tinh Lan đâm ống hút vào trước khi đưa cho cậu, thành thạo như thể đã làm việc này hàng trăm lần, hắn ngước mắt lên nói: “Cậu không sợ à?”

Hạ Khâm bày nét mặt sâu xa: “Nếu cậu sợ thì không cần đi với tôi đâu.”

Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Cậu muốn tôi chơi chung với cậu đúng không?”

Hạ Khâm không biết tên ngốc cho ra kết luận này kiểu gì, cậu đường đường là đàn ông con trai mà lại nghĩ cậu mềm yếu cần người đồng hành là vì lý do gì. Nhưng đã đạt được mục đích cuối nên cậu không màng so đo.

“Có đi hay không.”

“Đi chứ.” Tạ Tinh Lan nói: “Nghe theo cậu.”

Hạ Khâm quay đầu nhìn Lâm Tư Tắc, Lâm Tư Tắc yên lặng khen ngợi cậu: “Không hổ là sếp.”

Trong lòng cậu ta thì phỉ nhổ Tạ Tinh Lan: Anh chủ Tạ hết thuốc chữa.

Trò nhảy bungee chỉ có thể chơi cùng lúc hai người, sau khi oẳn tù tì quyết định, Lâm Tư Tắc và Vương Đông cùng chơi trước. Mười phút sau, tiếng hét của Vương Đông từ trên tháp nhảy bungee vang vọng khắp bầu trời Tây Thành.

“Trời ơi!”

“Thánh thần ơi!!”

“Như Lai A Di Đà Phật của con ơi á á á á á!!!”

Làm người nghe phải rơi nước mắt.

Hạ Khâm thu tầm mắt về, cậu an ủi Tạ Tinh Lan: “Cậu không cần sợ đâu.”

Tạ Tinh Lan không hiểu vì sao Hạ Khâm nghĩ vậy, hắn chầm chậm nói: “Tôi không sợ.”

“Chậc.” Hạ Khâm: “Đừng cậy mạnh.”

Tạ Tinh Lan: “?” Cậu bạn à, tôi không sợ thật.

Sau Lâm Tư Tắc và Vương Đông là Hạ Khâm và Tạ Tinh Lan.

Lúc đi xuống, Vương Đông gần như tắt thở, toàn thân xụi lơ gục lên người Lâm Tư Tắc, diễn tả chân thật cảnh tượng ông chủ trong tiểu thuyết rằng “hận không thể dụi mình vào cơ thể đối phương”.

Hạ Khâm nhìn Vương Đông rồi lại nhìn Tạ Tinh Lan, cậu bình tĩnh nói: “Yên tâm, lát nữa tôi sẽ dìu cậu đi.”

“Được thôi thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan nhìn hai người kia liền đổi lời: “Tự dưng tôi thấy hơi sợ.”

Thang máy vẫn đang đi lên, Hạ Khâm im ​​lặng quan sát vẻ mặt Tạ Tinh Lan. Hắn tựa vào cửa kính, biểu cảm vẫn như bình thường, mối nghi ngờ trong lòng Hạ Khâm càng ngày càng lớn.

Mãi đến khi nhân viên thắt dây an toàn cho cả hai người. Cảnh “Tạ Tinh Lan ngồi thụp trong góc khóc lóc cầu xin an ủi, anh chàng Hạ Khâm năng nổ chụp lại mười tấm lịch sử đen” trong trí tưởng tượng của cậu không hề xảy ra. Việc đã đến nước này, Hạ Khâm không thể không nhận ra mình bị lừa.

Trong lòng cậu đã chém Lâm Tư Tắc thành trăm mảnh, cũng cảm thấy mình nhàm chán hết sức. Vì lý do nhìn Tạ Tinh Lan khóc mà cậu chạy đi chơi nhảy bungee! Cậu không hiểu nổi logic hành vi của chính mình.

“Có chuyện gì thế?”

Mới vừa nãy ông trời con còn hưng phấn, bây giờ lại đột nhiên ỉu xìu. Tuy không biết cậu có mưu đồ gì nhưng Tạ Tinh Lan vẫn hỏi.

Hạ Khâm không có hứng thú, không muốn trả lời. Cậu định nổi giận vô cớ một lúc để Tạ Tinh Lan tự đoán lý do.

Tạ Tinh Lan đi qua kiểm tra dây an toàn của cậu, hành động rất tự nhiên, Hạ Khâm cũng coi đó là đương nhiên.

Nhân viên thấy thế lắm miệng hỏi: “Hai cậu là anh em ruột hả?”

Tạ Tinh Lan khựng lại, trả lời: “Không phải.”

Nhân viên cười: “À ngại quá, tôi thấy cậu quan tâm như thế, cứ tưởng cậu là anh ruột của cậu ấy.”

Nhân viên này đã đi theo từ lúc đứng thang máy đến tận bây giờ, lượt trước của Lâm Tư Tắc và Vương Đông, hai người đó chỉ mải lo lắng cho bản thân, gần như không hề giao tiếp. Quan hệ plastic không hề chứa chân tình, hầu hết ai chơi nhóm hai người nhảy bungee đều như thế. Tuy cũng có bầu không khí thân mật nhưng đó là…

“Vậy các cậu là…”

Nhân viên nhìn cả hai, muốn nói gì đó nhưng cảm thấy mạo muội quá nên đành nuốt xuống.

Nhân viên nói ngập ngừng, Tạ Tinh Lan đứng gần nên nghe thấy. Giây phút kiểm tra chiếc khóa an toàn cuối cùng xong, hắn quên buông tay trong chốc lát.

Nhân viên không nói hoàn chỉnh câu, nhưng trong đầu hắn như nổ một tia sấm sét.

Lời nói được tự động hoàn thành.

– Vậy các cậu là… người yêu sao?


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com