Một ngày nọ, bác sĩ phát hiện Hạ Khâm nguyện ý hợp tác điều trị. Không phải giả vờ nguyện ý như trước đây, khi ấy hỏi cậu cái này thì cậu sẽ trả lời cái nọ, dù cậu có bướng bỉnh cũng đành chịu. Nhưng vào buổi chiều đó, cậu buông bỏ mọi cảm xúc, đến cả tâm hồn cũng nhẹ nhõm.
Sự tiến triển của Hạ Khâm mang lại cho mọi người một tia hy vọng.
Chiều hôm ấy, cậu chủ động nói với bác sĩ về tâm trạng của mình, Hạ Nghiên đứng ngoài cửa che miệng thầm khóc. Tưởng Quyền đứng xa xa, muốn tiến đến ôm vợ nhưng cuối cùng chỉ thở dài.
Hạ Khâm bắt đầu nổi hứng thú chơi vài trò chơi như muốn tìm lại thú vui mà mình đã quên mất. Thật ra cậu thích làm bài hơn, nhưng Hạ Nghiên lại mang suy nghĩ kỳ quặc rằng cậu mới khỏe hơn, không nên sử dụng đầu óc quá độ.
Điều duy nhất khiến bà lo lắng là Hạ Khâm vẫn chưa thích ăn cơm. Trước kia cậu không thích ăn món chính, chỉ thích ăn đồ ăn nhanh, thỉnh thoảng ăn mấy món đồ vặt. Bây giờ thì cậu vừa không hứng thú với đồ ăn vừa không thèm ăn, Tưởng Quyền thuê nhiều đầu bếp năm sao để tỉ mỉ chuẩn bị ba bữa một ngày cho Hạ Khâm, nhưng Hạ Khâm thường chỉ nhấc đũa hai lần rồi đặt xuống.
Mặc dù đã khá hơn, cậu vẫn dành đa số thời gian để đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
Cậu lại ăn qua quýt mấy miếng rồi bò lên giường, Diêm Mạn nắm lấy Hạ Nghiên kéo bà sang một bên: “Cô ơi, hay là con nấu cho Khâm cưng ăn vài bữa? Bác sĩ có cho phép không ạ?”
Lần trước Diêm Mạn giúp Hạ Khâm trốn khỏi bệnh viện, làm cậu ngất xỉu bên ven đường, cô gái này vẫn luôn thấy có lỗi. Bây giờ cô muốn khôi phục hình tượng của mình trong mắt Hạ Nghiên.
“Tiểu Khâm có ăn không?” Hạ Nghiên lo lắng: “Sợ là thằng bé không ăn, lại làm phiền con nữa.”
“Không thử thì làm sao biết được ạ?” Diêm Mạn tránh ánh mắt của bà: “Đồ, đồ ăn con nấu cũng khá ngon, cô cho con thử một lần đi.”
Hạ Nghiên bất an gật đầu.
Thôi thì cứ cố cứu vãn tình thế vậy.
Rồi Diêm Mạn đảm nhiệm trọng trách đầu bếp năm sao, hôm sau mang đồ ăn đến cho Hạ Khâm. Khi cô đặt đồ ăn lên bàn, Hạ Khâm sửng sốt: “Cái gì đây?”
“Cơm với rau.” Diêm Mạn nói sự thật.
Hạ Khâm: “…” Cậu không bị bệnh đến mức hồ đồ không nhận ra đồ ăn.
“Tôi biết.” Hạ Khâm nói: “Sao lại là bà mang tới?”
“À à.” Diêm Mạn giải thích: “Gần đây tôi quyết tâm học nấu ăn trên Tiểu Hồng Thư, tôi thấy ngày nào ông cũng ăn ít hơn cả mèo, gầy tong gầy teo rồi.”
Nói xong, cô nương còn bày nét xúc động bổ sung thêm: “Sao tôi lại không mắc bệnh như ông chứ?”
“Đừng nói linh tinh.” Hạ Khâm ngăn cô nói bậy.
“Vậy thì thiếu gia Khâm à, thiếu gia hãy nghĩ đến việc em bận rộn cả buổi sáng, nể mặt em ăn mấy miếng đi.” Diêm Mạn giục cậu.
Cho dù cô không nói, Hạ Khâm cũng sẽ ăn. Cậu không có ý tuyệt thực, hơn hết là cậu rất trân trọng số ít bạn bè của mình. Món này do Diêm Mạn tự nấu nên Hạ Khâm đương nhiên phải ăn.
Cậu ép mình ngồi vào bàn, múc một muỗng cháo. Cậu tự ngẫm từ nhỏ đến lớn cô nương này chưa từng xuống bếp lần nào, món đầu tiên cô nấu chắc chắn sẽ có hương vị thảm họa.
Hạ Khâm bày ra thái độ uống thuốc bắc, như thể quyết tâm tự đầu độc bản thân, múc ăn một muỗng.
Kết quả là….. không dở lắm?
Cậu lộ vẻ ngạc nhiên.
“Thế nào?” Diêm Mạn hồi hộp nhìn cậu.
“…Ngon lắm.” Hạ Khâm múc thêm một muỗng.
“Cái này là do bà nấu?” Hạ Khâm nghi ngờ cô chạy đi mua ở cửa hàng nào đó.
“Má nó đương nhiên! Ha ha đương nhiên là tôi nấu! Tôi đã bảo là tôi đang học mà!” Diêm Mạn cao giọng: “Này này, chị đây có thiên phú nấu ăn phải không?”
Hạ Khâm uống nước nhớ nguồn, đành phải gật đầu. Nhưng không thể phủ nhận Diêm Mạn nấu rất ngon, mùi vị cũng thân thuộc. Chẳng qua là đầu óc Hạ Khâm rối bời nên không thể tìm ra lý do vì sao có cảm giác này, cậu chưa kịp định thần thì chén cháo đã thấy đáy.
Đêm đó Hạ Nghiên đích thân đến bệnh viện cảm ơn Diêm Mạn. Diêm Mạn ái ngại nên chỉ gật đầu bừa nói mấy câu rồi bỏ chạy. Khi ra đến cửa bệnh viện, cô lấy điện thoại ra gửi tin nhắn: [Ăn rồi ăn rồi, ăn hết sạch rồi (giơ ngón cái)]
Một lúc sau, bên kia trả lời: [Ừm.]
Diêm Mạn do dự một lát rồi gửi tiếp: [Ông hoãn việc đi du học có ảnh hưởng gì không…]
“Cộc cộc cộc”, cuối cùng cô vẫn xóa câu này.
———
Hạ Khâm tiến về phía trước thêm một bước nữa.
Nhờ có Diêm Mạn chăm ăn mỗi ngày, thân hình gầy yếu của Hạ Khâm tăng được vài cân. Hai tháng sau, trời vào hè, bác sĩ kiểm tra lần cuối cho cậu rồi thở phào: “Có thể xuất viện rồi. Về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, vẫn phải uống thuốc thêm một tháng nữa rồi mới ngưng. Sau đó quan sát tình hình, nếu không có vấn đề gì thì đi học bình thường trở lại.”
Ngày cậu xuất viện là ngày nắng đẹp đã lâu không thấy.
Hạ Khâm ở nhà nghỉ ngơi chưa bao lâu thì ngừng uống thuốc, sau thời gian theo dõi không thấy có phản ứng phụ nào. Một tuần sau cậu đến trường, khi bước vào cổng đại học Thanh Hoa, cậu có cảm giác mình đã trải qua mấy kiếp dù chỉ mới nghỉ học nửa năm.
Tựa như cậu đã chết đi sống lại trong sáu tháng qua.
Thời điểm này là cuối học kỳ tiếp theo. Nửa năm này Hạ Khâm không buông bỏ hoàn toàn giáo trình, nhưng khi lật sách, cậu nhận ra bản thân không thể theo kịp những bài học mà mình đã bỏ lỡ trong ngày một ngày hai.
Ở ngôi trường mà “thiên tài” không còn là vinh quang như trước, cậu càng phải nỗ lực học hơn nữa, phải hy sinh mọi thời gian ngủ để học.
Thỉnh thoảng Diêm Mạn gửi tin nhắn cho cậu, nếu cậu không trả lời ngay thì chỉ có thể là vì cậu đang ở thư viện, còn điện thoại đang ở chế độ im lặng.
Kể từ khi xuất viện, Hạ Khâm mua một chiếc điện thoại mới. Tuy chiếc cũ đã hỏng không dùng được nữa nhưng cậu không vứt nó đi, cùng với vài đồ lặt vặt khác như thẻ thang máy, móc chìa khóa, tất cả đều nằm ở phần sâu nhất trong ngăn kéo.
Hạ Khâm đi thi cuối kỳ bình thường, kết quả được công bố một tuần sau đó. Ông trời không phụ lòng người, sau một tháng học tập chăm chỉ, cuối cùng cậu đã từ hạng trung bình thấp trở lại top ba của khoa.
Diêm Mạn nhận được tin này mà há hốc mồm.
Sự im lặng của cô nương kéo dài cả thế kỷ, cách cô nhìn cậu không giống đang nhìn con người, mà là nhìn một AI tiên tiến. Diêm Mạn cảm thán: “Cục cưng ơi, chẳng lẽ ông là vị thần cai quản kỳ thi Hy Lạp cổ đại thật ư?”
Hạ Khâm: “……?”
Cô sốc muốn chết.
Ông nội nó đây chính là đại học Thanh Hoa!!!
Trong thời gian Hạ Khâm hồi phục, ở nhà xảy ra rất nhiều chuyện lớn.
Đầu tiên là Hạ Nghiên quyết định ly hôn với Tưởng Quyền. Cả Hạ Khâm và Tưởng Quyền đều không bất ngờ khi việc đi đến nước này, nhất là Tưởng Quyền. Từ hồi Hạ Khâm còn nằm viện, ông đã lo sợ vì vợ xa cách mình.
Hoặc thậm chí có khả năng đã kéo dài lâu hơn nữa, bắt đầu từ lúc ông mất trí, tức giận đập vỡ chiếc bình. Cuộc hôn nhân của ông đã chôn vùi theo chiếc bình bị vỡ thành vô số mảnh. Dù ông dành nhiều tháng để sửa chữa và dán lại các mảnh vỡ, vết nứt vẫn còn đó.
Hạ Nghiên kiên quyết hơn bao giờ hết, còn Tưởng Quyền thì cứ phí công dùng giỏ tre múc nước. Cuộc giằng co kéo dài đến nửa cuối năm, Tưởng Quyền có liên tục cầu xin cũng vô ích, đành phải chấm dứt cuộc hôn nhân tại đây.
Hạ Nghiên nói với ông: “Em không chấp nhận được, cũng không thể tha thứ cho chính bản thân mình. Vài năm nữa Tưởng Tri Thời ra tù, nó vẫn sẽ gọi em là mẹ.”
Hạ Nghiên vô cùng mệt mỏi: “Anh và con trai anh, cần gì mà không có… Buông tha hai mẹ con em đi.”
Tưởng Quyền chỉ biết im lặng. Bất kể ông có cắt đứt quan hệ với Tưởng Tri Thời thế nào đi nữa thì ông và Tưởng Tri Thời vẫn là ba con ruột thịt, ông không biện minh được.
Cuối năm, hai người đến cục dân chính để lĩnh giấy ly hôn. Quá trình ly hôn, bà có người con trai là Hạ Khâm, tòa án giao Tưởng Hân La cho Tưởng Quyền nhưng bà có quyền đến thăm con bất kỳ lúc nào.
Hạ Nghiên nhanh chóng chuyển ra khỏi biệt thự của nhà họ Tưởng, không đem theo vật dụng hay trang sức mà mình từng mua nào. Lúc bà đi cũng giống lúc đến, chỉ xách một chiếc vali.
Hạ Khâm đang đợi bà ở cửa, khi bà lên xe, cậu nói: “Thật ra mẹ không cần phải ly hôn với ông ấy. Nếu mẹ nghĩ mẹ nợ con, muốn bù đắp cho con thì không cần làm đến mức này.”
“Ai bù đắp cho con chứ?” Hạ Nghiên nhéo mặt cậu: “Con là con của mẹ, mẹ không tin tưởng đàn ông nữa, chỉ muốn dựa vào con. Con chê mẹ già nên không muốn sống với mẹ phải không?”
Hạ Khâm sững sờ một lúc rồi mới thì thầm: “…Không phải vậy.”
Chiếc taxi chậm rãi lái ra khỏi khu biệt thự sang trọng, Hạ Khâm nghiêng đầu hỏi bà: “Sau này mẹ còn tái hôn không?”
Tuy Hạ Nghiên hốc hác nhưng chưa bao giờ xấu xí, bà vẫn có khuôn mặt tuyệt đẹp, đẹp đến mức khiến đàn ông phải mê mẩn. Việc tìm thêm một bạn đời đối với bà thì không hề khó.
“Không, già rồi, không yêu nữa.” Hạ Nghiên nói: “Từ giờ trở đi chỉ có mẹ con chúng ta chung sống thôi.”
Hạ Khâm gật đầu, cậu nghĩ mình nên vui vẻ vì dù gì cậu đã mong đợi Hạ Nghiên nói câu này từ rất lâu rồi. Thế mà khi cảnh tượng này thật sự xảy ra, Hạ Khâm lại bình tĩnh hơn dự kiến.
Có lẽ vì cậu đã lớn, khát khao tình thương từ mẹ không còn mãnh liệt như thời niên thiếu. Cũng có thể là, trong quãng thời gian đó, có người đã lấp đầy trái tim cằn cỗi của cậu bằng tình yêu nồng nhiệt hơn.
Hạ Nghiên thuê căn hộ gần trường Hạ Khâm, một căn hộ tầng trệt với ba phòng ngủ, hai phòng khách, đầy đủ tiện nghi. Lý do không có ai mua là vì giá nhà ở Bắc Kinh quá khủng khiếp, không phải ai cũng sẵn sàng vung tiền triệu ra để thuê.
Mà nguyên nhân bà chọn nơi gần trường cũng bởi lo lắng bệnh của Hạ Khâm sẽ tái phát. May là cảm xúc của cậu rất ổn định, tuy ngừng thuốc, trông cậu vẫn bình thường đến mức không thể biết chấn thương tâm lý mà cậu từng trải qua nghiêm trọng đến nhường nào.
Đầu xuân, bộ phim Hạ Nghiên đóng bị hoãn chiếu nửa năm được ra mắt – chính là bộ phim mà bà tự chọn trang phục để sải bước trên thảm đỏ. Vì một lý do quá rõ ràng, bị cố tình trì hoãn. Bây giờ vấn đề được giải quyết xong, lẽ đương nhiên sẽ xuất hiện trở lại trên các rạp chiếu phim.
Cốt truyện trong tiểu thuyết thể loại sảng văn kiểu như nữ diễn viên hàng đầu ngừng hoạt động nhiều năm, rồi lại gây tiếng vang ngay từ bộ phim trở lại đầu tiên, không xảy ra với Hạ Nghiên.
Hiện thực chính là hiện thực, bộ phim chẳng những không gây tiếng vang mà còn thất bại một cách thầm lặng, tổng doanh thu phòng vé chưa đến tám trăm nghìn. Hạ Nghiên không cảm thấy có gì đáng mất mặt, bà đã từng trải qua những điều thối rữa nhất trong đời, thất bại chỉ là cú vấp nhỏ không đáng kể.
Nhưng Hạ Khâm không chịu phục, khi phim công chiếu, cậu mua một vé cho mình rồi còn bảo Diêm Mạn mua thêm một vé, đóng góp hai vé bán ra. Cậu cũng không biết mình thừa hưởng tính cách coi trọng sự nghiệp từ đâu.
Lần trở lại của bà không thành công, nhưng cũng có đạo diễn gọi điện cho Hạ Nghiên mời bà quay một bộ phim, còn bảo rằng bà có thể chọn vai nữ chính. Ban đầu Hạ Nghiên còn nghe máy rồi lịch sự từ chối, về sau bà không màng nghe nữa mà cúp máy thẳng.
Đúng là đôi khi bà cũng bướng bỉnh, nhưng tính tình không xấu đến mức đó, vậy nên Hạ Khâm chú ý tới vài lần. Có lúc Hạ Nghiên vào bếp rửa trái cây, điện thoại bà nhận được một tin nhắn lạ. Vẫn là mời bà đóng phim, nhưng không phải là phim gì nghiêm túc, xem qua kịch bản thì đây là phim người lớn.
Bà như đóa hoa xinh đẹp nhưng không được ai trông coi, sau khi rời khỏi sự bảo vệ của Tưởng Quyền, đám đàn ông lại đưa mắt nhìn bà với ý đồ gặt hái.
Hạ Khâm hiểu ra nguyên nhân bà không nghe điện thoại mà luôn cúp máy ngay lập tức.
Nói tóm lại là, cậu giận phát điên.
Hạ Nghiên vẫn còn tâm trạng nói đùa với cậu, bảo rằng đây là chuyện tốt, cậu không còn trầm lặng như trước nữa. Tức giận nghĩa là có cảm xúc, là điều tốt, Hạ Nghiên thì thào lặp lại.
Đúng lúc này Hạ Khâm sực nhận ra cậu đã sống trong trạng thái vô tri vô giác gần một năm. Những nỗ lực tưởng chừng như đang tiến về phía trước – quay lại trường, học tập, sinh sống – thực chất chỉ là vòng luẩn quẩn.
Hạ Nghiên ly hôn với Tưởng Quyền vì cậu, nhưng cậu vẫn chưa đủ trưởng thành để che chở cho bà khỏi mưa gió. Hạ Khâm bừng tỉnh nhận ra mình đã hai mươi tuổi, không còn nhỏ nữa.
Ở độ tuổi mà mọi người đều đang chạy về phía trước, cậu không thể cứ mãi giậm chân tại chỗ. Sự trưởng thành và trách nhiệm như hai ngọn núi khổng lồ, đổ sầm nặng trĩu lên vai cậu.
Cậu muộn màng cảm nhận cơn đau của trưởng thành.
Khi linh hồn trưởng thành cũng chính là lúc những cơn đau ở xương cốt âm thầm kéo đến. Mãi mà cậu không trải qua nỗi đau đó, có lẽ là vì trước đây có người chăm sóc cậu quá chu đáo, khiến cậu có ảo giác mình có thể làm một đứa trẻ cả đời.
Hạ Nghiên an ủi cậu: “Con đừng giận, hồi còn trẻ mẹ đã bị quấy rầy nhiều. Trách thì trách gương mặt này, đẹp quá cũng phiền phức.”
“Con biết rồi.” Khóe miệng Hạ Khâm giật giật, cố tỏ ra mình bị chọc cười: “Ngày mai mẹ đổi số đi, đừng dùng số này nữa.”
Vào học kỳ hai năm ba, Hạ Khâm đổi số điện thoại cho Hạ Nghiên, chặn tất cả những đạo diễn hạng xoàng trẻ trâu trước đó. Chặn xong cậu vẫn chưa hả giận, thấy những tin nhắn quấy rối gửi đến điện thoại của mẹ mình suốt ngày đêm, Hạ Khâm muốn cầm dao giết tươi mấy gã đàn ông này qua lớp Internet.
Hạ Khâm bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về tương lai. Bốn năm đại học trôi qua trong chớp mắt, khoảnh khắc cậu choàng tỉnh thì các bạn trong khoa đã chuẩn bị đi thực tập. Có người chọn đi du học, có người chọn nghiên cứu tiếp, có người bắt đầu chuẩn bị cho công việc từ sớm.
Kế hoạch ban đầu của Hạ Khâm là thực tập ở công ty tư nhân hoặc công ty nước ngoài, mức lương có lẽ sẽ không thấp, với năng lực của cậu, chỉ trong vài năm là đạt được mức lương một triệu một năm.
(*) ~3 tỉ 4 VNĐ.
Mục đích của việc thực tập chỉ là để làm quen với ngành, để khi tốt nghiệp có thể trực tiếp nhận được lời mời làm việc từ công ty đó, không cần phải tham gia phỏng vấn nhóm cùng các sinh viên mới tốt nghiệp từ các trường 985, 211.
Có khả năng cậu sẽ làm cố vấn đầu tư hoặc công việc tương tự. Nhìn thoáng qua, các công ty cậu đến phỏng vấn về cơ bản đều ở CBD. Cậu đã thể hiện rất tốt vào vòng phỏng vấn lần hai, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cậu sẽ đảm bảo được vị trí thực tập. Lúc đi xuống cầu thang, nhân viên HR phòng nhân sự phỏng vấn cậu đỏ mặt đuổi theo, hỏi cậu kết bạn tài khoản WeChat cá nhân được không.
Hạ Khâm đứng dưới lầu tòa nhà CBD, thoáng ngẩn ngơ. Cậu không để ý HR đang căng thẳng, chỉ nhìn dòng sông Thông Huệ trước mắt, nhớ lại một buổi tối nhiều năm về trước.
Có người dắt tay cậu chạy đến đây, đôi lông mày của cậu thiếu niên tràn đầy sức sống, người đó chỉ vào tòa nhà, dõng dạc nói: “Tôi sẽ mua tòa nhà này tặng cho thầy Hạ.”
Cậu chợt bật cười, HR cho là mình có cơ hội nên hào hứng bước lên phía trước.
HR túm tóc: “Hầy tôi biết ngay, cậu là sinh viên trường đại học Thanh Hoa kia mà. Sơ yếu lý lịch của cậu rất ấn tượng, là do tôi không đủ tốt.”
Hạ Khâm bình tĩnh mở miệng: “Không hẳn là vậy.”
Không phải là người xa lạ không đủ tốt, mà là cậu đã từng có được điều tốt nhất. Những gì sau này, mãi mãi không thể sánh bằng.
Không biết có phải vì cậu từ chối lời tỏ tình của HR hay không, Hạ Khâm không được thực tập ở vị trí mà cậu chắc chắn mình sẽ trúng tuyển. Sau đó cậu xem xét lại, thầm nghĩ mình nên ăn nói khéo léo hơn, ít nhất phải chờ đến khi phỏng vấn xong rồi mới từ chối người đàn ông đó
Vô thức, Hạ Khâm học được cách thỏa hiệp và khéo léo. Cũng học cách… giả vờ làm người lớn trong thế giới tạm bợ. Hạ Khâm đánh mất cơ hội thực tập, nhưng cậu lại bất ngờ nghênh đón bước ngoặt tốt đẹp hơn.
Có lẽ cậu sinh ra là để làm diễn viên. Vị đạo diễn trước kia bị Tưởng Tri Thời ngăn chặn đã thông qua Chu Vũ Lâm và vài người khác liên lạc với cậu, hy vọng có thể hợp tác lần nữa. Mức lương ông đưa ra hấp dẫn hơn nhiều, gấp đôi so với trước.
Có ai lại ngại mình có nhiều tiền đâu chứ?
Hạ Khâm liếc nhìn mấy số 0 sau số 4, quyết định đi thử vai. Sau bài học đáng sợ lần trước, Chu Vũ Lâm không muốn giao Hạ Khâm cho người đại diện, đích thân đến khách sạn với cậu.
Cậu ta đồng hành cùng Hạ Khâm từ buổi thử vai cho đến tận ngày gia nhập đoàn phim. Bộ phim quay trong ba tháng, Hạ Khâm tham gia đóng vai khách mời trong một tuần. Một tuần đó, cậu thiếu gia trải qua tất cả những gian khổ mà cả đời cậu chưa từng nếm thử.
Địa điểm quay phim là vùng núi ở Trịnh Châu, vì đây là phim cổ trang nên họ phải lên rừng núi xuống nông thôn, mặc trang phục dày trong thời tiết nóng nực bốn mươi độ. Quay đến tận hai giờ sáng, cả đoàn phim phơi thịt ngoài trời cho muỗi cắn.
Da Hạ Khâm vừa trắng vừa mịn, trôi qua một đêm, cả hai chân cậu phủ đầy những nốt đỏ dày đặc khó lòng để người khác thấy. Trong quá trình quay cảnh hành động cậu bay xuống vách đá, hệ thống treo bằng dây gặp sự cố.
Khi còn cách mặt đất nửa mét, dây thừng đột ngột trôi tuột, Hạ Khâm rơi thẳng xuống đất, cả đoàn phim lập tức rối loạn. Địa điểm quay xa xôi nên họ chỉ tìm được một bác sĩ trong phòng khám của làng.
Hạ Khâm ăn cả miệng bùn, cảm tưởng cả đời cậu sẽ không bao giờ chịu cảnh khốn khổ nào hơn bây giờ. Phải đến khi bác sĩ định nhổ nước miếng lên chân cậu để khử trùng thì Hạ Khâm mới sụp đổ hoàn toàn.
“Khoan đã!” Vẻ mặt của cậu thiếu gia sắp nứt: “…Không nghiêm trọng đến vậy đâu, một lát nữa là ổn thôi.”
Trời ơi, sao khi nãy không quăng cậu ngã chết luôn đi!
Một nhóm người vội vã chạy đến, nhưng thấy cậu vẫn ổn lại vội vã tản đi.
Hạ Khâm ngồi xuống ghế, lấy một ít thuốc chống sưng rồi chầm chậm bôi lên mắt cá chân. Cậu thấy cái chân này thật lắm tai ương, hồi đại hội thể thao lớp mười một, cậu cũng bị bong gân chân này lúc thi chạy 1500 mét.
Nghĩ đến trường Trung học số 2 Tây Thành, không khỏi nghĩ đến Tạ Tinh Lan. Dù trong hai năm qua cậu đã cố gắng hết sức để tránh nhớ đến hắn, nhưng thỉnh thoảng vẫn bất chợt đau lòng.
Nỗi đau chia tay dữ dội đã biến mất, thay vào đó là luồng nước lạnh lẽo và ẩm ướt thấm dần vào trái tim cậu. Mỗi lần nhớ tới hắn, nước mắt của cậu luôn nhanh hơn phản ứng.
Trong lúc ngẩn ngơ, cậu đã lặng lẽ rơi nước mắt một lúc lâu.
Chuyến quay kéo dài một tuần kết thúc, Hạ Khâm trở về Bắc Kinh với cảm giác như được tái sinh. Quá trình quay phim quá cực nhọc nên Hạ Khâm rất chú ý đến tình hình của bộ phim.
Từ khâu giao phim đến khâu biên tập, cũng như quảng bá trước ngày phát hành, thậm chí Hạ Khâm còn mua vé xem buổi chiếu trước, coi như là cách tự đền đáp công sức mình bỏ ra – tuy cậu chỉ đóng vai phụ. Vé chiếu trước khá đắt, ban tổ chức hoàn toàn không nghĩ đến việc tặng cậu một vé.
Hạ Nghiên đi cùng còn ăn diện một phen, làm Hạ Khâm ngại ngùng bảo bà làm quá. Hai người đến hiện trường đông nghịt, hội tụ toàn những người nổi tiếng, nhiều diễn viên và ngôi sao vốn chỉ xuất hiện trên TV đã lần lượt ngồi vào chỗ.
Hạ Khâm ngồi xuống một góc chờ phim bắt đầu, trong lòng có chút chờ mong. Bộ phim dài hai tiếng rưỡi, nhưng sau một tiếng rưỡi, Hạ Khâm vẫn không thấy khuôn mặt mình trên màn ảnh.
Mười phút sau, Hạ Nghiên thì thầm hỏi cậu: “Con trai… con đóng bộ phim này thật sao?”
..…Chắc vậy? Nếu cậu không nhớ lầm thì chân cậu mới chỉ bị thương được một tuần.
Bộ phim kết thúc, đèn bật sáng, khán giả đứng dậy vỗ tay. Hạ Khâm cũng vỗ tay theo đám đông dù cậu không biết mình đang vỗ tay vì điều gì.
Lúc kết thúc, đạo diễn đến tìm cậu xin lỗi: “Tiểu Khâm, thật sự xin lỗi cậu, có nhà đầu tư nhất quyết muốn đưa con trai mình vào bộ phim, mà tạm thời trong phim không có vai nào phù hợp với cậu ấy…”
Thế nên những cảnh quay của cậu bị cắt, thay thế bằng những cảnh quay của con trai nhà đầu tư.
Hạ Khâm đã thấy rồi.
“Không sao.” Cậu tự nhủ trong lòng: “Ít nhất thì mình vẫn có tiền đóng phim.”
Ai có sữa là mẹ, ai có vốn là cha. Hạ Khâm hiểu đạo lý này.
Đạo diễn không cần phải xin lỗi cậu, bản thân cậu cũng chẳng phải diễn viên nổi tiếng. Hạ Khâm đành gật đầu lịch sự rồi chuẩn bị rời khỏi buổi xem trước để về nhà. Nào ngờ sau khi xui xẻo đến mức cùng cực, may mắn cuối cùng cũng đến. Hạ Khâm bị một người đàn ông tướng mạo không tầm thường, cao quý và điềm tĩnh chặn ở lối ra.
“Tôi đã xem bản gốc của bộ phim, thấy cậu rất có năng khiếu diễn.” Người đàn ông có vẻ tai to mặt lớn đi thẳng vào vấn đề: “Cậu có hứng thú tham gia bộ phim mới của tôi không? Đây là danh thiếp của tôi.”
Hạ Khâm cầm lấy danh thiếp, thấy tên của ông là Lộ Đồng.
“Cảm ơn.” Hạ Khâm lễ độ: “Tôi sẽ cân nhắc.”
Chắc thế.
Sau khi người đàn ông rời đi, đạo diễn vẫn luôn ngơ ngác lấy lại tinh thần, kinh ngạc nói: “Ôi mẹ ơi Hạ Khâm, sao cậu bình tĩnh thế hả? Cậu có biết anh ta là ai không!? Là Lộ Đồng đó, ba lần đoạt giải nam diễn viên xuất sắc nhất! Cậu biết công ty Love Letter không? Công ty quản lý số một trong ngành giải trí trong nước! Anh ta chính là ông chủ! Thằng nhóc cậu quá may mắn!”
Hạ Khâm chỉ hiểu biết sơ sơ về ngành giải trí, nhưng cậu từng nghe đến tên Lộ Đồng. Các ngôi sao lớn lẫn ngôi sao điện ảnh đều là vốn liếng của ông. Hạ Khâm gọi điện cho ông với thái độ muốn thử sức.
Rốt cuộc thì nữ thần may mắn cũng đã nhớ đến cậu, thời vận đột nhiên từ trên trời rơi xuống đầu Hạ Khâm. Ngày hôm sau cậu nhận được thông báo phỏng vấn, cậu đi taxi đến công ty Love Letter để thử vai.
Nửa tháng sau, cậu rời Bắc Kinh, xuôi nam tới Hồng Kông.
Ba tháng sau, bộ phim đầu tiên Hạ Khâm thủ vai nam chính mang tên “Ánh xuân lay động” đóng máy. Vào dịp Tết Nguyên đán năm đó, “Ánh xuân lay động” phá vỡ vòng vây, lập nên kỷ lục doanh thu phòng vé mới với năm tỷ.
Đầu năm sau Hạ Khâm tốt nghiệp đại học, chính thức ký hợp đồng với công ty Love Letter, cậu giành vô số giải thưởng lớn với tác phẩm đầu tay, nổi như cồn khắp toàn quốc, con đường sự nghiệp rộng mở.
Cuối năm, công ty báo chí Star đăng tải một bài viết đánh giá “Ánh xuân lay động”, họ mời đạo diễn quốc tế nổi tiếng đến phỏng vấn. Cuối bài viết, vị đạo diễn đã nhận xét về Hạ Khâm: “Kỷ nguyên điện ảnh của những người trẻ đã bắt đầu.”
…
Cùng năm, mùa đông, New York.
Vào lúc chín giờ tối tại phố 42, quảng trường thời đại đông kín người vì đêm giao thừa.
Tại nhà hàng tầng ba, người Tây Ban Nha Niki thanh toán xong, vội vã cầm máy tính đi xuống lầu. Hôm nay anh ta sẽ gặp một khách hàng quan trọng người Trung Quốc, người đó là chàng trai trẻ rất nổi danh ở phố Wall, cũng là nhà đầu tư có tầm nhìn sắc bén, phong cách điềm tĩnh quyết đoán.
Trước khi gặp người đó, anh ta đã nghe các cô gái Mỹ bàn tán về hắn, nói rằng hắn là chàng trai phương Đông đẹp như thiên thần. Niki thầm nghĩ các cô ấy nói quá, nhưng khi gặp hắn, anh ta mới biết là mình nông cạn.
Chàng trai phương Đông trẻ đẹp, đi đường vất vả, đẩy cửa quán cà phê, tháo khăn quàng cổ rồi bắt tay với anh ta. Hắn tự giới thiệu tên mình bằng tiếng Anh tiêu chuẩn lưu loát: “Issah.”
Issah đúng như các cô gái Mỹ mô tả, hoạt bát, hướng ngoại và đầy khiếu hài hước.
Niki trò chuyện vui vẻ với hắn, hai người nhanh chóng đạt được thỏa thuận hợp tác. Mọi người tụ tập ở quảng trường thời đại, Niki nhìn quanh bỗng hỏi: “Issah, Tết Nguyên Đán của Trung Quốc còn hai tháng nữa phải không?”
“Đúng vậy, mấy năm rồi tôi không về, suýt thì quên mất.” Issah — Tạ Tinh Lan cũng nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm giao thừa ở New York là ngày đầu năm mới, buổi biểu diễn bắn pháo hoa đã chuẩn bị xong.
Trên quảng trường, những đôi tình nhân trẻ nắm tay nhau, chờ năm mới đến.
Hắn đã ra nước ngoài được hai năm.
Niki phát hiện chàng trai trẻ đối diện nói rất ít, chỉ khi bàn về chuyện hợp tác, hắn mới nói chuyện thoải mái. Bây giờ không có đề tài bắt chuyện, Niki đành tiếp tục nghiêng đầu thưởng thức công viên New York.
Quảng trường thời đại vẫn sầm uất hơn bao giờ hết với những màn hình LED lớn liên tục chiếu những quảng cáo thương hiệu mới. Bất chợt vài giây sau, khuôn mặt của một diễn viên Trung Quốc xuất hiện trên màn ảnh rộng, cậu ấy mặc bộ quần áo thời trang, đeo chiếc đồng hồ nổi tiếng khắp thế giới trên cổ tay.
Niki đang lo không có chủ đề để nói, thấy thế bèn nhanh chóng bảo: “Issah, kia là nghệ sĩ của nước cậu. Gần đây cậu ấy nổi lắm, tôi đã xem phim cậu ấy đóng.”
“Hạ Khâm.”
Tiếng Trung của Niki có hạn, phát âm tên riêng cũng trắc trở. Anh ta quay lại, thấy vẻ mặt sững sờ của Issah.
Niki hỏi: “Cậu là fan của cậu ấy à?”
Issah hoàn hồn: “Không phải.”
Niki muốn nói sâu hơn, nhưng bữa tiệc đêm giao thừa ở quảng trường đã bắt đầu. Mọi người phấn khích đếm ngược, khi họ đếm đến “một”, pháo hoa nổ tung trên không trung, hàng chục nghìn dải băng đầy màu sắc bay trên đám đông.
“New York!” Tiếng reo hò vang lên: “Happy new year!”
Mọi người ôm hôn nhau, chào đón năm mới.
Niki đã quên mất điều mình định nói, anh ta nhìn sang Issah: “Chúc mừng năm mới người anh em!”
Issah hiếm khi mỉm cười, nói với anh ta: “Happy new year.”
Hắn ngoảnh đầu, lại nhìn vào màn hình quảng cáo ở quảng trường.
“Em cũng vậy.” Tạ Tinh Lan nâng ly rồi uống cạn ly rượu sâm panh, cất lời bằng tiếng Trung: “Năm mới vui vẻ, ngôi sao lớn.”
——————
Chú thích:
(*) Trường 985, 211: Các nhóm trường đại học hàng đầu tại Trung Quốc.