Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 71:



Quay ngược lại hai năm trước.

Tại quán cà phê ở tầng dưới bệnh viện điều dưỡng tư nhân ở Bắc Kinh, chiếc điện thoại trên bàn rung chuông, báo có tin nhắn Diêm Mạn gửi đến.



[Ăn rồi ăn rồi, ăn hết sạch! (giơ ngón cái)]

Tạ Tinh Lan cúi mắt nhìn dòng chữ kia hồi lâu mới hồi âm một chữ “ừ”.

Lạnh lùng ít nói không phải phong cách của hắn, nhưng hắn không có tâm trạng để nhắn bất kỳ lời nói đùa nào. Cảm xúc của hắn như dây đàn, căng chặt từ lúc Hạ Khâm nói chia tay hắn cho đến vài ngày trước, khi hắn thấy “bạn trai cũ” của mình ngất xỉu bên ven đường trước cổng trường.

Sợi dây căng cứng ấy đứt phăng, lý trí trong não bị thiêu rụi thành tro bụi.

Hắn run rẩy đưa Hạ Khâm đến bệnh viện, sau khi bình tĩnh lại, hắn không khỏi tự hỏi: 

Vì sao?

Mình đồng ý chia tay em ấy vì mình nghĩ em ấy sẽ có cuộc sống tốt hơn. Nhưng vì sao Hạ Khâm lại trông yếu đuối như thể sắp vỡ tan thế này?

Tình trạng của cậu chẳng những không khá hơn mà còn tệ hơn trước. Lúc ấy Tạ Tinh Lan thật sự sinh ra cơn ngạo mạn vô lối, kệ con mẹ nó, không bận tâm gì nữa. Hắn muốn bất chấp mọi thứ, hôm nay hắn phải dẫn Hạ Khâm bỏ trốn.

May là ý nghĩ điên rồ chỉ kéo dài trong một giây. Đứng ở góc bệnh viện, hắn thấy Hạ Nghiên khóc sắp ngất trong vòng tay chồng, bấy giờ Tạ Tinh Lan mới nhận ra Hạ Khâm không cô đơn.

Có quá nhiều ràng buộc về mặt tình cảm và trách nhiệm trói cậu lại.

Tạ Tinh Lan rời khỏi bệnh viện, hắn mang theo lá xăm cầu duyên mà hắn nhặt được dưới đất, nó rơi ra từ ốp điện thoại Hạ Khâm. Ba chữ “Tạ Tinh Lan” là chữ viết của cậu, viền mắt hắn nóng lên, phải dựa vào tường hồi lâu mới bình tĩnh lại.

Diêm Mạn không kìm lòng được bèn hỏi hắn: [Ông đã nộp đơn vào đại học Penn rồi, vẫn hoãn việc du học được sao? Có ảnh hưởng tới việc ông nhập học không?]

Tạ Tinh Lan chỉ trả lời một câu: [Em ấy như thế, tôi không đi được.]

Đúng vậy, kể từ khi Tạ Tinh Lan bước ra khỏi trường, hầu hết mọi người – bao gồm giảng viên, bạn bè và thậm chí cả Tạ Kính – đều cho rằng hắn đã ra nước ngoài, nhưng thực tế thì không phải.

Hắn đã ở Bắc Kinh cho tới đầu mùa hè.

Ngoài việc nấu ăn cho Hạ Khâm mỗi ngày, ôm hy vọng cậu ăn được nhiều thêm. Thời gian còn lại hắn đều ở nơi mà cậu không thấy được, lang thang khắp bệnh viện. Mong mỏi một ngày nào đó tâm trạng của Hạ Khâm tốt hơn, rồi cậu sẽ đứng ở ban công, để hắn được nhìn cậu từ xa qua những hàng cây bạch dương.

Nhớ lại khoảng thời gian ấy, Tạ Tinh Lan cảm thấy đó có lẽ là thời gian mơ hồ nhất cuộc đời hắn. Hắn không muốn đi học, không muốn đi nước ngoài, không quan tâm đến công việc kiếm tiền vớ vẩn gì đó nữa.

Từ khi Tạ Kính ngừng chèn ép Không Độ, anh Khuyển không từ bỏ mà bắt đầu vận hành lần nữa. Suy cho cùng thì anh đã dành mấy năm tâm huyết, không muốn nó bị hủy hoại. Anh may mắn vô tình liên lạc được với bệnh viện hạng A, đạt được thỏa thuận hợp tác. Không Độ cứ thế mà vá víu, ghép lại từ những mảnh vụn rồi gắng gượng giương buồm tiếp tục vươn ra biển lớn.

Đông sơn tái khởi, suy nghĩ đầu tiên trong đầu anh Khuyển chính là tìm lại “cánh tay phải” của mình. Lưu Bị muốn đấu tranh giành thiên hạ còn phải đến nhà tranh của Gia Cát Lượng ba lần, anh lần theo địa chỉ, tìm thấy cư xá mà Tạ Tinh Lan thuê.

Anh Khuyển đến căn nhà cho thuê một phòng ngủ này nhiều lần rồi, tuy không lớn nhưng sạch sẽ sáng sủa, ngăn nắp gọn gàng. Vì vậy khi anh đẩy cửa ra, nhìn chiếc gạt tàn đầy mẩu thuốc lá trên bàn khách, những lon bia rỗng dưới sàn, rèm cửa kéo kín giữa ban ngày, khắp căn phòng dày đặc không khí u ám.

Anh nghi ngờ mình đi nhầm nhà.

Anh nhìn kỹ hơn rồi kéo Tạ Tinh Lan dậy khỏi ghế sô pha.

“Cậu bị gì vậy?” Anh Khuyển sợ ngớ người, vô cùng áy náy: “Dù Không Độ của chúng ta thất bại, nhưng anh đã bảo với cậu là không phải lỗi của cậu. Cậu nhìn lại mình xem, tự trách bản thân đến mức này sao! Làm anh đau lòng quá!”

Tạ Tinh Lan ngủ rất say, hắn lại mơ thấy ngày Hạ Khâm chia tay với hắn, nỗi đau bị bỏ rơi thiêu đốt trái tim hắn. Hắn mở mắt ra đối diện với anh Khuyển, chậm rãi cất tiếng bằng cổ họng đau như vừa nuốt lưỡi dao: “Thất nghiệp con khỉ gì? Mẹ nó ông đây thất tình.”

Anh Khuyển nhận ra mình tự đa tình, mặt đỏ bừng: “…”

“Có là thất tình cũng không thể tự hành hạ mình thành ra thế này được.” Anh Khuyển nhanh chóng điều chỉnh hướng nói chuyện, dùng thái độ người từng trải nói: “Vì sao em dâu không chịu ở bên cậu?”

Tạ Tinh Lan nằm trên ghế không muốn nói thêm gì. Nhìn bộ dạng của hắn, anh Khuyển biết không nói chuyện tiếp được nữa. Trước khi đi, anh dọn dẹp sơ qua căn phòng, thấy rất nhiều sách liên quan đến bệnh tâm lý chất đống trên bàn khách, có cả bệnh trầm cảm lẫn lo âu, khiến lòng anh Khuyển quặn thắt.

Chàng trai này bình thường nhìn có vẻ là người tươi sáng, vậy mà sau khi thất tình lại sinh ra vấn đề tâm lý.

Anh Khuyển lại đến thêm mấy lần, mà tình trạng của Tạ Tinh Lan ngày càng tệ hơn. Anh kể với Tạ Tinh Lan về chuyện Không Độ nhưng Tạ Tinh Lan không có phản ứng nào. Anh biết trước đây Tạ Tinh Lan vô cùng khát khao thành công và kiếm ra tiền, chủ yếu là vì người đó trong nhà hắn.

Bây giờ không còn hy vọng nữa, hắn như quả bóng xì hơi, hoàn toàn ỉu xìu.

Anh Khuyển biết tình hình cứ tiếp diễn thì không ổn, nhưng nhìn Tạ Tinh Lan, anh không nỡ nói lời cay nghiệt. Bước ngoặt tình cờ xảy ra trong cuộc họp hằng tuần của công ty. Họp xong, anh thấy thời gian còn sớm nên vô thức muốn đến xem Tạ Tinh Lan.

Sau hai năm làm cộng sự, anh rất thích thằng nhóc Tạ Tinh Lan. Ngoài việc tán thưởng hắn xuất sắc và đáng tin cậy, anh còn chân thành coi hắn như em ruột. Anh Khuyển cầm túi xách đi ra, lúc bước ngang qua cửa, một thực tập sinh trong công ty hỏi: “Anh Khuyển đi sớm thế, anh định về nhà ạ?”

“Hầy, gì mà về nhà, anh đi gặp anh Lan của bọn em.” Anh Khuyển nói: “Lớn rồi mà thất tình như bay nửa cái mạng. Mấy người trẻ tuổi ngày nào cũng tự hành hạ mình vì tình yêu.”

Không ngờ, thực tập sinh sửng sốt: “Anh Lan? Anh Tạ Tinh Lan? Hả? Chẳng phải anh ấy ra nước ngoài rồi sao?”

“Cái gì?” Anh Khuyển ngửi thấy mùi tin tức chẳng lành.

“Em nghe bạn cùng lớp nói anh ấy đã nộp đơn vào đại học Penn, bây giờ đã khai giảng rồi. Anh ấy vẫn chưa ra nước ngoài sao???”

Tin tức này giáng mạnh vào anh, khiến đầu óc anh choáng váng.

Tạ Tinh Lan nộp đơn xin đi du học? Kết quả là hắn không đi? Cái quái gì đây, vớ vẩn!

Qua vài lời nói của thực tập sinh, anh Khuyển đã hiểu đầu đuôi câu chuyện.

Chiều hôm đó, anh lại vụt đến nhà Tạ Tinh Lan. Anh đến thường xuyên đến nỗi biết được mật khẩu nhà Tạ Tinh Lan là 0621, có vẻ là sinh nhật của ai đó. Anh Khuyển không có tâm tư để đoán đáp án, anh kéo rèm cửa ngay khi bước vào phòng. Ánh nắng chiếu vào chói mắt Tạ Tinh Lan, hắn giơ tay cản lại như phiên bản nam của Nhiếp Tiểu Thiện nhiều năm không thấy ánh sáng.

Anh Khuyển ngồi đối diện hắn, sắc mặt u ám: “Anh nghe Hiểu Vân nói cậu nộp đơn vào đại học Penn nhưng không đi.”

Tạ Tinh Lan cầm lon bia, phát hiện đã cạn. Hắn muốn hút thuốc, lại không biết bật lửa nằm ở đâu. Hắn dứt khoát nhai không điếu thuốc rồi chậm chạp đáp: “À, đúng là vậy.”

Đó là lần đầu tiên anh Khuyển đánh hắn.

Tạ Tinh Lan bị một đấm của anh làm cho choáng váng, tuy anh không nặng tay nhưng không ai dám làm vậy với hắn.

Điếu thuốc trong miệng hắn rơi xuống đất. Anh Khuyển túm lấy cổ áo hắn, hỏi: “Cậu điên rồi à? Cậu đã bàn bạc chuyện này với gia đình chưa? Cậu nghĩ đại học Penn là nơi cậu muốn đến thì đến, không muốn thì thôi? Biết bao nhiêu người muốn thi vào nhưng không vào nổi, cậu lại lãng phí cơ hội này, cậu có biết là đáng tiếc cỡ nào không? Cậu đang đùa với cuộc đời, đùa với tương lai của mình à? Hả!?”

Tạ Tinh Lan cũng tức giận, hắn đẩy anh ra khỏi người mình, lạnh lùng nói: “Đi mẹ gì, không muốn đi, không học nữa.”

Dù sao hắn vẫn coi anh Khuyển là đàn anh của mình nên hắn nén giận chỉ tay ra cửa: “Anh đi đi, sau này đừng tới đây nữa, không cần quan tâm tôi.”

Anh Khuyển không những không đi mà còn kéo Tạ Tinh Lan vào phòng vệ sinh.

Mặt Tạ Tinh Lan đen kịt, rất muốn tẩn ai đó. Cũng vào thời điểm ấy, những người thân thiết mới phát hiện thực chất trong xương tủy hắn có chút ngông cuồng, nếu không thì sao hồi cấp ba hắn lại được gọi là “trùm trường”.

Tạ Tinh Lan muốn hất anh ra, nhưng anh Khuyển lại đẩy hắn đến trước gương.

Anh chỉ vào gương: “Nhìn chính mình đi.”

Tạ Tinh Lan thấy mình trong gương.

Có một khoảnh khắc, thậm chí hắn còn không nhận ra bản thân.

Chán chường, hốc hác, nhợt nhạt, đôi mắt hằn tia máu, toàn thân toát ra mùi chết chóc.

Tạ Tinh Lan cứ ngỡ mình gặp quỷ.

“Anh hỏi cậu, rốt cuộc cậu định làm gì?” Anh Khuyển nói: “Cậu bị thất tình chứ không bị điên. Cậu nghĩ xem vì sao em dâu không muốn sống với cậu? Em ấy mà thấy cậu thế này, ai mà thèm sống với cậu?”

Thấy Tạ Tinh Lan đã tỉnh táo, anh Khuyển châm một điếu thuốc: “Nói anh biết hai người chia tay thế nào.”

Tạ Tinh Lan im lặng: “Tôi bị vứt bỏ, nghèo, gia đình không đồng ý, không có tài cán.”

Đều trong dự đoán, những người trẻ chỉ có thể chia tay vì số ít lý do đó.

Anh Khuyển đợi hắn nói xong, liền đổ súp gà đã nấu mấy ngày vào miệng hắn: “Vậy thì sao cậu không cố gắng thêm chút nữa? Gia đình cậu cấm cản một ngày chứ cấm cản cả đời được à? Trong tương lai cậu có năng lực, cánh đủ cứng, ai kiểm soát được cậu?”

Anh Khuyển hòa nhã: “Cuộc đời còn dài, có chút thất bại nhỏ mà không vượt qua nổi, đáng không?”

Anh Khuyển nói nhiều lắm, Tạ Tinh Lan không nghe lọt tai thêm được gì, hắn chỉ nghe rõ câu “cấm cản một ngày chứ cấm cản cả đời được à?”.

Phải rồi, Tạ Tinh Lan đột nhiên thông suốt, dựa theo kiến ​​thức sinh học hiện nay, nếu không bệnh tật không tai nạn, lão già Tạ Kính kia nhất định sẽ chết sớm hơn hắn.

Hắn vẫn còn trẻ, có cả cuộc đời để chỉ yêu duy nhất một người.

Chỉ cần hắn đủ mạnh.

Tạ Tinh Lan mở vòi nước, dòng nước mát lạnh khiến hắn hoàn toàn thoát khỏi trạng thái sa sút. Hắn giội cả thau nước lên mặt, gương mặt đẹp trai hiện rõ trong gương. Hắn lấy lý trí về, ngoại trừ vẻ mặt tái nhợt, biểu cảm không có gì khác biệt so với trước đây.

Chỉ có điều trong trái tim hắn như có hai người khác nhau.

Tạ Tinh Lan lặp đi lặp lại trong lòng như hoang tưởng: Đúng vậy, chính xác, không thể nào chia tay. Mẹ nó ông đây sẽ quấn lấy Hạ Khâm suốt đời như quỷ.

Hắn bắt đầu có niềm hy vọng mới vào cuộc sống. Tạ Tinh Lan đã đưa ra quyết định đơn giản và thô bạo là trước tiên hắn sẽ tĩnh dưỡng, rồi lật tẩy mọi chuyện của lão già khi đủ sức mạnh. Lão già thích để lại ngai vàng ở nhà để hắn kế thừa, vậy thì lúc lên ngôi, hắn sẽ là người đầu tiên vì việc nước quên tình nhà. Giải quyết triệt để rào cản lớn nhất giữa hắn và Hạ Khâm xong, hắn sẽ có thời gian để chậm rãi theo đuổi lại Hạ Khâm.

Kể cả khi phải mất cả quãng đời về sau.

Suy nghĩ này khiến hắn nhanh chóng phấn chấn.

Anh Khuyển không biết nguyên nhân hắn tỉnh ngộ, anh nghe Tạ Tinh Lan xin lỗi bèn vội vàng vỗ vai hắn: “Không sao, anh biết cậu không cố ý. Vậy bây giờ cậu định làm gì?”

Tạ Tinh Lan nhã nhặn nói: “Kiếm tiền.”

“Ồ.” Anh Khuyển nói: “Giỏi, biết đi kiếm tiền là giỏi, có vật chất mới có tình yêu. Cậu muốn kiếm bao nhiêu?”

Tạ Tinh Lan thoáng suy tư: “Mua tòa CBD Bắc Kinh tốn bao nhiêu?”

Anh Khuyển: “…”

Chàng trai à, có thể ôm mộng tưởng chứ đừng ảo tưởng.

Sau ngày hôm đó, Tạ Tinh Lan bắt đầu dọn dẹp căn nhà. Mới khoảng hai tháng không quét tước mà bệ cửa sổ phủ một lớp bụi dày, hắn quyết định gọi dì giúp việc đến dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài.

Căn nhà trông sáng bừng hẳn lên, hệt như lúc hắn và Hạ Khâm mới chuyển đến đây sống chung.

Đầu mùa hè, Diêm Mạn mang đến tin vui là Hạ Khâm đã xuất viện và đang hồi phục tốt. Cuối cùng Tạ Tinh Lan cũng thở phào nhẹ nhõm, mua vé máy bay đi Mỹ. Vào ngày hắn chính thức lên đường đến New York, Diêm Mạn đã gửi tin cho hắn báo rằng Hạ Khâm đã trở lại trường.

Tạ Tinh Lan ngoảnh lại nhìn mảnh đất nơi mình đã sinh sống hơn hai mươi năm, cất điện thoại đi, không quay đầu nữa mà đi đến bờ bên kia Thái Bình Dương.

Sự nghiệp du học của hắn cứ thế bắt đầu.

Tạ Tinh Lan không hề xin Tạ Kính một cắc nào, toàn bộ chi phí sinh hoạt của hắn ở Mỹ đều là từ tiền hoa hồng của Không Độ. Hắn không sống xa hoa lãng phí nhưng cũng không đến nỗi tệ, năm đầu tiên đến Mỹ còn chưa quen, hắn dựa cả vào tin tức về Hạ Khâm mà thỉnh thoảng Diêm Mạn truyền đến, một mình vượt qua mỗi đêm trằn trọc khó ngủ.

Mãi đến cuối năm thứ nhất, Diêm Mạn mới gửi tin nhắn nói: [Vợ cũ của ông đi đóng phim rồi!! Tôi có dự cảm là sẽ hot (mắt lấp lánh)]

Chưa đầy một tháng sau tin nhắn đó, quả nhiên Hạ Khâm trở nên nổi tiếng. Đây là kiểu thình lình nổi tiếng mà không có bất kỳ điềm báo nào, tựa như sao vương đột ngột xuất hiện trong ngành giải trí, không ai kịp trở tay.

Trước đây Tạ Tinh Lan chỉ biết ít tin của Hạ Khâm qua Diêm Mạn, đa số đều là ảnh chụp lén. Khi cậu nổi tiếng, tin tức và hình ảnh của cậu lan truyền khắp mạng xã hội. Tạ Tinh Lan cũng bất ngờ, tựa như một người sống tằn tiện suốt bao lâu nay, bỗng vào một ngày trở nên giàu có.

Giàu sang phú quý đến quá đột ngột, nhưng Tạ Tinh Lan không mấy vui vẻ. Hắn đọc những tin tức tràn ngập trên các phương tiện truyền thông, nhìn những người hâm mộ cuồng nhiệt tung hô, say đắm cậu.

Hắn tại bên kia Thái Bình Dương, nếm chút đố kỵ vừa cay đắng vừa chua xót.

Hắn từng là chú rồng quanh quẩn bên lâu đài, canh giữ kho báu chỉ thuộc về riêng hắn. Hiện tại hắn đã ra nước ngoài, lực bất tòng tâm, cuối cùng kho báu cũng bị người khác phát hiện.

Tạ Tinh Lan rơi vào trạng thái lo lắng khó hiểu.

Hắn nghĩ, không được, mình phải kiếm nhiều tiền hơn, phải nhanh hơn nữa… mình muốn gặp em ấy quá.

Kia là năm đầu tiên Tạ Tinh Lan ra nước ngoài. Trong năm đầu tiên, hắn dành hai mươi ba giờ một ngày để nhớ Hạ Khâm, thỉnh thoảng hắn lại nảy sinh ý định về nước để gặp cậu, bất chấp mọi thứ.

Chỉ là vài chục giờ bay thôi, không có gì to tát cả. Hắn sẵn lòng bay vòng quanh thế giới để trở về gặp cậu. Mong muốn đó càng nghiêm túc hơn sau khi Hạ Khâm nổi tiếng. Hắn nhận ra có quá nhiều người thích Hạ Khâm, nếu hắn không quay lại gặp cậu, hắn sợ “bạn trai cũ” sẽ lãng quên hắn.

Vì vậy vào năm Hạ Khâm tốt nghiệp đại học, Tạ Tinh Lan bay hàng chục giờ để về nước. Hắn đứng ở cổng trường đại học Thanh Hoa, nhìn Hạ Khâm từ xa. Một năm không gặp, cậu đã gầy đi một ít, da dẻ vẫn trắng mịn, cậu như lọt thỏm trong bộ đồ cử nhân.

Tạ Tinh Lan phải dùng hết sức lực mới kiềm chế ha.m mu.ốn tiến lên ôm chặt cậu.

Đến tận lúc này rồi, hắn lại dừng chân không bước tiếp. Gặp cậu thì có tác dụng gì đây, hắn vẫn chưa thể đấu lại Tạ Kính. Chỉ khi Diêm Mạn chụp ảnh tốt nghiệp cho Hạ Khâm, Tạ Tinh Lan mới lặng lẽ nghiêng người về phía máy ảnh, giả vờ làm người qua đường, có được một bức ảnh chụp chung quý giá.

Hắn cầm bức ảnh nhìn hồi lâu, thầm nghĩ lẽ ra hắn có thể đứng đường hoàng ngay bên cạnh cậu.

Đến năm thứ hai, Hạ Khâm ký hợp đồng với công ty Love Letter, chính thức trở thành nghệ sĩ. Tạ Tinh Lan bận rộn với việc học, đồng thời hắn bắt đầu sử dụng cổ phiếu của Không Độ để thực hiện vài khoản đầu tư đơn giản ở phố Wall. Hiệu quả rõ rệt, hắn nhanh chóng tích lũy được chút danh tiếng, nhiều công ty đưa ra lời mời hợp tác với hắn.

Chỉ lúc đêm về khi mọi người đã ngủ hết, hắn mới có thời gian để nghĩ về người yêu “cũ” ở bên kia đại dương.

Đêm giao thừa ở quảng trường thời đại, hắn nhìn khuôn mặt của người yêu trên màn hình lớn, lòng hắn chua chát cay đắng.

Tạ Tinh Lan nói với cậu: “Năm mới vui vẻ, ngôi sao lớn.”

Năm mới vui vẻ, hắn tự nhủ, đây là năm thứ hai sau khi chia tay. Bất chợt hắn lại bắt đầu nghĩ về cậu không ngừng, xem lại những bộ phim cậu đóng suốt cả đêm. Năm thứ ba, Hạ Khâm tham gia kha khá bộ phim, đều gây tiếng vang tốt.

Tạ Tinh Lan xem hết tất cả mà không bỏ sót bộ nào, còn mua vui giữa cảnh khổ, ít nhất thì Hạ Khâm vẫn chưa có ý định đóng cảnh hôn.

Thời điểm chịu nhiều áp lực, Tạ Tinh Lan sẽ nhập số điện thoại của Hạ Khâm, nhìn chằm chằm vào WeChat của cậu. Theo sự nghiệp ngày càng bận rộn của Hạ Khâm, Diêm Mạn cũng ít đưa tin hơn.

Bạn bè chính là như thế, dù quan hệ có tốt đến đâu thì sau khi bước vào xã hội, sẽ dần giảm liên lạc xuống. Mọi người đều đang liều mạng chạy về phía trước, chỉ còn những ký ức là ở nguyên.

Đã lâu rồi hắn không nhận được tin nhắn nào từ Diêm Mạn, nhưng Tạ Tinh Lan bắt gặp Hạ Khâm trên các tấm biển quảng cáo thường xuyên hơn.

Trong và ngoài ống kính, hắn nảy sinh nỗi hoảng loạn không rõ lý do, giống như nắm cát vụt mất qua kẽ tay, hắn cảm thấy mình ngày càng cách xa Hạ Khâm. Cho đến buổi tụ tập sinh viên quốc tế Trung Quốc, con gái của ông trùm bất động sản nổi tiếng ở Hồng Kông tổ chức bữa tiệc, mời các du học sinh ở Mỹ, trong đó có Tạ Tinh Lan.

Lúc đầu hắn không muốn đến kiểu tiệc tùng con nít này, hắn đang choáng đầu bận bịu kiếm tiền. Hắn cần nhanh chóng hơn, hắn sắp không đuổi kịp bước chân Hạ Khâm rồi. Sau đó hắn bị bạn khá thân nài nỉ nên đành đồng ý đến ngồi một lúc.

Bạn cùng lớp nói bằng tiếng Anh Mỹ: “Hay quá, cậu chịu chừa cho tôi thể diện rồi đồ nghiện công việc. Sao cậu phải tiết kiệm nhiều tiền vậy chứ? Bộ muốn cưới công chúa Anh hả?”

“Cũng gần gần vậy.” Tạ Tinh Lan thản nhiên trả lời.

Cũng tại bữa tiệc đó, bỗng có người nhắc tới Hạ Khâm. Các cô gái phấn khích, thì thầm bàn về cậu: “Bà cũng là fan của cậu ấy hả! Mấy chị em ơi tôi cũng thế!”

“Á á á, cậu ấy siêu đẹp trai! Còn lạnh lùng nữa, tôi thích tính của cậu ấy cực!”

“Cậu ấy chính là đóa hoa cao lãnh duy nhất trong showbiz Trung Quốc.”

“Tôi còn nhờ bố tôi xin số cậu ấy cơ…”

Mọi người không nói tiếng Anh nữa mà xổ luôn tiếng mẹ đẻ. Ai cũng là con nhà giàu, muốn hỏi cách liên lạc với người nổi tiếng cũng không khó.

Tạ Tinh Lan vẫn luôn im lặng chợt cảnh giác hỏi: “Em ấy có cho không?”

Cô gái vừa lên tiếng sửng sốt, thấy là hắn hỏi thì đỏ mặt đáp: “Không cho, chắc là vì công ty không đồng ý…”

Tạ Tinh Lan lại im lặng, thái độ thù địch của hắn khiến mọi người xung quanh giật mình.

Cô gái lấy hết can đảm hỏi: “Issah cũng thích Hạ Khâm à?”

Có khi nào cậu ấy cùng fandom với mình không? Cô gái nghĩ lung tung.

Tạ Tinh Lan không phủ nhận: “Ừm.”

Cô gái vui vẻ: “Giống tôi.”

“Không giống.” Tạ Tinh Lan cáu kỉnh: “Cái thích của tôi không giống cái thích của các cậu.”

Đu ngôi sao thì có gì mà không giống?

Các cô gái nhìn nhau, Tạ Tinh Lan thấy sự bối rối trong mắt họ.

Ý họ là, chẳng phải đều là fan sao?

Mãi đến lúc này, Tạ Tinh Lan mới hiểu nỗi bực bội mơ hồ của mình đến từ đâu. Hắn nhận ra kể từ khi Hạ Khâm trở thành tâm điểm chú ý, cái “thích” của hắn dành cho Hạ Khâm không còn là duy nhất nữa.

Trước kia là bạn cùng lớp, là người yêu, là người duy nhất của nhau.

Bây giờ là người hâm mộ, là khán giả, là một trong hàng ngàn người.

Đã nhiều năm trôi qua rồi, đối với Hạ Khâm mà nói, nếu gặp lại….

Tạ Tinh Lan hoảng sợ như giẫm phải hư không.

Liệu hắn có còn đặc biệt nữa không?


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com