Trong yến tiệc kén rể hôm ấy, các quý nữ nơi kinh thành đều tranh nhau chọn lựa công t.ử xuất thân thế gia, mong tìm được một mối lương duyên xứng đáng.
Ta vừa mới được đón về phủ chưa được bao lâu, phụ thân vốn đã giữ sẵn cho ta một vị trí, để ta xem mắt Thế t.ử của Quốc công phủ.
Thế nhưng tỷ tỷ lại khóc suốt một đêm dài, nghẹn ngào nói rằng ta vừa trở về đã cướp mất mối hôn sự mà tỷ ấy mong ngóng bao năm.
Mẫu thân rốt cuộc mềm lòng, thế là ca ca liền đem danh thiếp của ta nhét đến trước bàn một vị cử nhân xuất thân hàn môn, ngồi lặng lẽ tận nơi góc khuất.
Người ấy mặc một thân thanh sam đã giặt đến bạc màu, ngay cả hộp sách mang bên người cũng cũ kỹ đến mức lớp sơn bên ngoài bong tróc loang lổ.
Mọi người trông thấy cảnh ấy, lập tức bật cười ồ lên đầy châm chọc.
“Vị này mới thật sự là thanh bần đấy.”
“Nếu nàng ta gả qua đó, chỉ e đến bạc mua son phấn cũng phải tự mình kiếm lấy.”
Ca ca ghé sát bên tai ta, hạ giọng cảnh cáo:
“Đừng có làm loạn, đợi tỷ tỷ muội an tâm định xong hôn sự, ta sẽ thay muội chọn một nhà khác tốt hơn.”
Ta chỉ lặng lẽ nhìn vào bài luận sách đang đặt trên bàn vị cử nhân nghèo kia.
Kiếp trước, trận thanh trừng khiến triều đình thay m.á.u, chính là bắt đầu từ bài luận trị thủy này của chàng.
Ta cầm lấy danh thiếp của mình, tự tay đưa đến trước mặt chàng.
“Nếu công t.ử không chê, ta nguyện cùng chàng chịu cảnh hàn song.”
Tiếng cười đùa vang khắp sảnh đường trong khoảnh khắc ấy bỗng nhiên lặng ngắt.
Quốc công phu nhân vốn vẫn giữ vẻ mặt hờ hững từ đầu đến cuối, rốt cuộc cũng đổi sắc.
Khi Ôn Ký Bạch ngước mắt nhìn ta, đầu ngón tay chàng vẫn còn đặt trên bài luận trị thủy kia.
Chiếc thanh sam trên người chàng đã bạc màu vì giặt nhiều lần, ống tay áo có hai chỗ vá nhưng từng đường kim mũi chỉ đều ngay ngắn, hộp sách bên cạnh đã tróc sơn, đặt giữa một yến tiệc đầy gấm vóc lụa là, trông nghèo túng đến mức khiến người ta ch.ói mắt.
Danh thiếp ta đưa ra vẫn lặng lẽ dừng giữa không trung.
Bên cạnh có người khẽ cười nhạo: “Vị cô nương nhà họ Hứa này lớn lên nơi dân gian, quả nhiên không hề chê cảnh thanh bần.”
Người khác cũng hùa theo: “Chê gì được chứ, e rằng nàng ta ngay cả cửa Quốc công phủ quay về hướng nào cũng chẳng biết.”
Ta vẫn không rụt tay về.
Ôn Ký Bạch cúi mắt nhìn cái tên trên danh thiếp, ba chữ “Hứa Chiếu Đường” ấy là do chính tay mẫu thân viết cho ta vào đêm qua.
Khi bà viết mấy chữ này, Hứa Hành Ngọc ở trong phòng khóc đến gần như tắt thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ca ca Hứa Tri Dao đứng ngoài cửa, cách một bức rèm mà khuyên nhủ.
“Mẫu thân, Hành Ngọc đã mong ngóng mối hôn sự này bao nhiêu năm rồi. Chiếu Đường vừa mới trở về, ngay cả quy củ chốn cao môn đại hộ trong kinh thành còn chưa hiểu hết, nếu thật sự gả vào Quốc công phủ, chưa chắc đã đứng vững được.”
Phụ thân im lặng rất lâu, cuối cùng mới trầm giọng nói: “Quốc công phủ vốn dĩ nhắm đến đích nữ nhà họ Hứa.”
Chỉ một câu nói ấy, đến hôm nay lại biến thành cái cớ để ta bị xem là không biết tiến lui, biến thành lý do khiến Hứa Hành Ngọc ốm liệt giường suốt một đêm, cũng biến thành nguyên do để Hứa Tri Dao ném danh thiếp của ta vào nơi góc khuất này.
Ôn Ký Bạch cuối cùng cũng đưa tay ra, nhận lấy danh thiếp của ta.
Tay chàng rất vững, đầu ngón tay có một lớp chai mỏng, nhưng khi chạm vào mép giấy, động tác lại nhẹ nhàng vô cùng.
“Hứa cô nương, nhà họ Ôn ta bần hàn, mẫu thân bệnh lâu chưa khỏi, tiểu muội còn thơ dại, hiện giờ trong tay ta cũng chưa có công danh gì.”
Trong sảnh lại vang lên mấy tiếng cười khẽ.
Sắc mặt Hứa Tri Dao dịu xuống đôi chút, tựa như đang chờ ta biết khó mà lui.
Ta nhìn bài luận sách trên bàn Ôn Ký Bạch.
Giấy viết tuy thô ráp, nhưng nét mực lại thanh nhã mà kiên định.
Kiếp trước, đê điều vỡ lở, nạn dân mười bảy châu phải dọc đường xin ăn, bạc quốc khố rót xuống để tu sửa đê điều bị tầng tầng lớp lớp quan lại nuốt chửng, thế gia quyền quý trong kinh thành chẳng một ai dám tra xét đến cùng.
Chính Ôn Ký Bạch đã cõng chiếc hộp sách cũ nát ấy, mang theo ba mươi bảy cuốn sổ ghi chép việc trị thủy mà vào kinh.
Ba ngày sau đó, bài sách luận trị thủy của chàng được đặt lên ngự án của hoàng đế.
Thừa Ân Quốc công phủ bị binh lính vây kín, sổ sách cũ của kho lương nhà họ Hứa cũng bị lật ra. Khi ấy Hứa Tri Dao đội tuyết đến cầu xin ta, mong ta nói giúp vài lời trước mặt vị Phó sứ Diêm Vận.
Mà khi đó, ta đã bị gả cho lão Phó sứ Diêm Vận ngoài bốn mươi tuổi làm vợ kế.
Người nhà họ Hứa từng nói rằng mối hôn sự ấy rất ổn thỏa.
Ổn thỏa đến mức ta phải thay người ta nuôi ba đứa con của đời vợ trước, ổn thỏa đến mức ta bệnh suốt nửa năm cũng chẳng có ai hỏi han, ổn thỏa đến mức khi nhà họ Hứa xảy ra chuyện, họ mới nhớ đến đứa con gái đã bị gả đi thật xa là ta.
Ta nhìn Ôn Ký Bạch trước mắt, người còn chưa bước vào chốn quan trường, rồi nhẹ giọng nói: “Ta lớn lên bên ngoài đến năm mười ba tuổi, từng chẻ củi, từng gánh nước, từng cùng mẹ nuôi canh bên lò t.h.u.ố.c suốt ba năm. Cái cảnh bần hàn mà Ôn công t.ử nói, ta chịu được.”
Ánh mắt Ôn Ký Bạch khẽ lay động.
Hứa Tri Dao rốt cuộc không thể ngồi yên thêm nữa.
Huynh ta ấn mạnh chén rượu xuống bàn, rượu trong chén sóng sánh tràn ra, làm ướt cả tay áo.
“Hứa Chiếu Đường, muội quậy đủ chưa?”