Chọn Nhầm Cành Ngọc

Chương 2



Ta quay đầu nhìn huynh ấy.

 

Hôm nay huynh ấy mặc cẩm bào màu trắng ánh trăng, bên hông đeo một sợi dây kết.

 

Sợi dây kết ấy là do ta tự tay thắt cho huynh ấy khi vừa mới hồi phủ. Lúc đó huynh ấy chê màu sắc cũ kỹ, tiện tay vứt nó vào góc xe ngựa. Hôm nay có lẽ mẫu thân bảo huynh ấy đeo lên, để người ngoài nhìn vào thấy huynh muội chúng ta hòa thuận.

 

Hứa Tri Dao cố nén cơn giận trong lòng:

 

“Ta đã nói rồi, đợi Hành Ngọc yên tâm định xong hôn sự với Quốc công phủ, ta sẽ chọn cho muội một nhà khác tốt hơn. Muội ở đây giận dỗi như vậy, là muốn cả kinh thành nhìn nhà họ Hứa chúng ta làm trò cười sao?”

 

Hứa Hành Ngọc cũng đứng dậy.

 

Tỷ ta mặc chiếc váy thêu bươm bướm màu vàng nhạt, hốc mắt hơi đỏ, trông như một nụ hoa mềm yếu vừa bị mưa vùi dập.

 

“Ca ca đừng trách muội ấy, đều là lỗi của ta. Nếu tối qua ta không khóc, hôm nay muội ấy cũng sẽ không tức giận đến mức này.”

 

Tỷ ta bước đến bên cạnh ta, đưa tay muốn kéo lấy ta.

 

Kiếp trước, ta từng bị bàn tay này giữ lại.

 

Tỷ ta vừa khóc vừa nói: “Muội muội, ta trả Quốc công phủ lại cho muội, ta không cần gì nữa.”

 

Các phu nhân ngồi đầy sảnh đường đều nhìn về phía ta, mẫu thân cũng rưng rưng nước mắt mà nhìn ta.

 

Thế là khi đó ta đã cúi đầu.

 

Cái cúi đầu ấy, đổi lấy cảnh tỷ ta nở mày nở mặt xuất giá, đổi lấy từng món của hồi môn của ta bị chuyển sang viện của tỷ ta, cũng đổi lấy việc sau này Quốc công phủ xảy ra chuyện, tỷ ta lại khóc lóc cầu xin ta cứu giúp.

 

Lần này, ta lùi về sau một bước.

 

Tay Hứa Hành Ngọc khựng lại giữa không trung.

 

Nước mắt tỷ ta lập tức lăn dài.

 

“Muội muội, muội thật sự hận ta đến vậy sao?”

 

Ánh mắt khắp sảnh đường lại một lần nữa đổ dồn về phía ta.

 

Quốc công phu nhân đặt chén trà xuống, nụ cười trên môi cũng nhạt đi vài phần.

 

Ta đương nhiên biết vì sao bà ta đổi sắc.

 

Thừa Ân Quốc công phủ bề ngoài vẫn hào nhoáng vinh hoa, nhưng bên trong từ lâu đã bị khoản thâm hụt trong việc trị thủy đục khoét quá nửa. Bọn họ nóng lòng muốn kết thân với nhà họ Hứa, thứ nhắm tới chính là danh phận đích nữ thật sự của ta, cùng với kho lương thực, giấy phép buôn muối và những điền trang mà tổ mẫu để lại cho ta.

 

Hứa Hành Ngọc cho rằng mình đã cướp được một cành cao.

 

Tỷ ta nào biết, cành cây ấy đã sớm mục ruỗng từ bên trong.

 

Phụ thân trầm giọng gọi: “Chiếu Đường, trở về chỗ ngồi đi.”

 

Ta cúi người hành lễ với ông.

 

“Phụ thân, danh thiếp đã đưa ra rồi.”

 

Gân xanh trên trán phụ thân giật giật.

 

Mẫu thân vội vàng lên tiếng: “Ôn công t.ử, cậu là người đọc sách, chắc hẳn hiểu rõ hôn nhân đại sự của nữ nhi không phải trò đùa.”

 

Ôn Ký Bạch đứng dậy, chắp tay hướng về phía mẫu thân.

 

“Phu nhân nói rất đúng, đại sự cả đời vốn nên thận trọng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hứa Tri Dao cười lạnh một tiếng.

 

Ôn Ký Bạch cất danh thiếp của ta vào tay áo, rồi lấy danh thiếp của chính mình ra, hai tay dâng lên trước mặt phụ thân.

 

“Nhưng hôm nay là yến tiệc kén rể, Hứa cô nương đã trước mặt mọi người chọn ta, nếu Ôn mỗ từ chối, đó mới thật sự là khinh thường nàng.”

 

Cả sảnh đường bỗng im phăng phắc.

 

Chàng mặc chiếc thanh sam cũ kỹ, đứng giữa chốn lụa là gấm vóc, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như trúc xanh trước gió.

 

“Ôn mỗ hiện giờ quả thật không có gia sản, nhưng ta có văn chương, có hai bàn tay này. Nếu nhà họ Hứa bằng lòng, trong vòng ba năm, ta sẽ tự kiếm một tiền đồ sáng rõ để rước nàng. Nếu nhà họ Hứa không đồng ý, cũng xin chư vị đừng đem danh thiếp của Hứa cô nương ra làm trò cười nữa.”

 

Tim ta khẽ run lên.

 

Sắc mặt Hứa Tri Dao cuối cùng cũng thay đổi.

 

Phụ thân nhìn chằm chằm tấm danh thiếp kia, rất lâu vẫn không đưa tay nhận lấy.

 

Quốc công phu nhân bỗng cười nói: “Hứa đại nhân, lệnh ái quả thật có mắt nhìn người. Ôn công t.ử văn chương đoan chính, chuyện hôm nay nếu truyền ra ngoài, cũng xem như một đoạn giai thoại đẹp.”

 

Bà ta đang ép phụ thân.

 

Phụ thân là người trọng thanh danh, không thể chịu nổi lời đàm tiếu rằng mình đem kẻ sĩ hàn môn ra làm trò bỡn cợt.

 

Cuối cùng, ông vẫn đưa tay nhận lấy danh thiếp của Ôn Ký Bạch.

 

Chén rượu trong tay Hứa Tri Dao vỡ nát.

 

Máu theo kẽ tay huynh ta nhỏ xuống, nhưng huynh ta tựa như không thấy đau, chỉ nhìn ta bằng ánh mắt lạnh buốt.

 

“Hứa Chiếu Đường, sớm muộn gì muội cũng sẽ hối hận.”

 

Ta cúi đầu nhìn bài luận trị thủy trên bàn Ôn Ký Bạch.

 

Trên đó có một câu.

 

Thủy hoạn không chỉ do nước, mà còn bởi lòng tham không đáy của con người.

 

Ta nhẹ giọng đáp: “Vậy thì cứ đợi đến sau này hãy nói.”

 

Trên xe ngựa trở về phủ, không một ai cất tiếng.

 

Hứa Hành Ngọc tựa vào vai mẫu thân, khóc đến hai mắt sưng đỏ.

 

Hứa Tri Dao cưỡi ngựa đi bên cạnh xe, lòng bàn tay quấn vải trắng, sắc mặt âm trầm như phủ sương lạnh.

 

Ta ngồi ở góc xe, cổ tay bị chiếc mõ gỗ giấu trong tay áo cấn vào hơi đau.

 

Đó là món đồ cha nuôi tự tay khắc cho ta.

 

Ngày ta được đón về nhà họ Hứa, ông đã bệnh đến mức chẳng thể ngồi dậy, vậy mà vẫn cố nhét chiếc mõ gỗ ấy vào tay ta.

 

“Chiếu Đường sau này nhất định phải sống thật tốt nhé.”

 

Khi ấy ta từng ngỡ rằng, những ngày tháng tốt đẹp ấy nằm ở nhà họ Hứa.

 

Lúc mới hồi phủ, mẫu thân ôm ta khóc đến ngất đi, phụ thân đỏ hoe mắt nói rằng ông mắc nợ ta, Hứa Tri Dao cõng ta đi qua tiền viện, khẽ nói: “Từ nay về sau, ca ca sẽ bảo vệ muội.”

 

Ta đã tin thật.