Nước mắt mẫu thân rơi xuống.
“Chiếu Đường, bây giờ con xa lạ với nương đến mức này sao?”
Ta rũ mắt.
“Bên cạnh mẫu thân đã có tỷ tỷ rồi.”
Hứa Hành Ngọc lập tức nhẹ giọng nói: “Nếu muội muội bằng lòng, ta có thể nhường chỗ.”
Ta quay đầu nhìn tỷ ta.
“Sao tỷ tỷ lúc nào cũng thích nhường như vậy?”
Hứa Hành Ngọc sững người.
Ta nhìn khuôn mặt nhợt nhạt yếu ớt ấy.
“Tỷ nói nhường Quốc công phủ, nhường mẫu thân, nhường ca ca. Nhưng mỗi lần tỷ nhường xong, tất cả mọi người đều quay lại trách cứ ta, cứ như ta cầm d.a.o kề cổ ép tỷ lui bước vậy.”
Nước mắt Hứa Hành Ngọc treo lơ lửng trên má.
“Ta không có.”
Ta chẳng muốn tranh cãi với tỷ ta nữa.
Tỷ ta có hay không, đã chẳng còn quan trọng.
Mẫu thân mệt mỏi nhắm mắt.
“Tỷ muội các con, sao lại thành ra thế này?”
Không ai trả lời.
Bởi vì đáp án vốn đã nằm ngay trong căn phòng này.
Một người khóc, một người nhường, một người bệnh, một người khuyên.
Người còn lại, người tỉnh táo nhất, lại trở thành kẻ có tội.
Khi ta rời khỏi viện của mẫu thân, Hứa Tri Dao bước theo ra ngoài.
Giọng huynh ấy rất nhẹ.
“Hồi nhỏ, năm đầu tiên muội bị mất tích, mẫu thân gần như phát điên đi tìm muội. Khi Hành Ngọc được bế vào phủ, mẫu thân khóc trắng đêm, không cho bất kỳ ai lại gần.”
Ta dừng dưới mái hiên.
Hứa Tri Dao nhìn ngọn đèn leo lét phía xa.
“Sau đó Hành Ngọc dần lớn lên, biết ôm bà ấy gọi nương, biết hái hoa tặng bà, biết ở cạnh khi bà đau đầu, mẫu thân mới dần nguôi ngoai.”
Ta lặng lẽ nghe.
Huynh ấy nói những lời này, có lẽ muốn ta hiểu rằng Hứa Hành Ngọc không vô cớ cướp đi điều gì.
Nhưng ta đã sớm hiểu rồi.
Hứa Hành Ngọc đã ở bên họ, dỗ dành họ, lấp đầy khoảng trống do ta để lại.
Cho nên họ yêu thương tỷ ta.
Điều ấy vốn rất bình thường.
Điều ta không thể chấp nhận, là họ bắt ta phải nhường đường cho tình yêu ấy.
Hứa Tri Dao trầm giọng nói: “Chiếu Đường, trước kia ta luôn cảm thấy Hành Ngọc không cùng m.á.u mủ, trong lòng nàng ấy càng bất an. Còn muội là muội muội ruột thịt, muốn bù đắp thế nào cũng vẫn còn kịp.”
Ta quay đầu nhìn huynh ấy.
Mắt huynh ấy hơi đỏ.
“Bây giờ ta mới nhận ra, hình như ta cứ bắt muội phải chờ đợi mãi.”
Gió lùa qua ngọn đèn l.ồ.ng dưới hiên.
Nếu nghe được câu này vào năm ta vừa mới hồi phủ, có lẽ ta đã khóc òa lên.
Sẽ cảm thấy ca ca cuối cùng cũng hiểu mình rồi.
Nhưng hiện tại, ta chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.
“Ừ.”
Ánh sáng dưới đáy mắt Hứa Tri Dao dần dần tắt đi.
Ta nói: “Ta phải đến điền trang ngoài thành, ngày mai không có ở trong phủ.”
Huynh ấy gật đầu.
“Ta đưa muội đi.”
“Không cần.”
Môi huynh ấy mím c.h.ặ.t.
Ta nói thêm: “Ôn Ký Bạch sẽ đến đón ta.”
Sắc mặt Hứa Tri Dao dưới ánh đèn lại nhợt đi mấy phần.
Ngày Ôn Ký Bạch đỗ kỳ thi Xuân, hẻm Liễu Diệp chật kín người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiếng chiêng báo tin vui vang dội khắp con hẻm nhỏ.
A Mãn chạy đến rơi mất một chiếc giày, lao vào sân hét lên: “Ca ca đỗ rồi!”
Ôn lão phu nhân vịn khung cửa, nước mắt tuôn trào.
Khi ta đến nơi, Ôn Ký Bạch đang đứng giữa sân, trong tay cầm tờ giấy đỏ chép lại bảng vàng.
Nhìn thấy ta, chàng dường như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ trịnh trọng vái ta một cái.
“Hứa cô nương, ta thi đỗ rồi.”
Ta mỉm cười gật đầu.
“Ta biết.”
Hàng xóm láng giềng xung quanh đều đang nhìn.
A Mãn nấp sau lưng Ôn lão phu nhân, lén gọi một tiếng “tẩu tẩu”.
Lần này, Ôn Ký Bạch không mắng muội ấy nữa.
Tai chàng đỏ bừng, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào ta.
Ta đội rèm che mặt, vậy mà vẫn cảm thấy mặt mình nóng lên.
Người nhà họ Hứa đến nhanh hơn ta tưởng.
Phụ thân chuẩn bị lễ mừng, đích thân tới hẻm Liễu Diệp.
Hứa Tri Dao cũng đến.
Khi xuống ngựa, huynh ấy vẫn mặc quan phục, rõ ràng là vừa vội chạy từ nha môn tới.
Con hẻm quá hẹp, xe ngựa nhà họ Hứa đậu thành một hàng, kéo theo không ít ánh mắt tò mò.
Thái độ của phụ thân đối với Ôn Ký Bạch đã khách khí hơn trước rất nhiều.
Ôn Ký Bạch cũng tiếp đãi không kiêu ngạo, không tự ti.
Trong nhà không chứa đủ người, đành bày trà ngoài sân.
Trà là loại bình thường, nhưng nước đun nóng hổi.
Phụ thân bưng bát trà gốm thô, trên mặt chẳng lộ chút ghét bỏ nào.
Hứa Tri Dao nhìn mái nhà chắp vá trong sân, ánh mắt lướt qua đống củi nơi góc tường, rồi lại dừng trên người ta.
Ta đang giúp A Mãn xỏ lại chiếc giày bị rơi.
A Mãn hơi sợ người nhà họ Hứa, cứ túm c.h.ặ.t lấy tay áo ta.
Hứa Tri Dao bỗng bước đến.
“Đây là muội muội của Ôn công t.ử sao?”
A Mãn co rúm lại sau lưng ta.
Ta vỗ nhẹ lên tay muội ấy.
“Gọi Hứa đại nhân đi.”
A Mãn lí nhí gọi một tiếng.
Hứa Tri Dao lấy từ trong tay áo ra một gói giấy.
“Kẹo mua trên đường.”
A Mãn ngước lên nhìn ta.
Ta gật đầu, muội ấy mới dám nhận lấy.
Trong mắt Hứa Tri Dao thoáng hiện lên một tia bàng hoàng.
Ta biết huynh ấy nhớ ra điều gì.
Năm xưa khi ta vừa hồi phủ, ta cũng sợ người lạ như vậy.
Ma ma dạy ta nhận mặt người thân, chỉ vào huynh ấy mà nói: “Đây là đại công t.ử, là ca ca ruột của con.”
Huynh ấy mua từ phố chợ về cho Hứa Hành Ngọc một gói kẹo hạt thông, rồi tiện tay chia cho ta hai viên.
Ta tiếc không nỡ ăn, giấu dưới gối, đến đêm lại lén lấy ra ngắm.
Sau đó Hứa Hành Ngọc nói gói kẹo của tỷ ta không ngọt.
Huynh ấy liền lấy nốt phần còn lại của ta đưa cho tỷ ta, bảo ngày mai sẽ mua bù cho ta.
Tất nhiên, cái ngày mai ấy chẳng bao giờ đến.
Huynh ấy quên mất.
Còn ta thì lại nhớ rất lâu.
Hứa Tri Dao nhìn A Mãn ôm kẹo chạy đi, bỗng trầm giọng hỏi: “Ngày xưa ta có phải cũng từng mua kẹo cho muội không?”
Ta mỉm cười.
“Từng mua rồi.”