Ta dừng bước.
Hứa Tri Dao đứng dưới ánh đèn hành lang, vẻ mặt tối sầm, như thể chính huynh ấy cũng thấy khó xử khi hỏi câu này.
Ta nhớ đến bức thư Ôn Ký Bạch gửi tới hôm trước.
Chàng viết: “Hứa cô nương, nếu có người vì nàng đòi lại vật cũ mà nói nàng tính toán chi li, xin nàng đừng tin. Vật quy nguyên chủ vốn là lẽ đương nhiên.”
Ta nói: “Chàng ấy thấy ta làm đúng.”
Đáy mắt Hứa Tri Dao như có thứ gì đó vỡ ra.
“Chỉ vì một bộ trang sức sao?”
Ta lắc đầu.
“Bởi vì chàng ấy chưa bao giờ khuyên ta nhường nhịn.”
Hứa Tri Dao không nói thêm được lời nào.
Một tháng trước kỳ thi Xuân, bệnh tình của Ôn lão phu nhân tái phát.
Khi ta nghe được tin, ta đang chuẩn bị đến điền trang ngoài thành kiểm tra sổ sách.
Điền trang đó là một trong những món đồ cưới của tổ mẫu, kiếp trước bị chuyển sang cho Hứa Hành Ngọc dưỡng thai, kiếp này ta đã sớm đòi lại sổ sách trước.
Mẫu thân vì chuyện ấy mà lạnh nhạt với ta suốt mấy ngày.
Hứa Tri Dao thì không nói thêm gì nữa.
Ta bảo Xuân Diên chuẩn bị xe ngựa, trước hết đến hẻm Liễu Diệp.
Ôn Ký Bạch ngồi bên giường, quầng mắt đỏ hoe vì thức trắng.
Ôn lão phu nhân sốt rất cao, A Mãn mới mười tuổi bưng chậu nước đứng bên cạnh, sợ hãi khóc thút thít.
Ta xắn tay áo lên, nhận lấy chiếc khăn.
“Đại phu mời tới nói thế nào?”
Giọng Ôn Ký Bạch hơi khàn.
“Phong hàn nhập phổi, cần dùng nhân sâm để duy trì mạng sống.”
Nhưng nhân sâm rất đắt.
Nhà họ Ôn mua không nổi.
Ta lấy từ trong tay áo ra một túi tiền nhỏ.
“Đây là tiền riêng của ta.”
Ôn Ký Bạch không nhận.
Ta đặt túi tiền lên bàn.
“Ôn công t.ử, hôn sự đã định, cứu mẫu thân chàng không tính là vượt quá giới hạn.”
Ngón tay chàng khẽ cuộn lại.
A Mãn bỗng quỳ sụp xuống trước mặt ta.
“Tẩu tẩu, cầu xin tỷ cứu mẫu thân muội với.”
Căn phòng thoáng chốc tĩnh lặng.
Tai Ôn Ký Bạch đỏ rực, chàng hạ giọng: “A Mãn, không được gọi bậy.”
A Mãn khóc đến ch.óp mũi đỏ lên.
“Nhưng tối qua ca ca rõ ràng cứ nhìn sính thư rồi gọi tên tẩu tẩu rất lâu mà.”
Ôn Ký Bạch nhắm mắt lại.
Ta suýt nữa bật cười.
Ta cúi người đỡ A Mãn dậy.
“Chữa bệnh quan trọng hơn, xưng hô sau này từ từ sửa cũng được.”
A Mãn ra sức gật đầu.
Ôn Ký Bạch nhìn ta, trong mắt chất đầy áy náy.
“Hứa cô nương, ta…”
Ta ngắt lời chàng.
“Ôn Ký Bạch, nếu chàng thật sự cảm thấy mắc nợ ta, vậy hãy thi cử cho thật tốt.”
Yết hầu chàng khẽ động.
“Được.”
Trận bệnh này của Ôn lão phu nhân kéo dài suốt bảy ngày.
Lần thứ ba từ hẻm Liễu Diệp bước ra, ta nhìn thấy xe ngựa nhà họ Hứa đang đỗ nơi đầu hẻm.
Hứa Tri Dao đứng bên cạnh xe, khoác áo choàng lớn màu đen, khuôn mặt bị gió thổi đến hơi nhợt nhạt.
Thấy hộp t.h.u.ố.c trong tay ta, huynh ấy cau mày.
“Mấy ngày nay muội vẫn luôn đến đây sao?”
Ta gật đầu.
Huynh ấy nhìn sâu vào trong hẻm Liễu Diệp.
“Người nhà họ Ôn cứ để muội hầu hạ người bệnh như thế à?”
Ta cảm thấy hơi mệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nếu ca ca không có việc gì, ta xin phép hồi phủ trước.”
Huynh ấy vươn tay cản ta lại, nhưng động tác đã nhẹ hơn trước rất nhiều.
“Mẫu thân bệnh rồi.”
Ta ngước mắt.
Hứa Tri Dao tránh ánh nhìn của ta.
“Bà nghe nói mấy ngày nay muội túc trực chăm người bệnh ở nhà họ Ôn, trong lòng khó chịu, đêm qua nhiễm lạnh.”
Ta ôm rương t.h.u.ố.c, bỗng thấy thật nực cười.
“Mẫu thân bệnh rồi, thì nên mời đại phu.”
Sắc mặt Hứa Tri Dao trắng nhợt.
Câu này ta từng nói với huynh ấy.
Bây giờ nói lại một lần nữa, hẳn huynh ấy đã nghe ra sự lạnh nhạt bên trong.
“Bà ấy muốn gặp muội.”
Ta im lặng một lát.
“Vậy về thôi.”
Trong xe ngựa vô cùng yên tĩnh.
Huynh ấy mấy lần muốn mở miệng, nhưng rồi lại thôi.
Khi gần đến Hứa phủ, huynh ấy thấp giọng hỏi: “Ôn lão phu nhân đỡ hơn chưa?”
“Hạ sốt rồi.”
“Còn hắn thì sao?”
Ta nhìn huynh ấy.
Ngón tay Hứa Tri Dao siết c.h.ặ.t lớp vải trên đầu gối, giọng nói cứng nhắc.
“Ôn Ký Bạch còn phải thi Xuân, nếu bị chuyện trong nhà quấy nhiễu, chỉ e ảnh hưởng đến kết quả bài thi.”
Ta nói: “Chàng ấy sẽ làm bài tốt.”
Hứa Tri Dao cười khổ.
“Muội tin hắn như vậy sao?”
Ta vén rèm cửa sổ xe, nhìn ánh đèn trước cổng Hứa phủ.
“Ta tin người do chính tay ta chọn.”
Mẫu thân quả thật đã bệnh.
Bà nằm trên giường, dung nhan tiều tụy.
Hứa Hành Ngọc ngồi bên cạnh đút t.h.u.ố.c, thấy ta bước vào, tay tỷ ta run lên, t.h.u.ố.c trong thìa sóng sánh tràn ra một ít.
Mẫu thân vội nắm lấy tay tỷ ta.
“Đừng sợ.”
Bước chân ta khựng lại.
Hốc mắt Hứa Hành Ngọc lại đỏ lên.
“Nương, con không hề sợ muội muội.”
Những người trong phòng đều lúng túng.
Mẫu thân dường như cũng nhận ra câu “Đừng sợ” kia không ổn, ánh mắt nhìn ta càng thêm đau lòng.
“Chiếu Đường, nương chỉ là…”
Ta bước đến cạnh giường hành lễ.
“Mẫu thân hãy dưỡng bệnh cho tốt.”
Bà nắm lấy tay ta.
Tay bà rất lạnh.
“Con gầy đi rồi.”
Ta không nói gì.
Bà khẽ vuốt mu bàn tay ta, bỗng nghẹn ngào.
“Nương nghe nói con chăm sóc người bệnh bên nhà họ Ôn, trong lòng như bị kim châm. Lúc con mới về phủ, con cũng từng thức sắc t.h.u.ố.c cho nương, khi ấy nương còn khen con khéo tay.”
Ta nhớ.
Tháng thứ ba sau khi hồi phủ, chứng đau đầu của mẫu thân tái phát, ta thức trắng một đêm để sắc t.h.u.ố.c.
Hứa Hành Ngọc khóc lóc nói mình vô dụng, không thể chia sẻ nỗi lo cùng nương.
Mẫu thân bưng bát t.h.u.ố.c do ta sắc, lại ôm tỷ ta vào lòng, dịu dàng nói: “Con có tấm lòng này là đủ rồi.”
Tay ta bị lò t.h.u.ố.c làm phồng rộp, ngày hôm sau tự chọc bọng nước rồi tự bôi t.h.u.ố.c.
Mẫu thân không nhớ.
Bà chỉ nhớ ta khéo tay.
Ta rút tay về, giúp bà tém lại góc chăn.
“Nếu mẫu thân muốn uống t.h.u.ố.c, con sẽ bảo nhà bếp sắc.”