Chọn Nhầm Cành Ngọc

Chương 13



Sắc mặt Xuân Diên thay đổi.

 

Hứa Hành Ngọc nhìn ta, nước mắt chậm rãi ứa ra.

 

“Sau đó Quốc công phủ xảy ra chuyện, bọn họ đẩy ta ra, nói kho lương nhà họ Hứa cũng nhúng chàm, nói rằng nếu không phải ta gả vào đó, nhà họ Hứa đã không giúp làm giả sổ sách.”

 

Giọng tỷ ta run rẩy.

 

“Ta muốn về nhà mẹ đẻ, nhưng ca ca lại bảo ta nhịn trước đã, nói huynh ấy sẽ nghĩ cách. Mẫu thân bệnh, phụ thân không chịu gặp ta.”

 

Đầu ngón tay ta siết c.h.ặ.t mép sổ.

 

Hứa Hành Ngọc nhìn ta, ánh mắt như đang nhìn một người xa lạ.

 

“Đáng sợ hơn là, ta mơ thấy muội gả cho một Phó sứ Diêm Vận, muội bệnh đến sắp c.h.ế.t, vậy mà còn bị ca ca ép đi cứu ta.”

 

Tiếng gió ngoài hiên bỗng rít mạnh.

 

Hứa Hành Ngọc khóc rất khẽ.

 

“Chiếu Đường, đó chỉ là mơ thôi, phải không?”

 

Ta nhìn tỷ ta.

 

Có lẽ tỷ ta không hề trùng sinh.

 

Chỉ là chuyện Quốc công phủ sụp đổ đã gợi lại chút tàn ảnh của kiếp trước.

 

Có lẽ trời xanh rốt cuộc cũng cho tỷ ta nhìn thấy một mảnh sự thật.

 

Ta không trả lời.

 

Hứa Hành Ngọc nhắm mắt.

 

“Nếu đó là thật, ta nợ muội rất nhiều.”

 

Câu nói này đến quá muộn.

 

Muộn đến mức trong lòng ta đã chẳng còn cảm giác gì.

 

Ta gấp cuốn sổ lại.

 

“Tỷ tỷ, sau này hãy sống tốt cuộc đời của mình.”

 

Tỷ ta ngẩng phắt đầu.

 

“Muội không thể tha thứ cho ta sao?”

 

Ta nhìn tờ danh sách hồi môn được trải phẳng trong sân.

 

Những món đồ từng bị tước đoạt, giờ đây từng món từng món quay lại tay ta.

 

Nhưng tháng ngày kiếp trước chẳng thể quay về.

 

Di vật cha mẹ nuôi để lại cho ta cũng không thể lấy lại.

 

Đứa trẻ từng mỏi mòn chờ đợi chút thiên vị nơi nhà họ Hứa đến c.h.ế.t tâm, cũng chẳng thể trở về nữa.

 

“Ta không muốn hận tỷ.”

 

Trong mắt Hứa Hành Ngọc lóe lên một tia sáng.

 

Ta nhìn tỷ ta, giọng điệu bình thản.

 

“Nhưng cũng không muốn làm tỷ muội với tỷ nữa.”

 

Máu trên mặt tỷ ta rút sạch không còn một giọt.

 

Mắt Xuân Diên hoe đỏ.

 

Hứa Hành Ngọc vịn mép bàn đứng dậy, đi được hai bước rồi lại quay đầu nhìn ta.

 

“Chiếu Đường, Ôn Ký Bạch sẽ đối xử tốt với muội.”

 

Ta gật đầu.

 

“Ta biết.”

 

Tỷ ta cười thê lương.

 

“Muội luôn dũng cảm hơn ta trong việc lựa chọn.”

 

Nói xong, tỷ ta bước ra khỏi viện của ta.

 

Một ngày trước hôn lễ, Hứa Tri Dao đến viện của ta.

 

Trong tay huynh ấy cầm một gói giấy.

 

“Kẹo hạt thông.”

 

Ta nhìn gói giấy ấy, thoáng ngẩn người.

 

Huynh ấy dường như hơi lúng túng.

 

“Hôm nay ta ngang qua phố Đông, nhớ hồi nhỏ muội…”

 

Nói đến đây, giọng huynh ấy bỗng khựng lại.

 

Bởi vì huynh ấy chợt nhớ ra, hồi nhỏ ta đâu có ở nhà họ Hứa.

 

Hai viên kẹo hạt thông kia, là lần duy nhất sau khi hồi phủ, huynh ấy cho ta nếm chút vị ngọt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Huynh ấy đặt gói giấy lên bàn.

 

“Chiếu Đường, xin lỗi.”

 

Ba chữ ấy được huynh ấy nói ra rất chậm.

 

Ta nhìn huynh ấy.

 

Hốc mắt Hứa Tri Dao đỏ bừng.

 

“Ta cứ tưởng muội là muội muội ruột, dù ta làm thế nào, muội cũng sẽ ở nguyên đó. Ta sợ Hành Ngọc buồn, sợ mẫu thân khó xử, sợ trong nhà không yên ổn, nên hết lần này đến lần khác bắt muội lùi bước.”

 

Giọng huynh ấy khản đặc.

 

“Hôm ở hẻm Liễu Diệp, lúc A Mãn nhận kẹo từ tay ta, ta mới nhớ lại, năm xưa muội mới về phủ cũng từng nhìn ta như vậy.”

 

Ta cúi đầu nhìn gói kẹo.

 

“Khi đó ca ca nói, ngày mai sẽ mua bù cho ta.”

 

Cổ họng Hứa Tri Dao nghẹn lại.

 

“Ta đã quên.”

 

“Vâng.”

 

Huynh ấy đưa tay che mắt.

 

“Sao ta lại có thể quên được chứ.”

 

Ta không an ủi huynh ấy.

 

Có những chuyện, người quên thì nhẹ tựa mây trôi, còn kẻ nhớ lại phải ôm lấy chút hứa hẹn suông ấy mà c.ắ.n răng đi qua bao đêm dài cay đắng.

 

Rất lâu sau, huynh ấy mới buông tay xuống.

 

“Ngày mai ta sẽ cõng muội lên kiệu.”

 

Con gái nhà họ Hứa xuất giá, có ca ca ruột cõng lên kiệu, đó là thể diện cao nhất.

 

Kiếp trước khi ta gả cho Phó sứ Diêm Vận, Hứa Tri Dao đã không cõng ta.

 

Huynh ấy nói nha môn bận việc, không về kịp.

 

Sau này ta mới biết, ngày hôm ấy Hứa Hành Ngọc chịu ủy khuất ở Quốc công phủ, huynh ấy vội vã chạy đến chống lưng cho tỷ ta.

 

Kiếp này, rốt cuộc huynh ấy cũng nhớ ra.

 

Ta nhẹ giọng nói: “Không cần đâu.”

 

Sắc mặt Hứa Tri Dao trắng nhợt.

 

Ta nhìn huynh ấy, giọng điệu ôn hòa.

 

“Ca ca, huynh tiễn ta đến cửa là được rồi.”

 

Ánh sáng nơi đáy mắt huynh ấy từng chút một vỡ nát, nhưng huynh ấy không khuyên thêm nữa.

 

“Được.”

 

Sau khi huynh ấy rời đi, ta mở gói giấy ra.

 

Kẹo hạt thông vẫn là của tiệm ở phố Đông.

 

Xuân Diên hỏi ta có muốn ăn không.

 

Ta nhón một viên bỏ vào miệng.

 

Kẹo rất ngọt.

 

Nhưng cũng chỉ là kẹo mà thôi.

 

Ngày thành hôn, trời còn chưa sáng, Xuân Diên đã gọi ta dậy.

 

Mẫu thân đích thân đến chải tóc cho ta.

 

Bệnh của bà mấy hôm nay mới khỏi, sắc mặt vẫn hơi kém, nhưng bà vẫn cố gượng cười.

 

Lược chải lên tóc ta, tay bà cứ run lên bần bật.

 

“Chải nếp thứ nhất, chải đến bạc đầu…”

 

Giọng bà nghẹn lại.

 

Ta nhìn bà qua gương đồng.

 

Khóe mắt bà đã hằn nếp nhăn, hai bên thái dương cũng lấm tấm sợi bạc.

 

Kiếp trước vào ngày ta xuất giá, bà cũng từng chải tóc cho ta.

 

Khi ấy bà dặn: “Chiếu Đường, phận nữ nhi sau khi lấy chồng phải ôn nhu phục tùng, chu toàn cho nhà chồng, nhưng cũng đừng quên giúp đỡ nhà đẻ.”

 

Hôm nay bà nói: “Nếu chịu ấm ức, thì hãy về nhà nhé.”

 

Ta rũ mắt.

 

“Vâng.”

 

Nước mắt bà rơi xuống lọn tóc ta.

 

“Ngày xưa nương luôn nghĩ, sau này nhất định sẽ bù đắp cho con.”