Chọn Nhầm Cành Ngọc

Chương 14



Ta ngồi im bất động.

 

Bà thút thít nói: “Sau này mới biết, có những điều một khi đã muộn, thì chẳng thể nào bù lại được nữa.”

 

Trong phòng yên tĩnh, không ai nói một lời.

 

Mẫu thân cài cho ta bộ trang sức vàng ròng của tổ mẫu.

 

Trâm vàng nặng trĩu trên b.úi tóc.

 

Bà nhìn ta trong gương, ánh mắt vừa xót xa, vừa như được an ủi.

 

“Đẹp quá.”

 

Ta mỉm cười.

 

“Mẫu thân cũng đẹp.”

 

Bà ngẩn người, rồi nước mắt lại rơi càng nhiều hơn.

 

Đến giờ lành, bên ngoài vang lên tiếng chiêng trống.

 

Hứa Tri Dao đứng trước cửa viện, khoác trên mình lễ phục của huynh trưởng đưa dâu.

 

Thấy ta bước ra, vành mắt huynh ấy đỏ hoe.

 

“Chiếu Đường.”

 

Ta bước đến trước mặt huynh ấy.

 

Huynh ấy khẽ khom người, như vẫn muốn hỏi thêm một lần rằng thật sự không cần ta cõng sao.

 

Ta lắc đầu.

 

Thế là huynh ấy thẳng lưng, đi cùng ta ra ngoài.

 

Hứa Hành Ngọc đứng bên hành lang.

 

Hôm nay tỷ ta mặc một bộ váy màu hạnh nhạt, trên tóc cài một đóa hoa nhung nhỏ.

 

Thấy ta đi ngang qua, tỷ ta nhún mình hành lễ.

 

“Chúc muội muội bách niên hảo hợp.”

 

Ta đáp lễ.

 

Nước mắt quẩn quanh trong hốc mắt tỷ ta, nhưng cuối cùng vẫn không rơi xuống.

 

Ngoài cổng phủ, Ôn Ký Bạch đang cưỡi trên lưng ngựa.

 

Phía sau chàng không có nghi trượng cờ xí rình rang, chỉ có vài người hàng xóm hẻm Liễu Diệp đến phụ rước dâu.

 

Nhưng chàng mặc một thân hỷ phục đỏ thẫm, hàng mày thanh lãng, ngồi trên lưng ngựa còn sáng rực hơn cả sắc xuân phủ đầy phố dài.

 

Ta đội khăn trùm đầu, nhìn không rõ lắm.

 

Chỉ nghe thấy tiếng chàng xuống ngựa.

 

Hứa Tri Dao dìu ta đến trước cửa, khi giao tay ta ra, ngón tay huynh ấy run rẩy dữ dội.

 

Ôn Ký Bạch đón lấy tay ta.

 

Lòng bàn tay chàng ấm áp, có lớp chai mỏng.

 

Hứa Tri Dao khàn giọng nói: “Ôn Ký Bạch, đối xử tốt với muội ấy.”

 

Ôn Ký Bạch trịnh trọng đáp: “Ta sẽ.”

 

Hứa Tri Dao vẫn không chịu buông tay.

 

Ta khẽ động ngón tay.

 

Lúc ấy, huynh ấy mới từ từ buông ra.

 

Trước khi lên kiệu, ta nghe thấy tiếng gọi rất khẽ của huynh ấy.

 

“Chiếu Đường, sau này ca ca có thể đến thăm muội không?”

 

Qua lớp khăn trùm, ta không nhìn thấy mặt huynh ấy.

 

Ta khựng lại giây lát.

 

“Ngày lễ tết thì có thể đến.”

 

Phía sau vang lên tiếng nức nở bị cố gắng kìm lại.

 

Ta không ngoảnh đầu.

 

Căn nhà họ Ôn đã được sửa sang lại.

 

Mái nhà lợp ngói mới, trên cửa dán chữ hỷ, chum nước trong sân cũng được cọ rửa sạch sẽ.

 

Khi bái đường, Ôn lão phu nhân khóc mãi không thôi, A Mãn vừa đưa khăn tay cho bà vừa tự mình rơi nước mắt.

 

Sau khi hành lễ xong, ta được đưa vào tân phòng.

 

Tân phòng không có nhiều vật dụng quý giá.

 

Màn giường là vải mới may, trên bàn bày rượu giao bôi, cạnh cửa sổ đặt hai chậu hải đường đang nở rộ.

 

Ta ngồi trên mép giường, lắng nghe tiếng tân khách cười nói ồn ào ngoài kia.

 

Một lúc lâu sau, cánh cửa được nhẹ nhàng đẩy ra.

 

Ôn Ký Bạch bước vào, dừng lại cách giường ba bước.

 

“Ta có thể giở khăn trùm được không?”

 

Ta bật cười.

 

“Nếu chàng không giở, chẳng lẽ tối nay ta phải đội mãi thế này sao?”

 

Chàng cũng bật cười theo.

 

Chàng dùng đòn cân khẽ nâng tấm khăn đỏ lên, ánh nến lập tức ùa vào mắt ta.

 

Ôn Ký Bạch đứng trước mặt ta, vành tai đỏ ửng, nhưng ánh mắt lại sáng lạ thường.

 

Chàng nhìn ta một lúc, rồi đột nhiên có chút ngốc nghếch mà nói: “Hứa Chiếu Đường, hôm nay nàng rất đẹp.”

 

Ta hỏi lại: “Chỉ hôm nay thôi sao?”

 

Chàng ngẩn người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ngoài cửa, A Mãn phì cười thành tiếng, ngay sau đó đã bị Ôn lão phu nhân kéo đi.

 

Ôn Ký Bạch hắng giọng.

 

“Ngày nào cũng đẹp.”

 

Ta cúi đầu mỉm cười.

 

Chàng bưng ly rượu giao bôi đưa cho ta.

 

Hai người vòng tay cạn ly, vị rượu hơi ngọt, lại mang chút cay nồng.

 

Chàng lấy từ trong tay áo ra một chiếc chìa khóa, đặt vào lòng bàn tay ta.

 

“Sổ sách, khế đất, tiền bạc trong nhà đều đặt trong tủ. Ngày mai nếu nàng muốn xem, ta sẽ cùng nàng dọn dẹp, phân bổ lại.”

 

Ta nhìn chiếc chìa khóa đồng nhỏ xíu ấy.

 

“Chàng không sợ ta quản nghiêm quá sao?”

 

Ôn Ký Bạch ngồi xuống cạnh ta, rất gần, nhưng vẫn giữ chừng mực.

 

“Nàng bằng lòng quản lý, là phúc khí của nhà họ Ôn.”

 

Ta ngước mắt nhìn chàng.

 

Sắc mặt chàng dịu dàng vô cùng.

 

“Chiếu Đường, nhà ta bần hàn, sau này có lẽ vẫn còn nhiều gian khó, nhưng ta sẽ không bao giờ để nàng một mình gánh vác tất cả, một mình đứng ở phía trước.”

 

Hoa nến khẽ nổ lách tách.

 

Ta nhớ chiếc hộp sách cũ nát trong buổi kén rể, nhớ tiếng cười nhạo ch.ói tai của mọi người, nhớ khi ta đưa danh thiếp ra, chàng từng nói “Hứa cô nương cành vàng lá ngọc, Ôn mỗ gia cảnh bần hàn.”

 

Khi ấy cả sảnh đường đều nghĩ ta điên rồi.

 

Chỉ có ta biết, cuối cùng ta đã bước ra khỏi con đường cũ tối tăm ấy.

 

Ta nắm c.h.ặ.t chiếc chìa khóa trong tay.

 

“Ôn Ký Bạch, ngày mai chàng sửa lại viên gạch cạnh chum nước đi, hôm nay lúc mới bước vào ta suýt vấp ngã.”

 

Chàng sững lại một thoáng, rồi cười rạng rỡ.

 

“Được, ngày mai ta sẽ sửa.”

 

Ngoài cửa, A Mãn lại gọi vọng vào: “Ca ca, tẩu tẩu, muội vào xin tiền hỷ được không?”

 

Ôn Ký Bạch bất lực đưa tay xoa trán.

 

Ta lấy trong hộp đồ cưới ra bao hồng bao đã chuẩn bị sẵn.

 

A Mãn thò nửa cái đầu vào, đôi mắt sáng long lanh.

 

Ta vẫy tay.

 

Con bé vui vẻ chạy vào nhận hồng bao, thuận tay nhét cho ta một viên kẹo hạt thông.

 

“Tẩu tẩu, đây là kẹo hôm qua ca ca đứng chờ mua, ca ca nói tẩu thích ăn.”

 

Ta liếc nhìn Ôn Ký Bạch.

 

Tai chàng đỏ bừng cả lên.

 

Sắc đêm ngoài cửa sổ ngày càng tĩnh lặng.

 

Ta bóc lớp giấy gói, đưa viên kẹo vào miệng.

 

Vị ngọt chậm rãi tan ra.

 

Ôn Ký Bạch đứng dậy đóng cửa sổ, khi quay lại còn tiện tay miết phẳng chỗ giấy dán cửa hơi bong.

 

Ta ngồi bên mép giường nhìn chàng.

 

Chàng quay đầu hỏi: “Sao vậy?”

 

Ta lắc đầu.

 

“Không có gì.”

 

Chàng bước đến ngồi xuống bên cạnh ta.

 

Tay áo chạm tay áo, ánh nến in bóng hai người lên vách tường.

 

A Mãn bị Ôn lão phu nhân kéo khỏi cửa, trong sân lại vang lên tiếng cười đùa của tân khách.

 

Ta đặt chiếc mõ gỗ nhỏ lên đầu giường.

 

Ôn Ký Bạch nhìn thấy nhưng không hỏi lai lịch, chỉ vươn tay chỉnh lại cho ngay ngắn.

 

“Đặt ở đây, sáng mai tỉnh dậy là có thể nhìn thấy ngay.”

 

Ta khẽ đáp một tiếng.

 

Đêm ấy, gió nhẹ lướt qua mái ngói mới, cửa sổ không lọt vào một giọt mưa, viên gạch lỏng bên chum nước lặng lẽ nằm dưới ánh trăng.

 

Sáng hôm sau khi ta tỉnh dậy, Ôn Ký Bạch đã xắn tay áo ở ngoài sân.

 

Chàng ngồi xổm bên cạnh chum nước, cẩn thận nạy viên gạch kia ra, rồi tỉ mỉ trét bùn chèn lại cho thật chắc.

 

A Mãn bưng bát cháo từ bếp chạy ra, suýt nữa đ.â.m sầm vào lưng chàng.

 

Ôn lão phu nhân ở trong nhà cười mắng con bé hấp tấp.

 

Ta khoác áo ngoài, đứng trước bậu cửa.

 

Ôn Ký Bạch quay đầu nhìn thấy ta, trên tay vẫn còn lấm lem bùn đất.

 

“Nàng dậy rồi à?”

 

Ta gật đầu.

 

Chàng mỉm cười.

 

“Gạch sửa xong rồi, sau này bước qua đó cứ đi chậm một chút nhé.”

 

Ta dẫm lên ánh nắng ban mai, bước về phía chàng.

 

Lần này, bước chân của ta thật vững vàng.

 

HẾT.