Bọn họ chỉ muốn đặt ta yên ở đó, chờ Hứa Hành Ngọc an lòng, chờ Quốc công phủ gật đầu, rồi chờ họ chọn trong số những nhà còn lại một mối không quá mất mặt để gả ta đi.
Cả đời ta, dường như lúc nào cũng phải lùi lại, phải nhường chỗ cho người khác.
Sắc mặt phụ thân trầm xuống.
“Hôm nay lời lẽ của con quá sắc bén.”
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng chén sứ rơi vỡ.
Mẫu thân đứng ngoài cửa, sắc mặt tái nhợt.
Hứa Hành Ngọc đứng phía sau bà, trên tay còn bưng một bát t.h.u.ố.c.
“Nếu muội muội cảm thấy ta ngáng đường, ngày mai ta sẽ tự mình đi nói rõ với Quốc công phu nhân, ta không lấy nữa.”
Vừa dứt lời, tỷ ta liền ôm n.g.ự.c ho sặc sụa.
Mẫu thân vội vã đỡ lấy tỷ ta.
Hứa Tri Dao từ ngoài hành lang bước nhanh vào, bế thốc Hứa Hành Ngọc lên.
Trước khi rời đi, huynh ta lạnh lùng lườm ta.
“Hứa Chiếu Đường, muội giỏi lắm.”
Ta đứng nguyên trong thư phòng, không đuổi theo.
Phụ thân mệt mỏi xua tay.
“Về đi.”
Khi ra đến cổng viện, Xuân Diên chạy vội tới, trong tay cầm một phong thư màu trắng.
“Tiểu thư, người gác cổng đưa tới, nói là Ôn công t.ử nhờ người gửi cho người.”
Trong thư chỉ có một tờ giấy mỏng.
Nét chữ của Ôn Ký Bạch ngay ngắn, thanh tú.
“Hứa cô nương, nếu chuyện hôm nay chỉ xuất phát từ một phút bốc đồng, ngày mai Ôn mỗ có thể đích thân đến quý phủ thỉnh tội, giữ lại cho cô nương một con đường lui. Nếu cô nương đã quyết lòng, từ hôm nay Ôn mỗ sẽ đóng cửa đọc sách, trước kỳ thi Xuân năm sau, tuyệt đối không để cô nương vì ta mà phải chịu thêm một lời dèm pha nào.”
Cuối thư còn có một dòng chữ nhỏ:
“Hôm nay nàng bảo vệ danh dự cho ta, ta ghi lòng tạc dạ.”
Ta nhìn rất lâu, rồi trở về phòng lấy giấy b.út.
“Ôn công t.ử, tâm ý ta đã quyết.”
Việc ta viết thư hồi âm cho Ôn Ký Bạch rất nhanh đã truyền đến tai người nhà họ Hứa.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Tri Dao đã đứng trước cửa viện của ta.
Khi ấy ta đang thu xếp lại d.ư.ợ.c liệu.
Dưới đáy hòm đè một chiếc áo tơi cũ cha nuôi để lại, bên cạnh là chiếc túi tiền bằng vải thô do mẹ nuôi tự tay may cho ta.
Hứa Tri Dao liếc mắt nhìn thấy, chân mày liền nhíu c.h.ặ.t.
“Muội lại định làm gì?”
Ta gói mấy vị t.h.u.ố.c giảm ho, an thần lại cho gọn.
“Mẫu thân của Ôn công t.ử đang bệnh, ta bảo Xuân Diên mang ít t.h.u.ố.c qua đó.”
Hứa Tri Dao tựa như vừa nghe thấy chuyện hoang đường nhất thế gian.
“Một cô nương chưa xuất giá như muội, lại đi tặng t.h.u.ố.c cho người nhà nam nhân bên ngoài?”
“Ta để Xuân Diên mang đi.”
“Muội còn thấy hôm qua chưa đủ mất mặt sao?”
Ta ngước mắt nhìn huynh ấy.
Bàn tay huynh ấy đã được băng bó, sợi dây kết bên hông cũng tháo xuống rồi.
Chắc hẳn Hứa Hành Ngọc lại khóc thêm một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Huynh ấy không muốn đeo đồ do ta làm, sợ khiến tỷ ta phật lòng.
“Hôm nay ca ca đến đây, là để mắng ta, hay là vì tỷ tỷ?”
Sắc mặt Hứa Tri Dao trầm xuống.
“Hành Ngọc bệnh suốt một đêm, mẫu thân thức trắng trông chừng. Còn muội thì hay rồi, vẫn có tâm trạng đi tặng t.h.u.ố.c cho tên họ Ôn kia.”
Ta tiếp tục cúi đầu gói t.h.u.ố.c.
“Tỷ ấy bệnh, thì nên mời đại phu.”
Hứa Tri Dao đập mạnh tay lên nắp hòm.
“Muội qua thăm nàng ấy đi.”
Giọng điệu huynh ấy dịu xuống đôi chút, tựa như cuối cùng cũng chịu ban cho ta một phần kiên nhẫn.
“Chiếu Đường, dù sao hai người cũng là tỷ muội. Nàng ấy hầu hạ dưới gối phụ mẫu bao nhiêu năm, không có công lao cũng có khổ lao. Muội vừa về đã chuyện gì cũng tranh với nàng ấy, người trong phủ sẽ nhìn muội thế nào?”
Ta nhìn bàn tay huynh ấy.
Kiếp trước, Hứa Hành Ngọc bệnh, ta từng qua thăm.
Tỷ ta nắm tay ta khóc, nói rằng: “Muội muội, đừng trách ca ca, huynh ấy chỉ sợ ta buồn.”
Ta thật sự đã không trách.
Thậm chí còn thấy áy náy.
Ta cảm thấy mình vừa trở về đã cướp mất cha mẹ và ca ca của tỷ ấy.
Vì vậy sau này, tỷ ấy muốn trang sức, muốn điền trang, muốn mượn của hồi môn của ta để đắp mặt mũi cho Quốc công phủ, ta đều nhường.
Nhường đến cuối cùng, ta trở thành đứa con gái hiểu chuyện nhất nhà họ Hứa, cũng là đứa dễ bị đẩy ra hy sinh nhất.
Ta gạt tay Hứa Tri Dao khỏi nắp hòm.
“Ta không đi.”
Cơn giận của Hứa Tri Dao lại bùng lên.
Đúng lúc ấy, mẫu thân bước vào.
Bà thức trắng một đêm, dưới mắt thâm quầng.
Nhìn thấy d.ư.ợ.c liệu trong hòm của ta, môi bà khẽ mấp máy:
“Chiếu Đường, Hành Ngọc đau tim dữ dội lắm, nếu con có t.h.u.ố.c tốt, cứ cho nó dùng trước đi.”
Xuân Diên không dám tin mà ngẩng phắt đầu lên.
Ta thì chẳng thấy bất ngờ.
Những vị t.h.u.ố.c này là ta mang từ trên thuyền của cha nuôi về.
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy thô kệch, rẻ tiền.
Nhưng trong đó có vài vị là năm xưa mẹ nuôi học được từ thầy lang quê, trị đau giảm ho rất công hiệu.
Lần đầu Hứa Hành Ngọc tái phát bệnh tim, chính ta đã tự tay sắc cho tỷ ấy uống.
Từ đó về sau, mỗi lần tỷ ta khó chịu, mẫu thân đều sai người sang viện ta lấy t.h.u.ố.c.
Kiếp trước lấy mãi đến cuối cùng, ngay cả chiếc nồi sắc t.h.u.ố.c mà mẹ nuôi để lại cho ta cũng bị mang đi mất.
Ta đóng nắp hòm lại.
“Đây là t.h.u.ố.c cho Ôn lão phu nhân.”
Sự thất vọng trong mắt mẫu thân như mũi gai mềm đ.â.m vào lòng người.
“Tỷ tỷ con đang ốm đau trước mắt, con lại lo cho mẫu thân của một người ngoài?”
Ta mỉm cười.
“Ôn lão phu nhân dù là người ngoài, cũng chưa từng cướp mối hôn sự của con.”
Mặt mẫu thân lập tức trắng bệch.