Hứa Tri Dao quát khẽ: “Muội nói chuyện với mẫu thân kiểu gì vậy!”
Ta đưa gói t.h.u.ố.c cho Xuân Diên.
“Đem đến nhà họ Ôn, nói với Ôn công t.ử rằng mấy vị t.h.u.ố.c này cứ để lão phu nhân dùng thử, nếu thấy không ổn thì lập tức dừng lại.”
Xuân Diên ôm gói t.h.u.ố.c, vội vã chạy đi.
Hứa Tri Dao muốn ngăn lại.
Ta dang tay chắn trước mặt huynh ấy.
Huynh ấy cúi đầu nhìn ta, đáy mắt đầy thứ tức giận xa lạ.
“Muội tưởng làm vậy là có thể ép gia đình chấp nhận mối hôn sự này sao?”
Ta lắc đầu.
“Ta chưa từng nghĩ đến việc ép mọi người.”
Trong mắt mẫu thân thoáng hiện lên một tia hy vọng.
Ta nói tiếp: “Mọi người có chấp nhận hay không, ta cũng sẽ gả.”
Cả sân viện thoáng chốc lặng ngắt như tờ.
Mẫu thân ôm n.g.ự.c, nước mắt lã chã rơi.
“Chiếu Đường, con đang cầm d.a.o khoét tim nương đấy.”
Ta nhìn bà.
Người nhà họ Hứa lúc nào cũng cảm thấy mình đau.
Hứa Hành Ngọc khóc, họ đau.
Mẫu thân khó xử, họ đau.
Bàn tay ca ca bị thương, họ cũng đau.
Còn cái đau của ta thì giấu trong chiếc áo tơi cũ kỹ, giấu trong những vết bầm tím mà ta tự xoa bóp mỗi đêm, giấu trên phiến đá xanh khi bị ma ma quản giáo phạt quỳ.
Không ai nhìn thấy, vậy nên không tính là đau.
Ta khuỵu gối hành lễ.
“Nữ nhi còn có việc, xin phép lui trước.”
Lần này, ta không đợi mẫu thân gật đầu.
Ta mang theo một gói t.h.u.ố.c khác, bước ra khỏi phủ.
Nhà họ Ôn nằm trong hẻm Liễu Diệp ở phía nam thành.
Xe ngựa không vào được, chỉ có thể dừng ở đầu hẻm.
Hẻm Liễu Diệp rất hẹp, mái hiên hai bên thấp nhỏ, chân tường phủ đầy rêu xanh.
Lúc Ôn Ký Bạch ra mở cửa, trông chàng như vừa đứng dậy từ bàn sách, trên ống tay áo còn vương chút vết mực.
Nhìn thấy ta, rõ ràng chàng sững người.
“Hứa cô nương?”
Xuân Diên vội giơ chiếc giỏ tre lên.
“Tiểu thư nhà ta không yên tâm lão phu nhân, nên đích thân đến thăm.”
Ta quay đầu lườm Xuân Diên một cái.
Con bé lại vờ như không thấy.
Ôn Ký Bạch không lập tức tránh đường, trái lại còn khép hờ cánh cửa.
“Hàn xá đơn sơ, e làm bẩn váy áo của cô nương.”
Ta cách lớp rèm che mặt mà nhìn chàng.
“Ôn công t.ử, nếu sau này ta thật sự gả vào đây, chẳng lẽ cả đời ta đều phải đứng ngoài cửa sao?”
Tai chàng trong thoáng chốc đỏ bừng.
Xuân Diên cúi đầu, mím môi cười trộm.
Ôn Ký Bạch nghiêng người nhường đường.
Nhà họ Ôn còn nhỏ hơn ta tưởng.
Trong sân có một chum nước, góc tường chất củi, dưới bậu cửa sổ phơi mấy cuốn sách đã được vá lại cẩn thận.
Ôn lão phu nhân nằm trong phòng trong, sắc mặt vàng vọt, nhưng vẫn cố gượng dậy.
Ta bước nhanh đến, nhẹ tay ấn bà nằm xuống.
“Lão phu nhân cứ nằm nghỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà nhìn ta, ánh mắt hiền hòa xen lẫn chút câu nệ.
“Hứa cô nương đến rồi sao?”
Ta lấy t.h.u.ố.c từ giỏ tre ra, hỏi han vài câu về bệnh tình, rồi dặn Xuân Diên đi sắc t.h.u.ố.c.
Ôn Ký Bạch vẫn đứng nơi bậu cửa, lặng lẽ không làm phiền.
Nghe ta dặn dò cẩn thận, Ôn lão phu nhân nhẹ giọng hỏi: “Cô nương biết y thuật sao?”
“Mẹ nuôi ta ốm đau quanh năm, ta chăm sóc lâu ngày nên cũng biết được đôi chút.”
Ôn Ký Bạch ngước mắt nhìn ta.
Người trong kinh thành khi nhắc đến ta, chỉ nói rằng đích nữ nhà họ Hứa lưu lạc dân gian, chịu biết bao khổ sở.
Không một ai quan tâm rằng những năm tháng ấy, ta cũng từng có một mái nhà.
Có một người mẹ nuôi trong đêm mưa thức dậy đắp chăn cho ta, có một người cha nuôi dù bệnh nằm liệt giường vẫn lén lút khắc mõ gỗ cho ta.
Họ không phải là “nỗi khổ” trong miệng người nhà họ Hứa.
Họ là cội nguồn của ta.
Ôn lão phu nhân uống t.h.u.ố.c xong, rất nhanh đã thiếp đi.
Ôn Ký Bạch tiễn ta ra cửa.
Gió thổi qua sân, bên cạnh chum nước có một viên gạch bị lỏng, ta vừa đặt chân lên liền hơi chao đảo.
Chàng lập tức đưa tay đỡ lấy ta.
Khi tay chạm vào cánh tay ta, chàng lại vội vã buông ra.
“Hứa cô nương, cẩn thận.”
Ta đứng vững lại.
“Ôn công t.ử, nếu chàng thật sự cảm thấy mắc nợ ta, vậy hãy thi cử cho thật tốt.”
Ôn Ký Bạch nhìn ta.
Ta lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, đưa cho chàng.
“Đây là vài án lệ cũ về việc nạo vét đê điều mà ta nhớ được. Nếu chàng thêm vào bài luận sách kia, nội dung sẽ càng vững chắc hơn.”
Chàng không nhận ngay.
“Hứa cô nương vì sao lại giúp ta?”
Ta ngẫm nghĩ một lát.
“Bởi vì chàng có thể đi rất xa.”
Ta không thể nói với chàng rằng, kiếp trước chàng từng đi xa đến mức vạn người ngưỡng vọng, xa đến mức không còn một ai dám cười nhạo sự bần hàn của chàng.
Ta chỉ có thể nói: “Cũng bởi vì ta muốn tự mình chọn lấy một con đường có tương lai.”
Ôn Ký Bạch rốt cuộc nhận lấy tờ giấy.
Chàng mở ra xem, sắc mặt dần trở nên nghiêm nghị.
“Những án lệ cũ này, cô nương lấy từ đâu?”
“Cha nuôi ta làm nghề lái thuyền buôn, từng nghe được rất nhiều chuyện liên quan đến trị thủy.”
Lời này nửa thật nửa giả.
Ôn Ký Bạch không gặng hỏi.
Chàng cất tờ giấy vào trong vạt áo, trịnh trọng nói: “Trước kỳ thi Xuân, ta sẽ viết lại bài sách luận trị thủy này một lần nữa.”
Ta gật đầu.
Chàng lại nói: “Cũng sẽ viết xong sính thư.”
Ta ngẩn ra.
Tai Ôn Ký Bạch lại đỏ thêm vài phần, nhưng giọng nói vẫn vững vàng.
“Hiện giờ ta không lấy ra được sính lễ ra hồn, nhưng tam thư lục lễ không thể thiếu. Nhà họ Hứa có coi trọng hay không là một chuyện, ta có trao hay không lại là chuyện khác.”
Xuân Diên ở phía sau ho sặc một tiếng.
Ta cách lớp rèm che mặt mà khẽ mỉm cười.
“Được.”
Khi về đến phủ, trước cổng nhà họ Hứa đang đậu xe ngựa của Quốc công phủ.
Hứa Hành Ngọc đứng trước cửa phủ, vành mắt đỏ hoe.