Chồng Tôi Nuôi Gia Đình Thứ Hai Bằng Tiền Của Tôi

Chương 13



Đúng lúc ấy, giọng Bùi Cương lạnh lùng vang lên phía sau.

“Nó định bảo tao đứng tên hộ.”

“Còn tiền là do nó bỏ ra.”

Anh bước tới.

Ánh mắt sắc lạnh như d.a.o.

“Ba triệu hai trăm nghìn tệ.”

“Một đồng mày cũng không bỏ.”

“Tiền đặt cọc là em gái tao chuyển. Ngày thanh toán đủ số tiền còn lại, chính tao là người ra ngân hàng làm thủ tục.”

“Nếu cần, tao có thể đưa sao kê ngân hàng ra cho tất cả mọi người xem.”

Trần Huy hoàn toàn câm lặng.

Mọi đường lui đều đã bị chặn kín.

Tô Uyển không nhìn anh ta thêm lần nào nữa.

Cô cúi người nắm lấy tay Tiểu Thần rồi bước thẳng về phía cửa.

Thấy vậy, Triệu Tố Phân cuống cuồng lao tới.

Bà ta chộp lấy cánh tay Tô Uyển.

“Uyển Uyển, con đừng đi!”

“Con đừng tin lời con đàn bà đó!”

“Đây là âm mưu của nó! Nó cố tình chia rẽ hai đứa!”

“Thằng Huy thật lòng với con mà!”

Tô Uyển chậm rãi gỡ bàn tay của Triệu Tố Phân ra khỏi cánh tay mình.

Từng ngón một.

Chậm rãi nhưng dứt khoát.

Ánh mắt cô nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt.

“Bác lấy tiền của cô ấy mỗi tháng để nuôi mẹ con cháu... Đó là cái gọi là thật lòng của anh ấy sao?”

Bàn tay Triệu Tố Phân cứng đờ giữa không trung.

Bà ta há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng không thốt nổi một lời.

Tô Uyển cũng chẳng buồn nhìn bà thêm lần nào nữa.

Cô kéo tay Tiểu Thần, quay người bước ra ngoài.

Khi đi ngang qua phòng khách, đứa bé bất ngờ ngoái đầu nhìn lại.

Nó không nhìn Trần Huy.

Cũng không nhìn Triệu Tố Phân.

Ánh mắt non nớt ấy dừng lại trên khung ảnh gia đình đang nằm úp mặt trên bàn.

Nó còn quá nhỏ để hiểu hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng dường như nó vẫn cảm nhận được rằng, bức ảnh gia đình kia đã không còn là gia đình nữa rồi.

________________________________________

Căn phòng khách rộng lớn chỉ còn lại vài người.

Tôi.

Bùi Cương.

Chị Lâm.

Trần Huy.

Và Triệu Tố Phân.

Tiệc tùng vẫn còn đó, nhưng không khí đã hoàn toàn thay đổi.

Đồ ăn nguội lạnh trên bàn.

Ly rượu đổ nghiêng ngả.

Những quả bóng bay đỏ nằm lăn lóc khắp sàn nhà.

Có vài quả đã nổ từ lúc nào, chỉ còn những mảnh cao su nhăn nhúm mắc dưới chân ghế.

Trần Huy dựa lưng vào tường, cúi gằm mặt.

Triệu Tố Phân ngồi thẫn thờ trên ghế, hai tay xoắn c.h.ặ.t vào nhau đến trắng bệch.

Còn chị Lâm...

Chị ấy đã nhịn đủ lâu rồi.

“Trần Huy.”

Giọng chị lạnh như băng.

“Mày còn là con người không vậy?”

Trần Huy không ngẩng đầu.

Chị Lâm bước thẳng tới.

Mỗi câu nói đều như một cái tát giáng xuống mặt anh ta.

“Bùi Hy Duyệt ngày nào cũng dậy từ sáu giờ sáng. Chạy khách từ đầu thành phố đến cuối thành phố. Có hôm mười một, mười hai giờ đêm vẫn còn ôm điện thoại tư vấn cho khách mua nhà.”

“Vết chai trên tay em ấy còn dày hơn cả thợ hồ ngoài công trường.”

“Từng đồng từng cắc em ấy kiếm được, mày tiêu không chớp mắt.”

“Không những thế, mày còn lấy tiền đó đi nuôi nhân tình, nuôi con riêng, dựng lên một cái gia đình khác.”

Giọng chị càng lúc càng run vì phẫn nộ.

“Lúc mày mặc bộ vest em ấy mua, đứng trước mặt người khác đóng vai tổng giám đốc thành đạt...”

“Thì em ấy đang mặc chiếc áo phao giảm giá mua từ hai năm trước.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Lúc mày mở tiệc linh đình mời mấy chục người tới ăn uống...”

“Thì em ấy ngồi một mình trong căn nhà thuê, ăn lại hộp cá dưa chua mày mang về.”

Chị cười khẩy.

“Mà em ấy ghét nhất cá dưa chua.”

“Đến chuyện đó mày còn không biết.”

Cuối cùng Trần Huy cũng ngẩng đầu lên.

Nhưng trên mặt anh ta không hề có vẻ hối hận.

Chỉ có oán hận.

Sự oán hận méo mó và cay độc.

Anh ta không hận bản thân mình phản bội.

Anh ta hận vì hôm nay tôi đã bóc trần tất cả.

Hận vì lớp vỏ bọc người đàn ông thành đạt mà anh ta dày công xây dựng suốt năm năm trời đã bị xé nát ngay trước mặt mọi người.

Hận vì từ giờ trở đi, anh ta không còn đường lui nữa.

“Bùi Hy Duyệt.”

Giọng anh ta khàn đặc.

Mỗi chữ đều như nghiến qua kẽ răng.

“Bây giờ cô vừa lòng rồi chứ?”

Tôi không trả lời.

Cũng không cần trả lời.

Tôi chỉ bước tới bàn trà, gập chiếc hộp trang sức trống lại rồi bỏ vào túi xách.

Bùi Cương xách từ góc cửa ra một chiếc túi ni-lông đen to tướng.

Anh ấy ném thẳng xuống trước mặt Trần Huy.

Bịch.

“Đồ của mày.”

“Quần áo, giày dép, giấy tờ, với đống rác mày để lại trong nhà.”

“Cầm lấy.”

“Rồi cút.”

Trần Huy nhìn chiếc túi thật lâu.

Không đưa tay ra.

Bùi Cương dùng chân đá chiếc túi tới sát người anh ta.

“Tao nói lần cuối.”

“Chín giờ sáng mai, trong căn nhà này không được còn sót lại bất kỳ thứ gì thuộc về mày.”

“Nếu còn... tao sẽ gọi ban quản lý đến dọn.”

Nói xong, anh ấy đi tới mở toang cửa chính.

Rồi đứng sang một bên.

Ý tứ đã quá rõ ràng.

Trần Huy cúi người nhặt chiếc túi lên.

Lúc đi ngang qua tôi, anh ta dừng lại hai giây.

Tôi ngửi thấy mùi nước hoa Cologne quen thuộc trên người anh ta.

Chai nước hoa ấy là quà sinh nhật tôi tặng anh ta năm ngoái.

Thật nực cười.

Đến lúc bị đuổi ra khỏi cửa, trên người anh ta vẫn còn mang theo những thứ do tôi mua.

Anh ta bước qua cửa.

Rồi quay đầu lại.

Ánh mắt âm trầm đến đáng sợ.

“Bùi Hy Duyệt.”

“Đơn ly hôn này, tôi ký.”

“Nhưng cô đừng tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây.”

Cánh cửa đóng sầm lại ngay sau lưng anh ta.

Một tiếng động không quá lớn.

Nhưng đủ để ngăn anh ta đứng ở bên ngoài cuộc đời tôi.

________________________________________

Tất nhiên mọi chuyện không thể kết thúc dễ dàng như thế.

Tôi hiểu quá rõ Trần Huy.

Anh ta chưa bao giờ là loại người cam tâm nhận thua.

Năm năm sống dưới cái bóng của tôi đã khiến anh ta học được đủ mọi thủ đoạn luồn lách và tính toán.

Một người như vậy sẽ không chấp nhận rời đi tay trắng.

Anh ta nhất định sẽ phản công.

Và quả nhiên...

Sáng sớm hôm sau, vừa tới cửa hàng, tôi đã nhìn thấy một chiếc xe thương mại màu đen đỗ ngay trước cửa.

Từ trên xe bước xuống hai người.

Một nam.

Một nữ.