Người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, mặc vest chỉnh tề, ánh mắt sắc lẹm của dân luật hoặc dân kinh doanh lâu năm.
Người phụ nữ khoảng hơn năm mươi tuổi, mặc bộ đồ tối màu sang trọng, làn da được chăm sóc kỹ lưỡng nhưng khóe miệng hằn sâu những nếp nhăn khắc nghiệt.
Bà ta là người bước vào trước.
Ánh mắt đảo một vòng khắp cửa hàng.
Sau đó dừng lại trên người tôi.
“Cô là Bùi Hy Duyệt?”
Giọng điệu không nhanh không chậm.
Nhưng mang theo cảm giác chất vấn rõ ràng.
Tôi nhận ra bà ta ngay lập tức.
Mẹ của Tô Uyển.
Người phụ nữ từng ngồi xe lăn trong căn penthouse hôm trước.
Người mà Trần Huy luôn miệng nói bị bệnh nặng, phải có người chăm sóc từng ly từng tí.
Giờ đây chiếc xe lăn đã biến mất.
Bà ta đứng thẳng lưng.
Khí thế hùng hổ chẳng khác nào chuẩn bị tới đòi nợ.
Người đàn ông đi cùng mở cặp tài liệu.
Rút ra một tập hồ sơ dày cộp.
Rồi đặt xuống quầy lễ tân trước mặt tôi.
“Chào cô Bùi.”
Người đàn ông mặc vest đẩy nhẹ gọng kính, giọng điệu khách sáo nhưng xa cách.
“Tôi là cố vấn pháp lý của gia đình họ Tô. Trong khoảng thời gian qua lại với cô Tô, anh Trần Huy đã nhiều lần sử dụng danh nghĩa của cô ấy để thực hiện các hoạt động kinh tế. Hiện nay sự việc đã bại lộ, khiến cô Tô phải chịu tổn thất nghiêm trọng về tinh thần, danh dự và cuộc sống cá nhân.”
“Các người muốn gì?”
Chị Lâm từ phía sau bước lên, chắn hẳn trước mặt tôi.
Mẹ Tô Uyển chỉ liếc chị ấy một cái, hoàn toàn không để tâm.
Bà ta nhìn thẳng vào tôi.
Ánh mắt sắc như d.a.o.
“Bùi Hy Duyệt, con gái tôi bị chồng cô lừa gạt suốt năm năm.”
“Vì tin tưởng anh ta, nó sinh cho anh ta hai đứa con.”
“Bây giờ sự việc thành ra thế này, cô có biết nó đã phải chịu bao nhiêu tủi nhục không?”
“Tủi nhục của cô ta, tôi cũng đã nếm đủ rồi.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Cô chịu thế nào tôi không quan tâm.”
Mẹ Tô Uyển lạnh lùng cắt ngang.
“Nhưng con gái tôi chịu thiệt, thì cô phải cho tôi một lời giải thích.”
Bà ta đưa tay chỉ vào tập hồ sơ trên quầy.
“Tiền Trần Huy tiêu cho con gái tôi suốt năm năm qua, cô nói đều là tiền của cô. Được.”
“Vậy số tiền đó tính sao?”
“Tiền khám thai, tiền bồi bổ, tiền sinh hoạt, tiền nuôi dưỡng Tiểu Thần bốn năm nay, tiền tổn thất tinh thần của con gái tôi...”
“Cộng lại hơn một triệu sáu trăm nghìn tệ.”
“Cô định giải quyết thế nào?”
Chị Lâm tức đến bật cười.
“Bà nói chuyện còn có lý lẽ không vậy?”
“Con gái bà ngủ với chồng người ta, sinh con với chồng người ta, giờ lại kéo đến bắt chính thất bồi thường?”
Mẹ Tô Uyển vẫn giữ nguyên vẻ mặt.
“Con gái tôi không biết Trần Huy đã kết hôn.”
“Nó cũng là người bị lừa.”
“Đã là hai người bị hại, thì phải có người đứng ra gánh trách nhiệm.”
“Thế sao bà không tìm Trần Huy?”
“Trần Huy?”
Bà ta cười lạnh.
“Một thằng trắng tay thì có gì đáng tìm?”
“Tiền là từ tay cô bỏ ra.”
“Tiêu cho con gái tôi cũng là tiền của cô.”
“Muốn truy đến cùng, cô mới là đầu nguồn.”
Lời lẽ vô lý đến cực điểm.
Ấy vậy mà bà ta nói ra lại đầy khí thế, như thể mình mới là người nắm lẽ phải.
Người luật sư bên cạnh lập tức phụ họa:
“Cô Bùi, chúng tôi vẫn ưu tiên hòa giải.”
“Nếu không đạt được thỏa thuận, gia đình cô Tô sẽ cân nhắc các biện pháp pháp lý cần thiết.”
“Đến lúc đó, sự việc e rằng sẽ còn ảnh hưởng lớn hơn hiện nay.”
Tôi không đáp ngay.
Ánh mắt chỉ lặng lẽ lướt qua tập hồ sơ trên bàn.
Bản kê khai được chuẩn bị rất kỹ.
Từng khoản chi trong thời gian mang thai.
Từng khoản tiền nuôi dưỡng Tiểu Thần từ lúc mới sinh.
Thậm chí còn có cả hóa đơn quần áo, mỹ phẩm, làm tóc, chăm sóc t.h.a.i kỳ của Tô Uyển trong nhiều năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tổng cộng hơn một triệu sáu trăm nghìn tệ.
Đúng là những khoản tiền ấy đã được chi ra.
Mà nguồn gốc cuối cùng... đều là tiền của tôi.
Ý đồ của mẹ Tô Uyển quá rõ ràng.
Cô không giữ được tiền của mình.
Để nó rơi vào tay con gái tôi.
Vậy thì cô phải chịu trách nhiệm.
Tôi khép tập hồ sơ lại.
Ngẩng đầu nhìn bà ta.
“Dì à.”
“Nếu muốn đòi khoản tiền này, dì tìm sai người rồi.”
Sắc mặt mẹ Tô Uyển khựng lại.
“Ý cô là gì?”
“Tìm Trần Huy.”
“Tiền là anh ta lừa được.”
“Người tiêu cũng là anh ta.”
“Người lừa gạt tình cảm con gái dì là anh ta.”
“Người lừa tiền của tôi cũng là anh ta.”
“Nếu dì muốn đòi bồi thường, tôi hoàn toàn ủng hộ.”
“Nhưng món nợ này phải tính lên đầu ai, dì hiểu rõ hơn tôi.”
Mặt mẹ Tô Uyển lập tức tối sầm.
“Bùi Hy Duyệt, cô bớt già mồm đi.”
“Bây giờ thằng Trần Huy trắng tay, tìm nó có ích gì?”
“Thế lúc nó mặc vest, lái xe sang, ngày ngày tới nhà dì đóng vai con rể vàng thì sao?”
Tôi bình thản nhìn bà ta.
“Lúc đó sao dì không điều tra xem tiền ở đâu ra?”
“Lúc đó sao dì không hỏi xem công việc thật của nó là gì?”
“Lúc đó sao dì không nghi ngờ một người đàn ông thu nhập năm mươi vạn tệ mà lại chẳng có nổi một căn nhà đứng tên mình?”
Mỗi câu hỏi như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào điểm yếu nhất.
Mẹ Tô Uyển nghẹn họng.
Một lúc lâu cũng không nói được lời nào.
Người luật sư bên cạnh vừa định lên tiếng thì chị Lâm đã bước tới mở rộng cửa.
“Đi thôi.”
“Chị Bùi của chúng tôi còn nhiều việc.”
“Muốn kiện thì cứ kiện.”
“Ra tòa gặp nhau.”
Mẹ Tô Uyển hậm hực đứng dậy.
Bà ta giật lấy tập hồ sơ khỏi bàn.
Trước khi đi còn quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt lạnh ngắt.
“Bùi Hy Duyệt.”
“Chuyện này chưa xong đâu.”
Nói xong bà ta quay người bước thẳng ra ngoài.
Chiếc xe thương mại nhanh ch.óng rời khỏi cửa hàng.
Chị Lâm đóng cửa lại, quay đầu nhìn tôi.
“Bà ta đến tống tiền đúng không?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Bà ta đến gây áp lực.”
“Bà ta biết Trần Huy chẳng còn gì để moi nữa.”
“Cho nên mục tiêu thật sự không phải tiền.”
“Bà ta muốn em thấy phiền phức.”
“Muốn em cảm thấy mệt mỏi.”
“Muốn em tự động dừng lại.”
Tôi nhấp một ngụm nước rồi nói tiếp:
“Chỉ cần em không truy cứu nữa.”
“Chỉ cần em để mọi chuyện chìm xuống.”
“Tô Uyển vẫn có thể mang con về nhà mẹ đẻ, tiếp tục sống bình yên.”
“Còn con số một triệu sáu trăm nghìn kia... chỉ là cái cớ.”
Chị Lâm ngẩn người vài giây.
Sau đó không nhịn được mà bật ra một câu c.h.ử.i thề.
“Đúng là cả nhà đều không bình thường.”
“Vậy giờ em định làm gì?”
“Ly hôn.”
Tôi trả lời rất ngắn gọn.
“Còn Trần Huy?”