“Rút phần của tôi ra, thứ gọi là danh tiếng ấy vốn chưa từng tồn tại.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Rồi bất ngờ, anh ta nói:
“Cô biết Tô Uyển đi phá t.h.a.i rồi không?”
Tay tôi siết c.h.ặ.t điện thoại.
Tim bỗng trùng xuống.
“Tôi vừa biết.”
“Đó là lỗi của cô.”
Giọng anh ta đột ngột cao lên.
“Nếu cô không làm mọi chuyện ầm ĩ như vậy, mẹ cô ấy sẽ không ép cô ấy bỏ đứa bé.”
“Vì cô mà đứa trẻ không còn nữa.”
Tôi nhắm mắt lại.
Hít một hơi thật sâu.
“Trần Huy.”
“Đứa trẻ đó là kết quả của việc anh ngoại tình trong khi vẫn là chồng hợp pháp của tôi.”
“Anh không có tư cách đổ lỗi cho bất kỳ ai ngoài chính mình.”
“Cô vừa lòng rồi chứ?”
“Cô phá nát gia đình tôi rồi.”
Tôi cười nhạt.
“Gia đình đó.”
“Là do chính tay anh phá nát.”
“Được.”
Giọng anh ta lạnh hẳn xuống.
“Ra tòa gặp.”
Nói xong liền cúp máy.
Tôi ngồi rất lâu bên quầy tiếp khách.
Đứa bé ấy tôi chưa từng gặp.
Thậm chí còn không biết là trai hay gái.
Tôi không biết quyết định đó là của Tô Uyển hay của gia đình cô ấy.
Nhưng khi nghe tin, trong lòng vẫn có cảm giác nặng nề khó tả.
Chị Lâm bưng tới một cốc nước ấm.
Đặt trước mặt tôi.
“Đừng nghĩ nhiều nữa.”
Tôi nhìn mặt nước lăn tăn trong ly.
Khẽ nói:
“Em chỉ thấy buồn.”
“Dù lựa chọn thế nào, cuối cùng người chịu tổn thương nhiều nhất vẫn luôn là phụ nữ.”
Chị Lâm không nói gì.
Chỉ lặng lẽ đẩy ly nước về phía tôi.
________________________________________
Buổi chiều hôm đó, luật sư Chu gọi điện.
“Cô Bùi, phía bên kia đồng ý ly hôn thỏa thuận rồi.”
“Điều kiện gì?”
“Anh ta đề nghị cô không truy đòi lại khoản một triệu tám trăm nghìn tệ. Đổi lại anh ta sẽ ký đơn ngay lập tức.”
Tôi cười.
“Tiền tôi không nhất thiết phải lấy lại.”
“Nhưng tôi có một yêu cầu.”
“Anh ta phải ghi rõ toàn bộ hành vi ngoại tình, lừa dối tài sản và trách nhiệm của mình trong văn bản thỏa thuận.”
“Từng trang đều phải ký tên và lăn dấu vân tay.”
“Tôi cần giữ bản đó.”
“Nếu sau này anh ta còn dám quấy rối tôi hoặc gia đình tôi, tôi sẽ dùng nó ngay lập tức.”
Luật sư Chu trầm ngâm vài giây.
“Được.”
“Tôi sẽ thương lượng.”
Mọi việc được giải quyết chỉ trong hai ngày.
Trần Huy ký.
Anh ta không còn lựa chọn nào khác.
Bản cam kết thừa nhận ngoại tình đã nằm trong tay luật sư.
Nếu ra tòa, phần thắng gần như thuộc hoàn toàn về phía tôi.
Ly hôn thỏa thuận là cơ hội cuối cùng giúp anh ta giữ lại chút thể diện.
Mà chút thể diện ấy.
Cũng là do tôi bố thí.
________________________________________
Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn là một buổi sáng giữa tuần.
Tôi và Trần Huy ngồi trong khu vực chờ của cục dân chính.
Giữa hai người cách nhau ba chiếc ghế trống.
Anh ta gầy đi rất nhiều.
Râu ria mọc lởm chởm dưới cằm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mái tóc từng được vuốt keo cẩn thận giờ rối bời.
Chiếc áo khoác trên người cũng là thứ tôi chưa từng thấy.
Có lẽ được ai đó cho mượn tạm.
Đến lượt gọi số.
Chúng tôi bước vào phòng làm thủ tục.
Nhân viên hỏi vài câu theo quy định.
Xác nhận thông tin.
Kiểm tra giấy tờ.
Sau đó đặt đơn ly hôn trước mặt hai người.
Tôi ký trước.
Trần Huy ký sau.
Con dấu đỏ hạ xuống.
Một tiếng “cạch” vang lên.
Năm năm hôn nhân kết thúc.
Khi bước ra khỏi cục dân chính, Trần Huy đứng dưới bậc thềm.
Trong miệng ngậm một điếu t.h.u.ố.c chưa châm lửa.
Trần Huy nhìn tôi một cái.
Môi anh ta khẽ động đậy như muốn nói điều gì đó.
Nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.
Anh quay người bỏ đi.
Tôi đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng ấy dần khuất sau hàng cây bên vỉa hè.
Một buổi chiều năm năm trước, cũng tại cục dân chính này.
Anh từng nắm tay tôi bước ra ngoài.
Khi ấy trời rất đẹp.
Anh cười bảo đói bụng rồi kéo tôi đi ăn mì bò ở quán nhỏ đối diện.
Tôi vui vẻ gật đầu.
Chỉ là bây giờ, tôi đã không còn nhớ nổi hương vị bát mì năm ấy nữa.
________________________________________
Ngày thứ ba sau khi ly hôn, một chuyện ngoài dự liệu xảy ra.
Buổi sáng hôm đó, tôi đang ngồi trong cửa hàng sắp xếp lại hồ sơ khách hàng.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Một người phụ nữ bước vào.
Là Tô Uyển.
Khí sắc cô ấy rất kém.
Gương mặt nhợt nhạt như vừa trải qua một trận ốm nặng.
Bộ quần áo rộng thùng thình khiến thân hình càng thêm gầy gò.
Nhưng tóc đã được gội sạch sẽ, buộc gọn sau gáy.
Vừa nhìn thấy cô ta, chị Lâm lập tức đứng bật dậy khỏi quầy lễ tân.
“Cô tới đây làm gì?”
Tô Uyển nhìn chị ấy, rồi lại nhìn sang tôi.
“Chị Bùi.”
“Tôi muốn nói chuyện riêng với chị vài phút.”
“Không có gì để nói cả.”
Chị Lâm vẫn đứng chắn phía trước.
Tôi khẽ lên tiếng:
“Chị Lâm.”
“Để cô ấy nói.”
Chị ấy hậm hực lùi sang một bên, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Tô Uyển không rời.
Tô Uyển ngồi xuống chiếc ghế trước quầy.
Hai bàn tay đan vào nhau rất c.h.ặ.t.
Rồi lại buông ra.
Rồi lại siết c.h.ặ.t.
Có thể thấy cô ấy đang vô cùng căng thẳng.
Một lúc sau mới cất tiếng:
“Chị Bùi, hôm nay tôi tới không phải để xin lỗi.”
“Tôi tới để báo cho chị một chuyện.”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Chuyện gì?”
“Trần Huy đang vay nợ bên ngoài.”
Không khí trong cửa hàng như khựng lại.
“Tôi biết.”
“Anh ta dùng danh nghĩa của chị để vay.”
“Tôi tra được vài khoản.”
“Có người anh ta nói là vay vốn xoay vòng cho công ty của chị. Có người thì nói chị đang gặp khó khăn tài chính nên cần tiền gấp.”
“Anh ta còn mang cả bản sao giấy đăng ký kết hôn trước đây của hai người ra làm bằng chứng.”
Tôi im lặng.
Tô Uyển tiếp tục:
“Những khoản tôi xác minh được cộng lại đã hơn bốn mươi vạn tệ.”