Chồng Tôi Nuôi Gia Đình Thứ Hai Bằng Tiền Của Tôi

Chương 18



Bên cạnh, chị Lâm hít mạnh một hơi.

“Thằng khốn này điên rồi sao?”

Tô Uyển không phản bác.

Chỉ bình tĩnh nói:

“Hôm qua anh ta tìm gặp Tiểu Thần.”

“Thằng bé vô tình kể rằng mấy ngày nay bố thường xuyên cãi nhau qua điện thoại với người khác.”

“Tôi cảm thấy không ổn nên hỏi thăm vài người quen cũ của anh ta.”

“Sau đó mới biết chuyện này.”

Tôi nhìn cô ấy.

“Anh ta vay tiền để làm gì?”

Tô Uyển cười nhạt.

Nụ cười ấy đầy mỏi mệt.

“Đánh bạc.”

“Tôi từng biết anh ta có thói quen đó.”

“Nhưng anh ta hứa với tôi rất nhiều lần rằng đã bỏ rồi.”

“Có lẽ tôi lại bị lừa thêm một lần nữa.”

Tôi không nói gì.

Trong đầu chỉ hiện lên một suy nghĩ.

Năm năm qua, từng khoản tiền tôi âm thầm chuyển cho Trần Huy.

Rốt cuộc đã có bao nhiêu bị anh ta ném vào những chiếu bạc vô đáy?

Nhưng bây giờ, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa.

“Tại sao anh ta lại dùng tên tôi?”

Tô Uyển nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Bởi vì với nhiều người, hình tượng của anh ta vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn.”

“Không phải ai cũng biết hai người đã ly hôn.”

“Họ vẫn nghĩ anh ta là chồng của chị.”

“Anh ta đang lợi dụng điều đó.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Tô Uyển.”

“Cô tới đây báo cho tôi biết chuyện này, mục đích là gì?”

Cô ấy im lặng rất lâu.

Rồi khẽ lắc đầu.

“Không có mục đích gì cả.”

“Tôi chỉ nghĩ chị nên được biết.”

Nói xong, cô lấy từ trong túi xách ra một phong bì màu vàng.

Đặt lên bàn.

“Đây là danh sách những người tôi tra được.”

“Tên tuổi, số điện thoại, số tiền vay.”

“Tất cả đều ở trong này.”

Tôi nhìn phong bì.

Không đưa tay nhận ngay.

Tô Uyển đứng dậy.

“Chuyện của Tiểu Thần, tôi sẽ tự giải quyết.”

“Tôi sẽ giành quyền nuôi con.”

“Cũng sẽ không để Trần Huy tiếp tục làm phiền chị.”

“Việc của tôi, tôi tự gánh.”

Cô quay người đi về phía cửa.

Đúng lúc ấy, chị Lâm bỗng lên tiếng:

“Khoan đã.”

Tô Uyển dừng bước.

“Có chuyện gì?”

Chị Lâm khoanh tay.

Nhìn cô ấy rất lâu.

Rồi hỏi:

“Lúc biết những khoản tiền đó đều là tiền của chị Bùi, cô có hận Trần Huy không?”

Tô Uyển đứng im.

Một lát sau mới quay đầu lại.

Đôi mắt đỏ hoe.

Nhưng giọng nói lại bình tĩnh đến lạ.

“Có.”

“Tôi hận anh ta.”

Nói xong, cô mở cửa bước ra ngoài.

________________________________________

Cửa hàng chìm vào im lặng.

Chị Lâm kéo ghế ngồi xuống vị trí Tô Uyển vừa ngồi.

“Em thật sự không hiểu nổi người phụ nữ này.”

“Tại sao?”

“Cô ta từng sinh con cho chồng em.”

“Từng sống với hắn năm năm.”

“Bây giờ lại chạy tới đây đưa bằng chứng giúp em.”

“Rốt cuộc cô ta là người tốt hay người xấu?”

Tôi nhìn phong bì trên bàn.

Khẽ đáp:

“Cô ấy không phải người xấu.”

“Cô ấy chỉ là một người bị lừa.”

“Giống như em trước đây.”

Tôi mở phong bì ra.

Bên trong là một tờ giấy viết tay.

Năm cái tên.

Năm số điện thoại.

Những khoản tiền d.a.o động từ ba vạn đến mười lăm vạn tệ.

Cộng lại hơn bốn mươi vạn.

Tất cả đều được vay dưới danh nghĩa của tôi.

Tôi siết c.h.ặ.t tờ giấy.

Đến lúc này, Trần Huy đã không còn đơn thuần là một kẻ phản bội nữa.

Anh ta là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o.

Một kẻ trước khi chìm xuống đáy bùn còn muốn kéo tất cả những người xung quanh cùng ngã theo.

Tôi cầm điện thoại.

Nhắn tin cho luật sư Chu.

“Luật sư Chu, có tình tiết mới.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau đó lại gọi cho anh hai.

“Anh hai.”

“Trần Huy dùng danh nghĩa của em vay bên ngoài hơn bốn mươi vạn tệ.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi vang lên giọng Bùi Cương:

“Hay để anh đ.á.n.h hắn một trận?”

Tôi bật cười.

“Không cần.”

“Có những chuyện, pháp luật hiệu quả hơn nắm đ.ấ.m.”

“Em định xử lý thế nào?”

“Từng chủ nợ một.”

“Em sẽ chủ động liên hệ, giải thích rõ toàn bộ sự việc.”

“Sau đó trình báo cảnh sát.”

“Có cần anh ra mặt không?”

“Tạm thời chưa.”

“Tuy nhiên anh giúp em để mắt tới một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Nếu Trần Huy còn xuất hiện ở Bình Giang Số 1, hoặc tìm cách tiếp cận căn hộ đó, anh báo cho em ngay.”

“Được.”

Tôi lưu toàn bộ những cái tên và số điện thoại ghi trên tờ giấy vào danh bạ.

Sau đó gọi từng người một.

Người đầu tiên bắt máy rất nhanh.

Giọng điệu vẫn còn khá khách sáo.

“Giám đốc Bùi, xin lỗi vì làm phiền cô. Cậu Huy nói khoản năm vạn đó là tiền xoay vòng vốn cho công ty của cô, vài hôm nữa sẽ hoàn lại. Tôi cũng nể mặt cậu ấy nên mới cho mượn.”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Anh Trần không còn là chồng tôi nữa. Tuần trước chúng tôi đã hoàn tất thủ tục ly hôn. Toàn bộ số tiền anh ấy vay dưới danh nghĩa của tôi, tôi hoàn toàn không hay biết và cũng không chịu bất kỳ trách nhiệm nào. Nếu anh cần đòi nợ, xin hãy liên hệ trực tiếp với anh ta.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Cô Bùi... cô nói thật chứ?”

“Tôi có thể gửi ảnh giấy chứng nhận ly hôn cho anh xem.”

Giọng người đàn ông lập tức thay đổi.

“Thế khoản năm vạn của tôi...”

“Anh nên tìm Trần Huy.”

Tôi cúp máy.

Rồi gọi người thứ hai.

Người thứ ba.

Người thứ tư.

Mỗi người một phản ứng khác nhau.

Có người lịch sự.

Có người nổi nóng.

Có người vừa nghe xong đã c.h.ử.i thề ngay trong điện thoại.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Tôi biết, tin tức này sẽ lan đi rất nhanh.

Hình tượng “người thành đạt” mà Trần Huy dày công xây dựng suốt năm năm qua đã bắt đầu xuất hiện vết nứt từ bữa tiệc tân gia hôm ấy.

Đến hôm nay, khi những chủ nợ lần lượt phát hiện ra ngay cả người vợ đứng phía sau anh ta cũng đã rời đi, viên gạch cuối cùng chống đỡ lớp mặt nạ ấy cũng hoàn toàn sụp đổ.

Từ giờ trở đi, anh ta sẽ không còn bất kỳ vỏ bọc nào để khoác lên người nữa.

________________________________________

Phía luật sư Chu hành động rất nhanh.

Sau khi trình báo, cơ quan công an lập tức vào cuộc điều tra.

Việc Trần Huy sử dụng danh nghĩa của tôi để vay tiền đã có dấu hiệu của hành vi l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tài sản.

Hơn nữa, số tiền liên quan không hề nhỏ.

Các chủ nợ sau khi biết sự thật đã cùng nhau nộp đơn tố cáo.

Tin tức truyền đến tai Trần Huy chỉ trong vòng một ngày.

Chiều hôm đó, anh ta gọi cho tôi.

Lần này, giọng nói hoàn toàn khác trước.

Không còn phẫn nộ.

Không còn trách móc.

Không còn đe dọa.

Chỉ còn lại sự hoảng loạn và cầu xin.

“Hy Duyệt... em rút đơn báo cảnh sát đi được không?”

Tôi không đáp.

Anh ta vội vàng nói tiếp:

“Anh sẽ trả tiền. Anh nhất định sẽ trả.”

“Lấy gì để trả?”

“Anh sẽ đi làm. Anh sẽ tìm việc. Việc gì anh cũng làm được.”

Tôi bật cười.

“Năm năm nay anh không đi làm ngày nào. Anh làm được gì?”

“Anh làm được mà.”

Giọng anh ta bắt đầu luống cuống.

“Giao hàng, chạy xe, bốc vác... việc gì anh cũng làm được.”

“Trần Huy.”

Tôi ngắt lời.

“Lúc anh ngoại tình, anh có nghĩ đến ngày hôm nay không?”

Đầu dây bên kia nghẹn lại.

Một lúc sau, anh ta hạ giọng.

“Hy Duyệt... trước đây em không phải người như thế.”

“Thế trước đây tôi là người thế nào?”

“Em mềm lòng. Em lương thiện. Em sẽ không đẩy người khác vào đường cùng.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.

Dòng xe cộ vẫn tấp nập như mọi ngày.

“Người đẩy anh vào đường cùng không phải tôi.”

“Tự anh đẩy mình vào đó.”

“Anh biết anh sai rồi.”

“Anh xin lỗi.”

“Từ năm đầu tiên ngoại tình, anh đã có cơ hội xin lỗi rồi.”

“Anh sẽ trả hết tiền.”

“Anh cho em thêm thời gian.”

“Chuyện tiền bạc anh cứ nói với chủ nợ.”

Tôi bình thản đáp.

“Không liên quan đến tôi nữa.”

Rồi cúp máy.