Tôi ngồi xuống ghế.
Bỗng cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.
Không phải vì mềm lòng.
Mà vì mệt.
Năm năm bị bào mòn.
Hơn một tháng liên tục đối đầu, giằng co, tính toán và thu thập chứng cứ.
Giống như một cơn bệnh kéo dài triền miên.
Bây giờ bệnh sắp khỏi.
Nhưng cơ thể vẫn còn suy nhược.
________________________________________
Chiều thứ Sáu.
Bùi Cương đến cửa hàng tìm tôi.
Vừa bước vào anh đã nói:
“Hy Duyệt, bố muốn gặp em.”
Tôi ngẩng đầu.
“Bố à?”
“Ừ.”
“Ai nói với bố chuyện này?”
“Bạn đ.á.n.h cờ của bố cũng có mặt ở bữa tiệc tân gia hôm đó.”
Tôi im lặng.
Năm năm trước, người phản đối cuộc hôn nhân này quyết liệt nhất chính là bố.
Ông từng nói Trần Huy miệng lưỡi quá trơn tru, ánh mắt không đủ chân thành, không giống người chịu khó làm ăn.
Khi ấy tôi còn trách bố cổ hủ.
Trách bố thành kiến.
Tôi tin tình yêu có thể thay đổi một con người.
Bây giờ nghĩ lại.
Từng câu bố nói năm đó đều ứng nghiệm không sai một chữ.
Bùi Cương đưa tay xoa đầu tôi.
“Bố không nói gì đâu.”
“Ông chỉ muốn gặp em thôi.”
“Dạo này bố thế nào?”
“Không rõ.”
Anh tôi khẽ thở dài.
“Mấy hôm nay cứ ngồi ngoài ban công hút t.h.u.ố.c cả buổi.”
Sống mũi tôi bỗng cay xè.
“Ngày mai em qua thăm bố.”
“Anh đi cùng nhé?”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
“Em tự đi.”
________________________________________
Sáng thứ Bảy.
Tôi lái xe đến khu tập thể cũ.
Bố đứng trước cửa.
Vẫn chiếc áo sơ mi xanh đã sờn màu ấy.
Ống tay áo xắn lên đến khuỷu tay.
Mới hơn một tháng không gặp.
Mái tóc ông dường như đã bạc thêm rất nhiều.
Ông nhìn tôi.
Không nói gì.
Chỉ xoay người đi vào trong.
Tôi lặng lẽ theo sau.
Trên bàn trà đã pha sẵn một ấm Long Tỉnh.
Hai chiếc tách.
Như thể ông đã ngồi đợi từ rất lâu.
Bố rót cho tôi một chén.
“Ly hôn rồi?”
“Vâng.”
“Làm lại được không?”
“Không làm lại nữa.”
“Đồ đạc lấy hết chưa?”
“Lấy hết rồi ạ.”
Bố gật đầu.
Căn phòng lại rơi vào im lặng.
Một lúc rất lâu sau.
Ông mới chậm rãi hỏi:
“Những lời bố nói ngày trước, con còn nhớ không?”
“Nhớ ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Bố từng bảo thằng đó không đáng tin.”
“Vâng.”
“Con cứ khăng khăng không nghe.”
“Vâng.”
Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị mắng.
Nhưng ông không mắng.
Ông chỉ nhìn tôi thật lâu.
Rồi khẽ hỏi:
“Đã chịu bao nhiêu tủi thân rồi?”
Bốn chữ ấy như một chiếc b.úa nện thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi há miệng.
Muốn nói một câu “Con không sao đâu”.
Nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Một chữ cũng không thốt ra nổi.
Những tủi nhục tôi nuốt xuống suốt năm năm qua, đến khoảnh khắc ấy bỗng dâng trào dữ dội.
Những đêm tăng ca đến tận rạng sáng, trở về nhà chỉ thấy Trần Huy dán mắt vào màn hình máy tính chơi game.
Sự thản nhiên đến trơ trẽn của anh ta mỗi tháng nhận tiền tôi gửi cho mẹ chồng mà chưa từng buồn nói một câu cảm ơn.
Cảnh anh ta khoác bộ vest tôi mua, nghênh ngang ra ngoài tận hưởng cuộc sống của một người thành đạt, rồi trở về tiện tay ném phịch bộ đồ xuống sàn nhà tắm.
Bức ảnh gia đình treo chễm chệ trong căn penthouse của Tô Uyển.
Đôi khuyên tai ngọc bích của mẹ tôi nằm chỏng chơ trên bàn trà.
Và cả nụ cười của anh ta khi nghe Tiểu Thần gọi một tiếng “Bố”.
Nụ cười ấy, tôi chưa từng được nhìn thấy dù chỉ một lần dành cho mình.
Tôi siết c.h.ặ.t ly trà trong tay, cúi gằm mặt xuống.
Mặt nước trà khẽ gợn sóng, phản chiếu một khuôn mặt tiều tụy đến xa lạ.
Tôi khàn giọng đáp:
“Vâng.”
“Sau này con sẽ không chịu ấm ức nữa.”
Bố lập tức cau mày.
“Nói linh tinh cái gì thế?”
Rồi ông đứng dậy, lặng lẽ đi vào bếp.
Tôi nhìn theo bóng lưng bố.
Từ ngày mẹ mất, bố mới bắt đầu học nấu ăn.
Khi còn sống, mẹ chưa từng để bố bén mảng vào gian bếp.
Mẹ đi rồi, ông tự mày mò từng chút một.
Tay nghề chẳng khá khẩm bao nhiêu, nhưng mỗi lần tôi về nhà, ông vẫn cố làm đầy một bàn thức ăn.
Hôm ấy, trên bàn có một đĩa trứng xào cà chua.
Đó là món mẹ tôi thích nhất.
Bố nấu không ngon bằng mẹ, có lẽ kém đến cả vạn dặm.
Nhưng tôi vẫn ăn hết hai bát cơm.
________________________________________
Sau ly hôn, cuộc sống dần quay trở lại quỹ đạo vốn có.
An Cư Bất Động Sản gần như không bị ảnh hưởng bởi những lùm xùm của Trần Huy.
Khách hàng cũ vẫn tiếp tục hợp tác.
Nguồn khách mới cũng tăng trưởng đều đặn.
Chị Lâm còn hứng chí đặt làm một tấm biển mới treo ngay trong cửa hàng:
“Kinh doanh uy tín – Không lừa gạt – Không chèn ép – Không nuôi báo cô.”
Bốn chữ cuối cùng sau đó bị chị ấy gỡ xuống.
Ít hôm sau lại thay bằng một tấm khác:
“Kinh doanh uy tín – Không lừa gạt – Không chèn ép – Không lưu đường lui.”
Lần này tôi không phản đối nữa.
Một tháng sau, căn penthouse ở Bình Giang Số 1 hoàn tất việc sửa sang.
Bùi Cương gần như ngày nào cũng chạy qua giám sát tiến độ.
Bức ảnh gia đình trên tường đã được tháo xuống, sơn mới toàn bộ mảng tường phía sau.
Bức tường gạch đỏ giả cổ vẫn được giữ nguyên.
Sàn gỗ màu xám vân xương cá cũng không thay đổi.
Nếu mẹ còn sống, chắc hẳn bà sẽ rất thích.
Ngoài ban công còn được đặt thêm một chiếc ghế xích đu.
Chính tay Bùi Cương chọn mua.
Anh bảo ngồi ngắm sông thì phải có chỗ dựa lưng cho thoải mái.
Ngày bố chuyển nhà là một ngày trời trong nắng đẹp.
Tôi và Bùi Cương mỗi người ôm một thùng đồ lớn, hì hục bê lên tầng.
Bố đứng giữa phòng khách, chậm rãi quan sát khắp nơi.
Ông bước tới bên bức tường gạch đỏ, đưa tay vuốt nhẹ.
“Chỗ này... mẹ con sẽ thích lắm.”
Chỉ một câu như vậy.
Rồi bố đi ra ban công, ngồi xuống chiếc ghế xích đu.
Ông nhìn mặt sông trải dài ngoài cửa kính.
Dòng nước lặng lẽ trôi.