Chồng Tự Đem Gánh Nặng Về Nhà

Chương 1: 1



Chồng nói chắc như đinh đóng cột rằng việc nuôi thằng bé con của cô em gái anh tuyệt đối sẽ không làm tôi phải vướng bận dù chỉ một li.

 

Tôi tin.

 

Nhưng đến ngày thứ sáu đứa trẻ chính thức bước vào căn nhà này, tôi ném tờ quyết định điều động công tác sang Singapore – cơ hội tôi đã cất gọn suốt nửa năm qua – đặt thẳng xuống trước mặt anh.

 

“Chồng à, ba năm tới, cái nhà này đành giao hết cho anh gánh vác vậy.” Sắc mặt anh lập tức tái nhợt.

 

Nhưng ngay từ đầu, người chẳng buồn hỏi qua tôi lấy một câu mà đã tự mình quyết định đưa đứa trẻ về nhà, là ai?

 

Lục Tư Hoài bấm “cạch” một tiếng tắt phụt chiếc tivi.

 

“Tô Vân Chi, anh có việc cần nói nghiêm túc với em.

 

Thanh Đồng đã hoàn tất thủ tục ly hôn rồi, bé An An không có ai chăm sóc, anh muốn đón thằng bé về đây nuôi dưỡng.”

 

Lúc đó là chín giờ tối thứ Sáu, trên tay tôi vẫn đang cầm tách trà nóng vừa pha.

 

“Anh vừa nói gì vậy?”

 

“An An.” Lục Tư Hoài đứng dậy, bước tới cây nước rót cho mình một ly.

 

“Thanh Đồng và Lưu Nam Dạ ly hôn rồi, đứa trẻ bảy tuổi không ai chịu nhận nuôi.

 

Anh sẽ đón nó về, sau này thằng bé sẽ ở cùng chúng ta.”

 

Giọng điệu lúc anh nói câu đó bình thản chẳng khác nào đang nói “mai ghé chợ một chuyến nhé”.

 

“Đưa về đây ở?

 

Ở đến khi nào?”

 

“Nuôi cho đến lúc trưởng thành.” Lục Tư Hoài quay người lại, “Ít nhất cũng phải mười năm.”

 

Trong phòng khách chỉ còn tiếng rè rè đều đều của chiếc điều hòa.

 

Tôi và Lục Tư Hoài lấy nhau đã sáu năm.

 

Hai chúng tôi vẫn chưa có con.

 

Anh làm Giám đốc thương hiệu cho một công ty mỹ phẩm, còn tôi làm Quản lý dự án tại công ty tư vấn Hãn Vũ.

 

Tổng thu nhập của hai vợ chồng mỗi tháng hơn năm mươi ngàn tệ (khoảng hơn 170 triệu VNĐ), vẫn phải đều đặn trả khoản vay mua nhà, cuối tuần đi xem phim, những kỳ nghỉ dài thì sắp xếp đi du lịch.

 

Cuộc sống không đến mức dư dả phú quý, nhưng bù lại khá ổn định và yên ả.

 

Cái sự bình yên ấy là điều chúng tôi đã thống nhất ngay từ ban đầu.

 

“Em gái anh ly hôn, tại sao con của cô ấy lại thành ra để anh nuôi?”

 

“Lưu Nam Dạ không chịu nhận thằng bé.

 

Thanh Đồng thì vừa phải đi làm vừa phải chăm con, thật sự không xoay xở nổi.”

 

“Vậy bố mẹ anh thì thế nào?”

 

“Bố anh vừa mổ thoát vị đĩa đệm, mẹ anh thì huyết áp lại cao.

 

Hai ông bà già ngoài sáu mươi chăm một đứa trẻ bảy tuổi, em nghĩ có ổn nổi không?”

 

“Vậy là đẩy sang cho anh sao?”

 

“Không phải đẩy trách nhiệm.” Lục Tư Hoài hơi nhíu mày lại, “Là tự anh muốn đón nó về.”

 

Anh ngồi ngay ngắn xuống đầu bên kia của chiếc sô pha, đặt ly nước xuống bàn trà.

 

“Vân Chi, đó là con trai của chính em gái ruột anh.

 

Thằng bé mới bảy tuổi, bố ruột không nhận, mẹ ruột lại không kham nổi.

 

Anh là cậu ruột mà không đứng ra thì còn ai đứng ra nữa?”

 

Tôi chậm rãi đặt tách trà xuống.

 

“Lục Tư Hoài, đây là mái nhà của hai chúng ta.

 

Một chuyện lớn như vậy, đáng ra anh phải nói với em từ trước chứ?”

 

“Thì bây giờ anh đang nói với em còn gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Cách anh nói là ‘anh dự định’, chứ đâu phải ’em thấy sao’.”

 

Anh hơi dừng lại.

 

“Được thôi, vậy anh nói lại cho rõ.

 

Tô Vân Chi, anh muốn đón An An về.

 

Em nghĩ sao?”

 

“Em thấy không ổn chút nào.”

 

Sắc mặt Lục Tư Hoài lập tức tối sầm lại.

 

“Em có thể đừng ích kỷ như vậy được không?”

 

“Em ích kỷ?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, “Con của em gái anh không ai lo, đó là vấn đề của cô ấy.

 

Lấy lý do gì em phải gánh hậu quả cho sự thiếu trách nhiệm của một người phụ nữ trưởng thành?”

 

“Sao lại gọi là gánh hậu quả?

 

Chỉ là nuôi một đứa trẻ sao em lại nói nặng nề như vậy?”

 

“Mười năm.

 

Lục Tư Hoài, anh đang nói đến tận mười năm.

 

Ngày trước hai chúng ta đã thống nhất sẽ không sinh con, anh quên rồi à?”

 

“Anh không quên.” Anh bật dậy khỏi ghế, “Nhưng đó là hoàn cảnh khi đó.

 

Bây giờ gia đình xảy ra chuyện, anh không thể khoanh tay đứng nhìn.”

 

“Anh có thể đưa tiền.

 

Thuê người chăm sóc cho em gái anh, hoặc tìm một trường nội trú cho An An.”

 

“Như vậy không thể đ.á.n.h đồng!” Giọng Lục Tư Hoài bỗng cao hơn hẳn, “Điều một đứa trẻ cần là một mái ấm thật sự, chứ không chỉ là một người giữ trẻ!”

 

“Vậy thì bảo em gái anh tự mình nghĩ cách đi!”

 

“Lương mỗi tháng của nó chỉ có năm ngàn tệ, em bảo nó xoay xở bằng cách nào?”

 

“Trước khi lấy chồng sao cô ấy không tự hỏi xem mình mình có đủ sức nuôi con hay không?”

 

“Tô Vân Chi!” Lục Tư Hoài tiến lên một bước.

 

“Em có thể đừng so đo rõ ràng đến vậy với anh những chuyện này được không?

 

Bây giờ anh chỉ hỏi em một câu, rốt cuộc em đồng ý hay không?”

 

Tôi nhìn anh.

 

Lục Tư Hoài, ba mươi hai tuổi, vừa tắm xong, mặc bộ đồ ở nhà màu xám nhạt.

 

Sáu năm sống chung đủ để tôi hiểu anh đến tận chân tơ kẽ tóc.

 

Cái giọng điệu này, cái dáng đứng này, đều có nghĩa là anh đã tự quyết xong hết rồi.

 

Cuộc đối thoại tối nay không phải một cuộc bàn bạc, mà chỉ là một lời thông báo.

 

“Nếu em nói không đồng ý thì sao?”

 

Lục Tư Hoài nhìn chằm chằm vào tôi suốt ba giây.

 

“Vậy anh sẽ tự mình nuôi nó.

 

Tất cả mọi chuyện anh sẽ tự làm, tất cả chi phí anh sẽ tự lo, em không cần phải bận tâm đến bất cứ chuyện gì.

 

Em cứ xem như trong nhà chỉ có thêm một người thuê trọ.”

 

Khi câu nói này được chính miệng anh nói ra, tôi tự nhiên lại thấy buồn cười.

 

“Anh chắc chắn chứ?”

 

“Anh chắc.”

 

“Được.” Tôi nâng tách trà lên, nhấp một ngụm.