Chồng nói chắc như đinh đóng cột rằng việc nuôi thằng bé con của cô em gái anh tuyệt đối sẽ không làm tôi phải vướng bận dù chỉ một li.
Tôi tin.
Nhưng đến ngày thứ sáu đứa trẻ chính thức bước vào căn nhà này, tôi ném tờ quyết định điều động công tác sang Singapore – cơ hội tôi đã cất gọn suốt nửa năm qua – đặt thẳng xuống trước mặt anh.
“Chồng à, ba năm tới, cái nhà này đành giao hết cho anh gánh vác vậy.” Sắc mặt anh lập tức tái nhợt.
Nhưng ngay từ đầu, người chẳng buồn hỏi qua tôi lấy một câu mà đã tự mình quyết định đưa đứa trẻ về nhà, là ai?