Chồng Tự Đem Gánh Nặng Về Nhà

Chương 4



Khi đi đến cửa phòng làm việc, tôi phát hiện bên trong đã không còn là phòng làm việc của tôi nữa.

 

Một chiếc giường trẻ em màu be nhạt được kê sát bên cửa sổ, trên bàn có đèn bàn màu xanh và hộp b.út.

 

Bàn làm việc của tôi đã bị chuyển ra góc phòng khách.

 

“Đồ của em để đâu rồi?”

 

Giọng Lục Tư Hoài từ phía bàn ăn truyền tới: “Ở ngoài góc phòng khách đó, anh chuyển ra đó giúp em rồi.”

 

“Anh đụng vào bàn làm việc của em đã hỏi em chưa?”

 

“Hôm đó em đi làm…

 

Anh nghĩ dù sao em cũng đã đồng ý nên…”

 

“Em đồng ý để đứa trẻ dọn vào ở.

 

Chứ không đồng ý để anh tự tiện động vào đồ của em.”

 

An An đặt đũa xuống.

 

Lục Tư Hoài nhìn thoáng qua đứa trẻ một cái, đè thấp giọng xuống: “Được rồi, để hôm sau anh xếp lại đồ cho em.

 

Chuyện này là lỗi của anh.”

 

“Không cần phải xếp lại nữa.” Tôi nhìn cái bàn làm việc bị đủ thứ đồ lặt vặt vây quanh ở một góc phòng khách, “Từ nay em sẽ ở lại công ty tăng ca.”

 

Lục Tư Hoài không nói thêm gì.

 

Tối hôm ấy tôi ở công ty đến tận mười giờ mới về nhà.

 

Lúc mở cửa, phòng khách tối đen.

 

Trong phòng ngủ, Lục Tư Hoài nằm quay nghiêng, vẫn chưa ngủ.

 

“Về rồi à.”

 

“Ừ.”

 

“Vân Chi, anh biết mấy hôm nay em khó chịu trong lòng.

 

Nhưng An An thực sự là một đứa trẻ rất ngoan, em cho thằng bé thêm một chút thời gian, cũng cho anh thêm một chút thời gian…”

 

“Lục Tư Hoài.”

 

“Hửm?”

 

“Anh đã quẹt thẻ chung.”

 

Hơi thở của anh dừng lại mất một giây.

 

“…

 

Em thấy rồi à?”

 

“Chính anh nói chi phí anh tự chịu.

 

Tiền trong thẻ chung, một nửa là của em.”

 

“Anh…

 

Mấy hôm trước thẻ của anh đã dùng gần hết hạn mức, nên anh mới dùng tạm một ít.

 

Nhận lương rồi anh sẽ trả lại ngay.”

 

“Bao nhiêu?”

 

“…

 

Mười hai ngàn tệ (khoảng 40 triệu VNĐ).”

 

“Khi nào trả?”

 

“Mùng năm tháng sau… ngày mùng năm có lương anh sẽ trả.”

 

“Được.”

 

Tôi trở mình.

 

Lục Tư Hoài nhẹ giọng nói một câu sau lưng tôi: “Anh xin lỗi.”

 

Tôi không trả lời.

 

Không phải vì mười hai ngàn tệ.

 

Mà bởi vì tôi đang lặng lẽ đếm.

 

Đây là lần thứ năm rồi.

 

Lần thứ năm anh ta nói một kiểu rồi lại làm một nẻo.

 

Sắp đủ rồi.

 

Bảy giờ tối thứ Năm, tôi vẫn đang ở công ty.

 

Điện thoại đổ chuông.

 

Là Lục Tư Hoài gọi.

 

“Vân Chi, tối nay em về sớm hơn một chút được không?

 

Bố anh muốn gọi video cho em, Thanh Đồng cũng ở đó.

 

Mọi người muốn đích thân cảm ơn em.”

 

“Cảm ơn chuyện gì?”

 

“Cảm ơn em đã đồng ý cho An An chuyển qua ở đó.”

 

“Không cần đâu.

 

Anh tự nói với họ là được.”

 

“Mọi người muốn tự miệng nói với em vài câu…”

 

“Em đang tăng ca.

 

Không tiện gọi video.”

 

“Chỉ mất năm phút thôi mà…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Lục Tư Hoài, mấy cái ‘chỉ một lát’, ‘chỉ năm phút thôi’, ‘chỉ giúp một chút’ của anh, cộng lại là bao nhiêu lần rồi?

 

Anh tự anh tính thử đi.”

 

Đầu dây bên kia bỗng lặng đi.

 

“…

 

Được rồi, vậy thôi, bỏ đi.”

 

Anh ta ngắt máy.

 

Tôi đặt điện thoại xuống.

 

Chị Vương ngồi ngay ngắn đối diện đầu cũng không rồi ngẩng lên, buông một câu: “Chồng quản kỹ ghê nhỉ.”

 

“Nhà chồng có đứa cháu trai chuyển sang ở nhờ.” Tôi nói.

 

“Ôi trời, thế thì thế thì cô bận tối mắt rồi còn gì.”

 

“Không bận.

 

Không liên quan gì đến em cả.”

 

Chị Vương ngẩng đầu nhìn tôi một cái, không nói gì thêm.

 

Tám rưỡi tối.

 

Lại một cuộc điện thoại nữa.

 

Không phải Lục Tư Hoài.

 

Mà là bố chồng tôi, Lục Cảnh Ngộ.

 

Tôi chần chừ hai giây rồi mới bắt máy.

 

“Vân Chi à, con đã ăn cơm chưa?”

 

“Con ăn rồi, thưa bố.”

 

“À, ừ, tốt rồi, tốt rồi.

 

Vân Chi này, hôm nay vốn định gọi video cho con, nhưng Tư Hoài bảo con đang bận tăng ca không rời ra được.

 

Vậy bố gọi điện nói với con vài câu nhé.”

 

“Bố cứ nói đi ạ.”

 

“An An ở chỗ hai đứa vẫn ổn chứ?

 

Không làm phiền gì đến con chứ?”

 

“Cũng tạm ổn ạ.”

 

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.

 

Vân Chi à, bố biết chuyện này khiến con khó xử rồi.

 

Con xem cái con Thanh Đồng này, hai mươi tám tuổi đầu rồi mà đúng là không khiến ai bớt lo được.

 

Hồi trước bố đã bảo thằng Lưu Nam Dạ đó không phải người biết lo toan vun vén, mà nó cứ nhất quyết không chịu nghe…”

 

Tôi không tiếp lời.

 

“Nhưng Vân Chi à, dù nói thế nào, An An là vô tội.

 

Đứa trẻ mới bảy tuổi, gặp phải ông bố bà mẹ như thế quả thật rất đáng thương.

 

Con với Tư Hoài giúp đỡ che chở, sau này thằng bé lớn lên, chắc chắn sẽ ghi nhớ ơn nghĩa của hai đứa.”

 

“Bố, chuyện này Tư Hoài chịu trách nhiệm toàn bộ, bố cứ tìm anh ấy nói là được ạ.”

 

“Bố biết, bố biết.” Lục Cảnh Ngộ vội vàng nói, “Tư Hoài có nói với bố rồi, nói rằng không cần con bận tâm, mọi việc nó lo hết.

 

Bố gọi chỉ để cảm ơn con, cảm ơn con đã bao dung, không giận dỗi làm khó với Tư Hoài…”

 

Đầu dây bên kia đột nhiên vang lên một giọng khác.

 

“Chị dâu!”

 

Là Lục Thanh Đồng.

 

Hai mươi tám tuổi, chưa đã từng làm được công việc nào cho ra hồn quá lâu, công việc sales giữ được lâu nhất (tám tháng) cũng vừa nghỉ từ tháng trước.

 

“Chị dâu, An An đến chỗ chị là em yên tâm hẳn rồi.

 

Anh trai em từ nhỏ đã đáng tin hơn em nhiều, có anh ấy chăm nom và dạy dỗ An An, em yên tâm tuyệt đối luôn.”

 

“Cô yên tâm được thì tốt.” Giọng tôi bình thản không gợn sóng.

 

“Chị dâu, chị cũng đừng chê em vô dụng quá.

 

Dạo này em đang tìm việc lại rồi, chờ em ổn định xong, em sẽ đón An An về.”

 

“Bao lâu?”

 

“Hả?”

 

“Cô nói đợi cô ổn định.

 

Tôi hỏi cô bao lâu.”

 

“Cái… cái này thì khó nói lắm chị ạ, còn phải xem có cơ hội phù hợp không…”

 

“Nửa năm?

 

Một năm?

 

Hay là như anh trai cô nói, mười năm?”

 

Đầu dây bên kia cứng họng.

 

Giọng Lục Cảnh Ngộ lại vang lên: “Vân Chi à, con đừng ép Thanh Đồng, nó cũng áp lực cũng lớn lắm…”

 

“Bố, con không ép cô ấy.

 

Con chỉ muốn xác nhận một mốc thời gian.