Ta đỡ một mũi tên cho phu quân, bị thương đến tạng phủ.
Sau đó tới trang t.ử ở phía nam dưỡng bệnh suốt bốn năm.
Khi trở lại kinh thành, trong nhà đã có thêm một nữ t.ử.
Nhi t.ử ỷ lại nàng ta, nữ nhi yêu mến nàng ta, mẹ chồng cũng hết sức coi trọng nàng ta.
Đến lúc phu quân chung phòng với ta, hắn còn vô tình gọi nhầm tên nàng ta.
Ta không chịu nổi, làm ầm ĩ một trận.
Kết quả, bọn họ liên thủ đẩy ta vào chỗ c.h.ế.t, quét sạch chướng ngại.
Cả một nhà hòa thuận vui vẻ, sum vầy hạnh phúc.
Làm quỷ suốt hai mươi năm, ta đã tận mắt nhìn thấy kết cục của bọn họ.
Sau đó, ta trọng sinh về đúng lúc đang trên đường hồi phủ.
Ta lại trở về rồi.
“Trước mắt không về phủ nữa.”
Ta nói: “Ta muốn vào cung thỉnh an Thái hậu nương nương.”
1
Ta tên là Triệu Ôn Chỉ, là di cô của Thục Vương. (Di cô: trẻ mồ côi)
Năm phụ thân chiến t.ử, ta mới chín tuổi.
Thái hậu thương ta mất cha từ nhỏ nên đón ta vào cung nuôi dưỡng.
Mười sáu tuổi xuất giá.
Mười tám tuổi, ta sinh một đôi long phượng, tình cảm với phu quân Ngụy Húc vô cùng sâu đậm.
Năm nhi nữ lên sáu tuổi, ta theo Ngụy Húc đi săn.
Tam hoàng t.ử cố ý giương cung nhắm vào hắn.
Tựa như đùa giỡn, lại như thật sự muốn lấy mạng hắn.
Ta đỡ thay hắn một mũi tên ấy, tạng phủ bị tổn thương nặng nề.
Nhân lúc trọng thương, ta trước mặt Hoàng đế và Thái hậu kể hết nỗi khổ sở của mình.
Tam hoàng t.ử vì thế bị nghiêm trị.
Nhà chồng ta vốn theo phe Nhị hoàng t.ử.
Vết thương của ta khiến Hoàng đế và những cựu bộ dưới trướng phụ thân đều bất mãn với Tam hoàng t.ử, từ đó dọn sạch chướng ngại trên con đường tranh ngôi Thái t.ử của Nhị hoàng t.ử.
Ngụy Húc từng nói với ta:
“A Chỉ, vết thương này của nàng khó mà lành hẳn trong thời gian ngắn.”
“Tam hoàng t.ử đã ghi hận chúng ta. Chi bằng nhân cơ hội này triệt để đ.á.n.h đổ hắn.”
Ta vẫn luôn cho rằng mình và Ngụy Húc là phu thê một thể, vinh nhục có nhau.
Vì đại nghiệp, vết thương này của ta nhất định phải rời xa kinh thành để dưỡng bệnh.
Dưỡng ba năm năm năm, để triều thần và Nhị hoàng t.ử có cớ công kích Tam hoàng t.ử.
Thế là ta thật sự tới trang t.ử phía nam.
Đợi đến khi Nhị hoàng t.ử được sắc phong làm Thái t.ử, Ngụy Húc lại không lập tức phái người tới đón ta.
Ta mơ hồ cảm thấy có điều chẳng lành.
Đến lúc trở về nhà mới biết, vị trí vốn thuộc về ta đã sớm bị người khác thay thế.
Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên ta làm là vào cung thỉnh an Thái hậu.
Thái hậu là người duy nhất trên đời này thật lòng đối tốt với ta.
…
“Đã không còn đáng ngại nữa rồi.” Ta nói.
Thái hậu nắm lấy tay ta.
“Trở về là tốt rồi.”
“Sau này thường xuyên vào cung trò chuyện với ai gia, để ai gia khỏi phải nhớ mong.”
Ta đáp vâng.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Trước khi rời đi, ta lặng lẽ tháo chiếc vòng vàng trên cổ tay xuống, đặt dưới đệm ghế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đó là di vật mẫu thân để lại cho ta.
Cũng là vật năm đó Thái hậu đích thân đeo lên tay ta.
Người biết món đồ này đối với ta quan trọng đến nhường nào.
Lúc trở về phủ Tống Quốc công, đã là quá nửa buổi chiều.
Mặt trời ngả về tây, ánh vàng xuyên qua ngọn cây, rơi xuống từng mảng loang lổ.
Phu quân ta, các hài t.ử và mẹ chồng đang quây quần bên nhau.
Trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ kinh ngạc.
Phía sau bọn họ là một nữ t.ử mặc xiêm y màu ngó sen, dung mạo dịu dàng, thanh tú.
“Hôm nay sao A Chỉ lại trở về? Sao không cho quản sự không báo trước với chúng ta.”
Mẹ chồng bước lên, nắm lấy tay ta.
Ta mỉm cười.
“Con về nhà mình, đâu cần những lễ nghi phiền phức ấy.”
“Có phải không, mẫu thân?”
Mẹ chồng cười gượng.
Ngụy Húc tiến lên mấy bước, hỏi han tình hình trên đường.
Đôi long phượng t.h.a.i mười tuổi cũng tiến lên hành lễ với ta.
“A Chỉ, nàng còn chưa quen biết nàng ấy.”
“Đây là Lan nương.”
“Là người ta tìm về dạy nữ công cho Tụng Tụng.”
Mẹ chồng thấy ta nhìn nữ t.ử mặc áo màu ngó sen kia liền chủ động giới thiệu.
“Đậu Phượng Lan bái kiến phu nhân.”
Lan nương tiến lên hành lễ, phong thái hào phóng tự nhiên.
Nàng ta là cháu gái họ xa của mẹ chồng ta.
Sau khi trượng phu qua đời, nàng ta tới nương nhờ mẹ chồng ta.
Nữ công và trù nghệ của nàng ta đều xuất sắc.
Cũng nhờ hai thứ ấy mà nàng ta thu phục được cả nhà ta.
“Miễn lễ.”
Ta mỉm cười, khẽ đưa tay đỡ.
“Trong thời gian ta không có ở nhà, đa tạ cô nương đã chăm sóc Tụng Tụng.”
Nữ nhi ta, Ngụy Tụng, lập tức nói:
“Mẫu thân, người không biết Lan di tốt đến nhường nào đâu!”
Ta nhẹ nhàng vuốt tóc con bé.
“Sau này Tụng Tụng kể cho mẫu thân nghe từng chút một nhé.”
Ta không giống kiếp trước.
Vừa về phủ đã nhạy bén nhận ra mọi người đều thiên vị Đậu Phượng Lan, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, khiến bầu không khí đêm đầu tiên hồi phủ vô cùng căng thẳng.
Lần này, ta nói cười vui vẻ cùng bọn họ.
Cũng cùng mọi người dùng xong bữa tối.
Sau bữa cơm, Ngụy Húc rõ ràng có vẻ tâm thần bất định.
“Đường xa xe ngựa mệt mỏi, ta muốn nghỉ ngơi sớm.”
“Không biết có thể phiền Quốc công gia tới thư phòng ngoài nghỉ tạm một đêm được không?” Ta chủ động nói.
Ta biết lúc này Ngụy Húc đã lên giường với Đậu Phượng Lan rồi.
So với ta, tối nay hắn càng muốn đi dỗ dành Đậu Phượng Lan hơn.
Nghe vậy, hắn mừng rỡ ra mặt.
“A Chỉ, nàng nghỉ ngơi cho tốt.”
Ta ngủ một giấc thật yên ổn.
Sáng hôm sau, ta chọn đúng thời cơ, nổi trận lôi đình.