Dùng bữa sáng, Đậu Phượng Lan vẫn có mặt.
Nàng ta đứng bên cạnh mẹ chồng ta, phụ giúp gắp thức ăn.
Ăn xong, tiểu tư giữ cổng vào bẩm báo rằng trong cung có một vị ma ma tới.
Ngay lúc ấy, ta hất rơi bát xuống đất.
Mọi người đều kinh ngạc nhìn ta.
Mẹ chồng và Ngụy Húc đồng thời cau mày, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
“Ta là Quốc công phu nhân. Nếu muốn nạp thiếp cho Quốc công gia, sao không hỏi qua ý kiến của ta?”
“Nếu trong mắt mẫu thân vốn không có người con dâu này, chi bằng đưa cho ta một phong thư hòa ly, bảo ta đừng trở về nữa.”
Ta lớn tiếng nói.
Mọi người đều sững sờ nhìn ta.
Hai đứa con của ta là những người lúng túng nhất.
Con trai ta, Ngụy Sưởng, ra dáng người lớn:
“Mẫu thân, người đập bát trước mặt Quốc công gia và Thái phu nhân như vậy, còn ra thể thống gì nữa?”
Nữ nhi ta cũng đầy vẻ khó tin:
“Mẫu thân, có phải người nghe phải lời đồn đại gì không?”
“Người hiểu lầm Lan di rồi.”
Mẹ chồng ta cũng tức đến tái mặt:
“A Chỉ, con quá kiêu căng rồi.”
“Thái hậu nương nương dạy dỗ con như vậy sao?”
Chỉ có Ngụy Húc là phản ứng rất nhanh.
Hắn bước tới, dịu giọng nói với ta:
“A Chỉ, có phải nàng vừa về nhà nên chưa quen, tối qua lại không ngủ ngon không?”
“Lỡ tay làm vỡ một cái bát cũng chẳng phải chuyện lớn.”
Hắn vừa nói vừa ra hiệu cho hạ nhân.
Đồng thời, hắn cũng nháy mắt với mẹ chồng ta và Đậu Phượng Lan.
Đáng tiếc, hai người họ không đủ tinh ý.
“Ta đã nói muốn nạp ai làm thiếp bao giờ chưa?” Ta hỏi.
Mọi người thoáng sững lại.
Đúng là giấu đầu lòi đuôi.
Ai cũng biết quan hệ giữa Ngụy Húc và Đậu Phượng Lan, kể cả các hài t.ử của ta.
Lúc Chu ma ma bên cạnh Thái hậu bước vào, vừa hay nhìn thấy cảnh này.
Người của ta đã chờ sẵn ở cổng.
Vừa nghe tiểu tư vào bẩm báo, Chu ma ma đã được mời thẳng vào phủ.
“Đây là xảy ra chuyện gì?”
Thần sắc Chu ma ma bất định.
“Quận chúa, có phải người chịu ấm ức gì không?”
Nước mắt ta lập tức dâng lên.
“Ta đâu biết trong nhà đã đổi người quản lý việc nội viện.”
“Tối qua chăn đệm bị ẩm, ta muốn tìm người đổi cho một bộ khác nhưng không tìm được ai, cả đêm không ngủ được.”
“Đến bữa sáng thì tay chân mềm nhũn, lỡ làm rơi bát đĩa.”
“Quốc công gia và Thái phu nhân lại cho rằng ta đang nổi tính khí.”
“Ta thật oan uổng.”
Ta nói.
Chu ma ma nhìn mọi người.
Mẹ chồng ta không phải kẻ ngốc.
Lúc này bà ta cũng lập tức hiểu ra.
“Là hiểu lầm thôi.”
Bà ta cười làm lành.
“Ta vì Quốc công gia đỡ một mũi tên nên phải ra ngoài dưỡng thương.”
“Mẫu thân sức khỏe không tốt, có người giúp đỡ quản gia, ta hoàn toàn có thể thông cảm.”
“Chỉ là nếu đã nạp thiếp, vì sao không nói cho ta biết, cũng không công khai ra ngoài?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ta trở về mà vẫn mù mờ chẳng hiểu chuyện gì.”
“Nếu không phải nhìn thấy chìa khóa quản gia trên người nàng ta, chỉ e ta còn hồ đồ coi nàng ta là người ngoài.”
“Ta mang tiếng ghen tuông, người ngoài chỉ trách Thái hậu nương nương dạy dỗ không tốt.”
“Ma ma, đều là A Chỉ vô dụng.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta vừa khóc vừa nói.
Sắc mặt Chu ma ma lập tức xanh mét.
Mà lúc này, sắc mặt của mẹ chồng ta, Đậu Phượng Lan và Ngụy Húc đều vô cùng khó coi.
Bất kể Đậu Phượng Lan có phải thiếp thất hay không, bọn họ đều rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Ta không tiếp tục làm ầm ĩ.
Mà khóc lóc theo Chu ma ma vào cung.
Sáng sớm hôm nay, Chu ma ma tới đưa chiếc vòng vàng cho ta.
Thái hậu biết ta làm mất vòng vàng sẽ lo lắng, nên đặc biệt sai người mang tới từ sớm.
Cũng vừa hay để bà ấy tận mắt chứng kiến cảnh này.
Chỉ dựa vào một mình cái miệng của ta thì không thể nói rõ mọi chuyện.
Kiếp trước, ta đã chịu quá nhiều thiệt thòi vì điều đó.
Nhất là Ngụy Húc vốn xuất thân ngôn quan.
Hắn có thể đổi trắng thay đen.
Nếu người của Thái hậu không đứng ra làm chứng cho ta, đủ loại tội danh sẽ bị chụp lên đầu ta.
Chẳng bao lâu sau, thanh danh của ta ở kinh thành sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.
Đến khi ta c.h.ế.t, ai nấy đều hả hê.
Ngược lại còn khen Đậu Phượng Lan hiền thục, trọng tình trọng nghĩa, rất xứng đôi với Quốc công gia.
Còn bây giờ, người cần đi giải thích đã là Ngụy Húc.
Hắn phải giải thích vì sao sau khi chính thê của mình vì hắn bị thương phải ra ngoài dưỡng bệnh, trong phủ lại xuất hiện thêm một “nữ chủ nhân quản lý nội viện”.
Ta theo Chu ma ma tới cung của Thái hậu.
Thái hậu ôm lấy vai ta.
Lúc này, người không nói:
“Năm đó là chính con nhất quyết chọn Ngụy Húc, ai gia vốn không thích hắn.”
Người chỉ nói:
“Nếu chịu ấm ức thì ở lại thêm vài ngày.”
“Con gái Triệu gia còn chưa đến lượt Ngụy gia chà đạp.”
Ta nhớ lại kiếp trước.
Thái hậu cũng từng khuyên ta hòa ly.
Nhưng khi ấy ta không muốn.
Nếu hòa ly, chẳng khác nào thừa nhận mình bị phu quân và con cái ghét bỏ.
Ta nuốt không trôi cục tức ấy.
Ta nhất định phải đấu với bọn họ đến cùng.
Kết quả lại mất cả tính mạng.
Người duy nhất khóc thương ta đến đau đớn, chỉ có Thái hậu.
Kiếp trước, ta chưa từng thật sự tin tình cảm Thái hậu dành cho mình.
Thái hậu là một lão thái thái thủ đoạn tàn nhẫn, g.i.ế.c ch.óc quyết đoán.
Người có thể yêu quý ta đến đâu chứ?
Chẳng qua chỉ là diễn kịch để trấn an các cựu bộ của phụ thân ta mà thôi.
Nhưng sau khi làm quỷ suốt hai mươi năm, ta thường xuyên nhìn người.
Mỗi lần nhắc tới ta, người đều khóc.
Nuôi một con mèo lâu ngày còn sinh tình cảm.
Huống hồ là một đứa trẻ vừa ngoan ngoãn vừa xinh đẹp như ta.
Thái hậu thật sự thương ta.
Ta đề nghị hòa ly.
Của hồi môn của Hoa Dương Quận chúa Triệu Ôn Chỉ có tới một trăm lẻ tám rương.
Năm đó, Thái hậu đã dốc hết khả năng nhét những thứ tốt nhất cho ta.
Ta muốn mang toàn bộ tài sản của mình đi.
Ngụy gia đương nhiên không đồng ý.