Chủ Mẫu Trọng Sinh Rồi

Chương 9



Mỗi lần gặp nó, ta đều chỉ nhàn nhạt bảo người mang quà cho nó.

Chưa từng giữ nó lại dùng bữa.

Nó vẫn thường quay về phủ An Quốc công thăm Đậu Phượng Lan.

Nhưng sau khi đã thấy nhiều chuyện, gặp nhiều người, nó nhìn lại Đậu Phượng Lan.

Lại cảm thấy nàng ta chỗ nào cũng không đúng.

Về sau, có nữ nhân muốn quyến rũ Vương Tứ lang.

Bị hắn nghiêm khắc quát mắng.

Lại bị cha mẹ chồng đuổi ra ngoài.

Lúc ấy, nữ nhi ta mới đột nhiên nhận ra.

Thủ đoạn của nữ nhân kia giống hệt Đậu Phượng Lan.

Lần tới thăm ta, nó đã mang thai.

Còn tự tay làm cho ta một túi thơm.

“Mẫu thân.”

“Trước đây có phải người rất tủi thân không?”

Nó hỏi.

Lúc ấy ta không nói gì.

Nhưng nước mắt lại không nghe lời mà rơi xuống.

“Không có gì cả.”

Ta quay mặt đi.

Không nhìn nó.

“Người vì phụ thân mà cửu t.ử nhất sinh.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Lại vì tiền đồ của phụ thân mà xa quê, cốt nhục chia lìa.”

“Cuối cùng lại…”

Nó nói tới đây, bản thân cũng bật khóc.

Phu thê ly tâm.

Mẫu t.ử chia lìa.

Là nỗi đau như từng nhát d.a.o khoét vào tim.

Ta bước nhanh rời đi.

Trở về phòng ngủ.

Nước mắt tuôn như mưa.

Ta khóc đến không thở nổi.

Con gái ngốc nghếch này của ta.

Ta thật hận nó.

Lại chọn đúng lúc này tới làm ta rơi nước mắt.

Từ ngày đó, Ngụy Tụng không còn gặp Đậu Phượng Lan nữa.

Đậu Phượng Lan chủ động tìm nó.

Nó sai người đưa một ngàn lượng bạc tới.

Nói đó là học phí.

Cảm tạ Đậu Phượng Lan đã dạy nó thêu thùa.

Từ đó về sau, giữa bọn họ không còn bất cứ liên hệ nào.

Hai năm sau nữa, chính thê mới của Ngụy Húc cũng hòa ly với hắn.

Người này cùng nhà mẹ đẻ vì muốn lấy lòng ta và Vương Hoàng hậu.

Nên đi khắp nơi nói xấu Ngụy Húc.

Ngụy Húc lại vì tham ô trên quan trường mà bị tống vào ngục.

Hôn sự của con trai ta là Ngụy Sưởng hai lần bị Đậu Phượng Lan phá hỏng.

Sau đó lại gặp chuyện Ngụy Húc hòa ly rồi vào ngục.

Những gia đình t.ử tế hơn một chút đều không muốn gả nữ nhi cho nó.

Ngụy Sưởng lại tới cầu xin ta.

Ta công khai tuyên bố:

“Ta không có đứa con trai này.”

“Nó là con trai của Ngụy Húc.”

Nó hận ta đến cực điểm.

Tới phủ Thục Vương mắng ta độc ác.

Cắt đứt đường sống của con trai ruột.

“Vì sao người lại sinh ra con?”

Nó gào lên hỏi ta.

Ta cũng từng tự hỏi bản thân.

Vì sao lại sinh ra nó.

“Con mà c.h.ế.t thì đều là lỗi của người.”

“Người đã ép c.h.ế.t con trai ruột của mình.”

Nó lại uy h.i.ế.p ta.

Ta đích thân ném cho nó một con d.a.o.

“Na Tra róc xương trả cha, róc thịt trả mẹ.”

“Nếu ngươi còn chút huyết tính, vậy thì c.h.ế.t ngay trước cửa phủ của ta đi!”

Ta nghiêm giọng quát.

Ngụy Sưởng sững người.

Sau đó ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Nếu nó thật sự dám tự đ.â.m mình một nhát.

Biết đâu ta còn có thể tha thứ cho nó.

Dù sao nó cũng là con trai ta.

Đến năm hai mươi tuổi, Ngụy Sưởng cuối cùng cũng thành thân.

Đối phương là thứ nữ của một gia đình quan nhỏ ở kinh thành.

Không phải người nó cưới ở kiếp trước.

Thái phu nhân của phủ Tống Quốc công c.h.ế.t.

Ngụy Húc cũng c.h.ế.t trong ngục.

Đậu Phượng Lan nghèo túng đến cùng cực.

Định trở về quê nhà.

Kết quả c.h.ế.t dọc đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khách điếm dùng một chiếc chiếu rách cuốn t.h.i t.h.ể nàng ta lại rồi ném vào bãi tha ma.

Con trai ta là Ngụy Sưởng chẳng còn gì cả.

Nó giống hệt kiếp trước.

Trở về quê làm ruộng.

“Mẫu thân, con có thể giúp đỡ ca ca không?”

Nữ nhi ta từng hỏi như vậy.

“Làm ruộng đâu phải ăn xin.”

“Nó vẫn còn mấy mẫu đất.”

“Biết bao người chẳng có gì.”

“Vì sao phải giúp đỡ nó?”

Ta đáp.

Dù nói vậy, nữ nhi ta vẫn mềm lòng.

Lén đưa bạc cho tẩu t.ử của nó.

Nhờ sự giúp đỡ của muội muội, Ngụy Sưởng mua thêm được ít ruộng đất.

Nó biết mình đã hoàn toàn hết đường rồi.

Thế là ngoan ngoãn cắm mặt xuống đất mà làm ruộng.

Lần tiếp theo gặp lại nó là khi ta bốn mươi tám tuổi.

Nữ nhi ta sinh đứa con thứ ba.

Ngụy Sưởng tới tham dự tiệc đầy tháng.

Ngụy Sưởng ba mươi tuổi, da đen sạm vì nắng.

Trông chất phác và hiền lành.

Như thể đã thay da đổi thịt.

Suýt nữa ta không nhận ra.

Nhìn thấy ta, nó gọi:

“Mẫu thân.”

Ta không đáp.

“A Mạn lần trước bị sốt.”

“Muội muội nói là người tìm t.h.u.ố.c hạ sốt cho con bé.”

“Đa tạ mẫu thân.”

Nó chân thành nói.

A Mạn là nữ nhi của nó.

Sau khi trở thành phụ thân, dường như nó đã hiểu tình cảm cha mẹ dành cho con cái.

Nó không còn quá hận ta nữa.

“A Mạn là một đứa trẻ tốt.”

Ta chỉ đáp như vậy.

“Con bé ngốc lắm.”

“Dạy con bé hai chữ còn mệt hơn cày ba mẫu ruộng.”

“Có lần con nóng giận nên nói nặng lời.”

“Con bé giận con rất lâu.”

“Giống như năm xưa người dạy con viết chữ, con cũng hận người suốt nhiều năm vậy.”

Nó nói.

Mắt ta không nghe lời mà cay xè.

“Ngụy Sưởng.”

“Giữa chúng ta đã không còn tình mẫu t.ử nữa.”

“Không cần nói những điều này.”

Ta nói.

Nó gật đầu.

“Mẫu thân, người có muốn để A Mạn tới ở cùng người vài ngày không?”

“Mẫu thân dạy dỗ con bé giúp con.”

Nó hỏi.

Ta biết khoảnh khắc ấy nó không hề có tính toán gì.

Chỉ đơn thuần muốn hàn gắn quan hệ với ta.

Nếu không, nó đã đưa nhi t.ử tới.

Chứ không phải nữ nhi.

Nó có hai đứa con trai.

“Không cần.”

Ta từ chối.

Một mình ta sống trong Vương phủ rộng lớn.

Quyền thế không thiếu.

Vinh hoa cũng không thiếu.

Ta hưởng thụ sự cô độc.

Cũng hưởng thụ cuộc đời này.

Ngụy Tụng sau khi ở cữ xong đã béo lên một vòng.

Phúc hậu và đầy đặn hơn trước.

Nó bước tới.

Đứng nói chuyện cùng ta và Ngụy Sưởng.

Gió dưới mái hiên khẽ thổi qua.

Ba người chúng ta đứng đó.

Năm xưa ta m.a.n.g t.h.a.i mười tháng mới sinh ra hai đứa trẻ này.

Chúng tách ra từ m.á.u thịt của ta.

Cũng từng vô tri muốn cướp lấy dưỡng chất từ ta.

Thậm chí còn gián tiếp hại c.h.ế.t ta.

Giờ đây, cả hai đều đã trưởng thành.

Có gia đình riêng của mình.

Chúng ta đứng ở đây.

Giống như ba cái cây không liên quan tới nhau.

Mà cũng chỉ là…

Ba cái cây không liên quan tới nhau mà thôi.

Hết.